Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đúng lúc máy quay chiếu tới gương của chàng trai nghèo.
Lệ Thừa Tắc sốt ruột đến mức một quyền đập nát luôn cái tivi.
giây tiếp , anh kịp phản ứng, vội vàng với tôi:
“ đừng sợ đừng sợ, anh vừa nãy chỉ là đang đập muỗi thôi.”
Anh nắm tôi về phòng.
Dặn quản gia bộ phim này phải cấm vĩnh viễn, tuyệt đối không tiểu thư xem.
đến ngày .
Lệ Thừa Tắc hủy luôn đại hội cổ đông và tất việc.
Dẫn tôi ngồi máy bay đến buổi đấu giá ở cảng thành.
Giữa bao ánh mắt dõi .
Lệ Thừa Tắc bỏ ra ba trăm tám mươi triệu tệ, đấu giá chiếc nhẫn kim cương đắt nhất.
Xỏ vào sợi dây kim.
Đích thân đeo lên cổ tôi.
Tôi vẫn nhớ ngày đó…
hội trường sôi trào, ánh đèn ấm áp chiếu khắp nơi, lớp vàng trên ly pha lê lấp lánh.
Rất nhiều người liên tục ngoái đầu nhìn tôi, trên đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tôi mặc váy chúa màu cam ánh kim có cánh nhỏ, Lệ Thừa Tắc quỳ trước tôi, mày mắt tuấn tú, nhìn thẳng vào tôi.
Anh :
“ , này người đàn ông nào tặng em nhẫn kim cương rẻ hơn cái này, đều không được lấy, nhớ ?”
Tôi hiểu không, gật đầu.
Lệ Thừa Tắc liền cười.
Bàn to xoa xoa mái tóc trước trán tôi.
Năm đó, Lệ Thừa Tắc 21 tuổi, vẫn nữ chính ngược thân lẫn tâm.
Anh tung hoành thương trường, mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, là một tổng tài trẻ tuổi đầy khí thế.
Tôi thoát khỏi hồi ức, trở hiện thực, cắn chặt răng.
Từ nhỏ đến lớn.
Anh tôi thật sự nuôi tôi rất tốt.
Tôi tuyệt đối sẽ không để anh tôi chết.
Nếu anh tôi thật sự chết , này mỗi lần nhớ anh, tôi chỉ có thể talking to cái mộ thôi.
Chuyện vậy, tôi không cần!
7
Diễn liền một ngày, bản ảnh hậu trâu ngựa này kiệt sức mà ngủ thiếp đi.
Trong trạng thái mơ tỉnh, tôi cảm giác tấm đệm bên cạnh lún .
giây tiếp :
Những ngón dài lạnh lẽo chạm vào làn da nơi cổ tôi.
Dường có người đang bôi thuốc lên dấu hôn của tôi.
Trong bóng tối, tiếng hít thở của người đàn ông vô cùng rõ ràng.
đó, tôi nghe thấy giọng của Lệ Thừa Tắc.
Cực kỳ cô đơn.
Vị tổng tài lạnh lùng vô tình, lúc này giống một con chó rơi bỏ quên ở góc thế giới.
Giọng nhẹ và khàn:
“ , năm em tám tuổi, em em muốn bảo vệ anh.
Rõ ràng khi đó em nhỏ vậy, thật kỳ lạ.
Nhưng câu đó, anh vẫn luôn không quên.”
Bàn Lệ Thừa Tắc nhẹ nhàng gạt mái tóc trước trán tôi.
Tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc và mùi tro xì gà trên người anh.
“Anh mười sáu tuổi thì cha mẹ qua đời, bắt đầu gánh vác gia đình, trở thành gia chủ, một mình chống đỡ tất , từng có ai dám sẽ bảo vệ anh…
Nhưng nay em vì một người đàn ông mà bảo anh đi chết.
Rõ ràng, người thân duy nhất của anh là em, người thân duy nhất của em cũng là anh.”
Tôi cảm giác có giọt lạnh rơi tôi, men gò má chảy .
Trong chốc lát, giống chính tôi cũng đang khóc vậy.
Giọt đó ngày càng nhiều, một cơn mưa.
“Anh không phải là tấm gương tốt.
Anh không nuôi dạy em tốt…
, nếu không có anh, em sẽ phải sao đây?
Em có thằng khốn đó lừa không?
Em có ngu ngốc mà vì hắn dốc hết mọi thứ không?
Em có bắt đầu uống cháo trắng không?
Em có cảm động vì chiếc nhẫn từ lon hắn đưa em không?”
Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ.
Câu này nhắc nhở tôi .
Ngày mai tôi sẽ một chiếc nhẫn lon về, phong phú thêm hình tượng não yêu đương của mình!
Tôi đang tính toán.
giây tiếp , đột nhiên Lệ Thừa Tắc bế ngang người lên.
Anh ôm tôi rất chắc, đi lầu.
Tôi không biết anh định gì, liền vội vàng giả vờ tỉnh mê, gọi anh một tiếng:
“Anh?”
Thấy tôi tỉnh.
Lệ Thừa Tắc giả vờ từng khóc, lạnh tanh, đường hàm căng cứng:
“Em biết anh là anh trai à, thật kỳ lạ.
Anh tưởng mình là kẻ thù của em chứ.”
đó, anh đặt tôi sofa phòng khách.
Lúc này tôi mới phát hiện, đội ngũ bác sĩ nữ chuyên nghiệp sẵn sàng từ lâu.
Được thôi.
Xem ra cuộc kiểm tra sức khỏe này là không tránh khỏi .
8
Ngày .
Trạng thái của anh tôi khá hơn nhiều.
Anh chăm chú đọc cuốn “ thế nào để ngăn cản trẻ vị thành niên yêu sớm”.
Thậm chí đến cuộc gọi của Thanh Uyển anh cũng không nghe.
Nhưng tôi không ngờ.
Thanh Uyển vậy mà tìm đến tận cửa.
9
Cô đến là để xin tiền.
Trước đó cô muốn mở ty, thương mại điện , anh tôi đầu tư cô sáu mươi triệu.
Cô thuê văn phòng sang trọng ở trung tâm thành phố.
thuê một đám nhân viên, ngày ngày cúi đầu chào cô gọi là “bà chủ chúa”.
Sáu mươi triệu rất nhanh tiêu sạch, nhưng việc kinh doanh chẳng khởi sắc.
Cô đến tìm anh tôi để xin vòng đầu tư thứ hai.
Thanh Uyển bước vào nhà.
chương 6: