Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cũng không cho con lấy chồng, vì lấy chồng là thành người ngoài.
Bà ta muốn con vậy đời, trông nom thằng tâm thần đó.
Con phải chạy đi thôi.”
Ba mẹ tôi sợ tôi chết thật, đành cho tôi nhập viện điều trị.
Ngày xuất viện, họ đến viện tâm thần thăm Hứa .
Tôi lén quay về nhà, tìm được chứng minh thư, lục mãi mới có mấy chục tệ rồi trốn đi.
Nhờ tay nghề vững, tôi nhanh chóng tìm được việc một tiệm trị liệu đông y.
Hai năm sau, tôi tích cóp mở cửa hàng riêng, vì kỹ thuật giỏi làm ăn rất phát đạt.
Chính ấy, tôi gặp ba mẹ chồng.
Ba chồng tôi bị đau chân mãn tính, trời trở lạnh là nhức đến không đi nổi.
Tôi châm cứu mấy lần, hiệu quả rõ rệt.
Lần sau họ quay lại còn dẫn theo người con trai bị đau cổ, chính là Giang Viễn Trạch.
Tình cảm của chúng tôi cứ thế thuận theo tự nhiên nảy nở.
Ba mẹ chồng không hề chê tôi học vấn thấp, ngược lại còn tôi hiểu chuyện, khéo léo, thậm chí còn hơn cậu con trai mọt sách của họ.
Nhưng ngay tôi chuẩn bị đám cưới, định mệnh lại giáng một đòn.
Hôm ấy tôi Giang Viễn Trạch đi thử váy cưới, mẹ chồng thử phục, nhà bốn người đến cửa hàng áo cưới.
Chiếc váy cưới do chính tay tôi chọn.
bước ra, ánh ba người họ đều sáng rực.
“Xinh quá, nhìn chẳng khác em hồi trẻ, phải không?” Mẹ chồng vừa lau nước vừa quay sang với ba chồng.
“Giống con gái ruột của chị vậy.” Nhân viên bán hàng khéo léo thêm lời, khiến ba mẹ chồng cười tươi không khép miệng được.
“ mẹ trả tiền cho con.” Mẹ chồng tranh quẹt thẻ, tôi không giành nổi, nước rưng rưng.
Tôi chưa bao dám nghĩ mình sẽ có được hạnh phúc thế này.
“ là Hứa Nặc phải không?”
Một giọng vang sau lưng khiến toàn thân tôi cứng lại.
Quay đầu thì là chị gái nhà hàng xóm năm xưa.
Năm đó, người bị Hứa đánh trọng thương chính là em trai của chị ta, từ đó phải ngồi lăn suốt đời.
Tôi hoảng hốt, kéo gia đình bỏ đi nhưng không ngờ chị ta đuổi theo.
Chị ta còn xin được số điện thoại của tôi từ cửa hàng.
“Em trai tôi bị đánh tàn phế, bao năm nay nhà chưa từng bồi thường một xu.
không định cho tôi một lời giải thích à?”
Giọng trong điện thoại lạnh băng.
Tôi rơi hố sâu tuyệt vọng, cứ ngỡ mình đã thoát được, ai ngờ họ bóng ma bám theo.
Tôi đưa cho chị ta hai mươi vạn, mong chuyện này kết thúc, cũng cầu xin chị ta đừng với ba mẹ rằng đã gặp tôi.
Chị ta gật đầu đồng ý.
Nhưng không ngờ, chỉ vài ngày sau, ba mẹ tôi xuất hiện ngay tại đám cưới của tôi.
4
Những ngày ấy, tôi luôn bất an, tâm thần hoảng loạn, thỉnh thoảng lại trốn đi khóc lén.
Giang Viễn Trạch nhận ra sự khác thường của tôi, tưởng rằng tôi mắc “chứng sợ kết hôn” càng quan tâm chăm sóc, chuẩn bị hết bất ngờ này đến bất ngờ khác dỗ tôi vui.
Ba mẹ chồng thì nghĩ tôi vì không có người thân bên cạnh trống trải, liền mua thêm cho tôi một chiếc vòng vàng lớn, bảo tôi cứ yên tâm làm dâu nhà họ.
Tiệc cưới tổ chức nhà hàng, nghi long trọng.
Nhà mẹ đẻ tôi chỉ có vài người làm trong tiệm tới giúp, không có ba mẹ ruột khách khứa bàn tán xôn xao.
Sợ tôi buồn, mẹ chồng luôn nắm chặt tay tôi, không rời nửa bước, nhẹ giọng an ủi, cho tôi thêm can đảm.
Nhưng đúng làm “đổi cách xưng hô”, tôi vừa cất tiếng gọi “mẹ” xong thì từ dưới khán đài có hai người bước .
Là ba mẹ tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi sợ đến hồn vía bay mất, đến phong bao lì xì cũng quên cầm.
Người nhà phát hiện tôi thất thần, liền theo ánh tôi nhìn xuống phía dưới.
Ba mẹ tôi đến đã chuẩn bị chu đáo, ăn mặc chỉnh tề, tuy không phải phục nhưng cũng rất lịch sự.
Mẹ tôi giật lấy mic của MC, thẳng thừng : “Tôi là mẹ dâu, vậy có phải cũng phải đổi xưng hô với tôi không?”
Dưới khán đài một trận xôn xao.
Vì ba mẹ chồng bạn bè thân hữu đều có mặt, không thể làm mất mặt họ, bây không phải cãi vã, phải đặt cục .
Tôi lấy lại bình tĩnh, gật đầu với Giang Viễn Trạch.
MC rất chuyên nghiệp, pha trò giải khuây cho tới mọi người quen dần.
Phần sau cũng khá thuận lợi, tôi ráng chịu đến kết thúc rồi bị ba mẹ lôi phòng nghỉ.
Chỉ còn ba người trong phòng, mẹ tôi lộ nguyên hình, lao tới tát một cái làm tôi hoa .
Bà ta còn muốn tiếp tục động tay động chân thì bị ba tôi kéo lại.
“Đừng đánh lại vết, họ đấy.” Ông ta ra hiệu, toàn bộ chuyện này là đang diễn cho gia đình Giang Viễn Trạch xem.
Mẹ tôi gằn giọng: “Mày tưởng thoát khỏi tay chúng tao sao? Lớn rồi à, đưa tiền đây, trả tao hai mươi vạn!”
“Tôi không có tiền đây.” Tôi lí nhí đáp.
“Mấy người đãi tiệc không nhận sao? Coi tao là đồ ngốc hả?”
“Tiệc là do ba mẹ chồng lo, phong bì đương nhiên là của họ.”
“Mày đưa nhà hàng xóm hai mươi vạn thì có tiền, cho chúng tao thì không?” Mẹ tôi càng nổi giận.
“Đó không phải là tiền bồi thường cho Hứa sao!” Tôi bật khóc, nghẹn tới muốn vỡ tim.
“Đồ vớ vẩn! Tâm thần đánh người không phạm pháp, sao phải bồi thường? Mày muốn giở trò ? Đi đòi lại tiền cho tao!” Bà ta quát.
Tôi im bặt, không trả lời sao.
đó cửa phòng nghỉ bị gõ vài cái, Giang Viễn Trạch lo lắng chạy tới.
“Chuẩn bị tiền đi, đừng chúng tao không cho mày cơ hội.” Mẹ tôi dọa một câu rồi bỏ đi.
Tôi vội dặm phấn thật mạnh mặt che vết hằn ngón tay bà ta vừa lại.
Tiền thật khiến người ta khó xử.
Một phần là tôi , họ nhận tiền xong sẽ còn đến đòi nữa, đó là một cái giếng không đáy.
Phần nữa là tạm thời qua cơn sóng gió, tôi cũng chẳng thể không đưa.
Đã đưa cho chị hàng xóm hai mươi vạn, lại đãi tiệc cưới, mua nhà mới tôi cũng góp thêm một khoản, rồi mở một chi nhánh mới, dòng tiền mặt trong tay tôi đã cạn.
Đúng này, ba mẹ chồng lại tới giúp tôi giải quyết.
Họ đưa tôi mười tám vạn tám.
“Ba mẹ con dù sao cũng là người sinh ra, nuôi dưỡng con, trọng nam khinh nữ là lỗi của họ, nhưng con là con cháu thì phải nhẫn nhịn một chút.
vì họ không báo chúng ta không chuẩn bị sính , là chúng ta thiếu sót.
Mẹ cũng không cho bao nhiêu, theo phong tục bên này đi, đây, mười tám vạn tám, con cầm đi, hoặc hẹn họ ăn một bữa cho rõ ràng.”
Nghe tới mấy chữ “ăn nhau”, tôi vội lắc đầu từ chối.
Những hành động của ba mẹ tôi khiến tôi không thể cự tuyệt, đành nhận tiền ứng cứu.
Không ngờ tôi đã giương cờ mời sói nhà, từ đó cơn ác mộng bám lấy tôi.
Họ tìm cớ liên tục tới đòi tiền.
Cuối tôi không chịu nổi đã to tiếng tranh cãi, xé toang mối quan hệ.
Đến hôm nay mới có thảm kịch này.
Nghe tôi kể xong, mặt Giang Viễn Trạch đã rất khó coi.
“Em quá lương thiện, không người ta độc ác thế nào.
Cảnh sát sẽ tới, có thể đưa chúng ta đi thẩm vấn.
Rất có khả năng họ chẳng có tội rõ ràng, nguy cơ phía sau, phải nghĩ cách chạy thoát.”
Tôi không ngờ này không đổ lỗi cho tôi lại lo sắp xếp cách trốn khỏi móng vuốt họ.
Cảnh sát tới, họ định chạy đi thì đã muộn.
Nhưng diễn biến sau đúng phân tích của , càng nghe tôi càng lạnh người.
Chúng tôi có quan hệ huyết thống, Hứa có giấy chứng nhận bệnh tâm thần lại không có thương tích rõ ràng, cuối mọi thứ đẩy về phía chúng tôi tự giải quyết.
Tôi kiên quyết muốn đưa Hứa viện tâm thần bắt buộc nhưng ba mẹ tôi phản đối dữ dội, cảnh sát cũng lắc đầu, bây chưa đủ điều kiện cưỡng chế điều trị.
Người giám hộ không làm , họ cũng bất lực.
Ý nghĩ duy nhất của tôi bây là chạy thật nhanh, mang theo người nhà, bằng mọi giá tới nơi an toàn.
Tôi và Giang Viễn Trạch nhìn nhau, nghĩ đến một nơi.
Làm xong thủ tục, chúng tôi vội vã ra ngoài.
này điện thoại reo, là mẹ chồng gọi.
“Sao rồi? Ba mẹ đang đợi cửa.”
“Con đã dặn không được ra ngoài ! Sao hai người lại tới?” Giang Viễn Trạch chưa từng la lớn với ba mẹ chồng thế, họ sợ hãi, không trả lời ra sao.
“Chạy đi!” Tôi đã của ba mẹ chồng đậu ngay cửa.
Kéo theo chạy ra.
Nhưng chúng tôi chậm một bước, Hứa cầm xô chất đó té của ba mẹ chồng, quăng bật lửa , trong chớp chiếc bốc cháy.
Tôi và Giang Viễn Trạch lao tới cứu người nhưng đó là điện, không mở cửa được, chẳng thể cứu nổi.
Rồi một tiếng nổ vang , chiếc phát nổ, đời này họ lại thành công, bốn người chúng tôi không ai sống sót.