Lâm Vi vừa tròn tuổi trưởng thành đã bị an h n uôi chi /ếm đoạt.
Ban ngày, trước mặt tất cả mọi người, cô ngoan ngoãn gọi hắn là “anh tr ai”.
Đêm đến, lại bị ép phải gọi hắn là “chồng yêu” su/ốt c ả đêm, đến khi khản giọng mới được buông tha.
Thế rồi, ngày cô phát hiện sự tồn tại của mình chỉ là một công cụ —cũng chính là ngày hắn ân hận cả đời.