Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Tôi đứng như chôn chân tại chỗ, khó khăn mở miệng:
“Sao anh lại…”
“Giang tiên sinh?”
Có lẽ do Giang Khước rời đi quá đột ngột, người phụ nữ đi cùng anh ta cũng vội vàng đến.
Cô ấy ôm một tập hồ sơ giấy, đưa mắt dò hỏi anh.
Giang Khước giơ tay kéo áo khoác trên người tôi:
“Xin lỗi, lần bàn , tôi có gia đình cần giải quyết.”
“Người này là…?” Người phụ nữ hứng thú nhìn tôi một .
Giang Khước lạnh giọng:
“Đừng có ý đồ với cậu ấy.”
“Hóa ra là có chủ rồi à.” Cô ta tiếc nuối nhún vai. “Thôi được, anh cứ lo của mình đi.”
Cô ấy thu lại ánh mắt, bước đi thong thả trên đôi giày cao gót.
Tôi tò mò nhìn theo bóng lưng cô ấy vài giây, thì giọng lạnh nhạt của Giang Khước vang lên:
“Đừng nhìn nữa, cô ta đi xa rồi.”
Giây theo, đầu tôi bị anh ấy giữ , xoay về hướng khác.
kịp phản ứng, thủ phạm đã thản nhiên thu tay về, giọng điệu hờ hững giải thích:
“Luật sư tôi thuê xử lý thừa kế của bố mẹ.”
Mưa chảy dọc theo hàng mi, hơi ngứa, tôi chớp mắt vài .
Đầu ngón tay ấm áp nhẹ nhàng lướt qua gương mặt, từng một lau đi nước mưa đọng lại.
Tầm nhìn vừa trở nên rõ ràng, tôi liền gặp ánh mắt đắc dĩ của anh.
Giọng anh rất khẽ.
“Là chính em dứt khoát với tôi, giờ sao lại là người uất ức trước?”
Tôi sực tỉnh, nhận ra anh đã lầm điều đó.
giải thích rằng mình không hề khóc, nhưng khi thấy anh kéo tôi về phía bãi đỗ xe, lời lại nghẹn lại.
—
Giang Khước đưa tôi về nhà.
Anh vẫn nhớ thói quen của tôi, thuần thục ra chìa khóa dự phòng giấu dưới tấm thảm trước cửa, rồi đỡ tôi vào trong.
Đợi tôi uống thuốc hạ sốt xong, anh theo thói quen lấy điếu thuốc ra, nhưng liếc thấy bộ dạng mệt mỏi của tôi, lại nhét về chỗ cũ.
“Ngủ đi.”
“Nếu không hạ sốt thì đến bệnh viện truyền nước.”
Không gian chật hẹp, đôi chân anh không có chỗ , phải ép sát giường.
Tôi ngập ngừng nhìn anh, hơi buồn ngủ, nhưng vẫn canh cánh trong về bị ngắt quãng ban nãy.
Giữa tôi và Giang Khước, quả thật từng có một nụ hôn ngầm .
Là khi chúng tôi còn là anh em nuôi, sống chung dưới một mái nhà.
Tôi một mình thầm mến anh, vào một buổi chiều nọ, đã lén hôn anh khi anh ngủ say.
Nhưng đó…
Tôi vẫn tưởng, đó là bí mật không lộ giữa chúng tôi.
Thấy anh không có ý nhắc lại, tôi không cam nhắm mắt.
Không ngờ gần như giây theo, Giang Khước lạnh nhạt lên :
“Tên nhóc lừa đảo, thay nhanh thật đấy.”
“Lại còn mắt đến loại người như thế.”
Tôi giác nghe ra một tia ghen tuông rất mờ nhạt trong giọng điệu của anh.
Không dám mở mắt đối diện với anh, tôi khẽ cất giọng:
“Giang Khước, tôi còn trẻ, không .”
“ đó đã qua rồi, tôi đã có cuộc sống mới…”
“Qua rồi?”
Đột nhiên, tôi nặng trĩu—
Anh ấn tay xuống, như không nghe , giọng có lạnh lùng:
“Tôi không thấy vậy.”
“Trang Trục, tôi đồng ý.”
6
Tôi vẫn nhắm mắt, nhưng hơi thở lại rối loạn trong giây lát.
Trọng lượng trên biến mất, Giang Khước thản nhiên kéo chăn đắp tôi:
“Ngủ sớm đi.”
Anh ấy luôn là người chung tình.
Nhiều năm trôi qua, vẫn trung thành với loại nước hoa nam ấy.
Loại mà tôi đã tặng.
Hương lạnh lẽo quen thuộc lại một lần nữa len lỏi vào thế giới của tôi, không kẽ hở.
Tôi tưởng mình sẽ mất ngủ, nhưng có lẽ nhờ thuốc hạ sốt phát huy tác dụng, tôi vô thức chìm vào giấc mơ.
Tôi mơ thấy lần cuối cùng gặp Giang Khước nhiều năm trước.
Anh ấy đứng trên bục phát biểu với tư cách cựu sinh viên xuất sắc, phong thái đầy nhiệt huyết.
Ánh đèn rọi xuống, khóe mắt, đuôi mày như được nhuộm ánh trăng dịu dàng.
Còn tôi, ẩn mình giữa biển người, theo bản năng giơ tay tạo thành một khung hình—tựa như giam giữ vầng trăng vào bàn tay.
—
Khi tỉnh dậy, căn phòng trống trải, còn lại một mình tôi.
Áo khoác của Giang Khước vẫn ở đó.
Tôi siết nó, đến khi hương thơm còn sót lại bao bọc lấy tôi mà không chừa ra một kẽ hở nào.
Cộc cộc cộc.
gõ cửa dồn dập kéo tôi trở lại hiện thực. Tôi vội vàng dậy:
“Anh về…”
Giọng đột ngột ngắt quãng—người đứng trước cửa lại là minh tinh nhỏ.
Hắn tựa người vào khung cửa, cười nhạo:
“ ánh mắt đây? Nhìn thấy tôi thất vọng lắm à?”
Hắn cười như không tin nổi:
“Không lẽ cậu tưởng Trần Trì đến thăm? cạnh hắn ta khi nào thiếu người?”
Tôi không quá thân với hắn, suy nghĩ một , rồi xoay người rót hắn một ly nước.
Hắn liếc nhìn, không nhận, thậm chí còn liếc vào trong phòng với vẻ ghét bỏ, hoàn toàn không có ý định bước vào:
“Trần Trì bảo tôi xem cậu chết . Giờ thấy vẫn còn sống, vậy tôi về… Đợi đã!”
ngờ, hắn giơ tay chặn cửa, ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới:
“Cậu mặc vậy…?”
Tôi chợt nhận ra—vì vội vàng bước xuống giường, tôi tiện tay khoác áo của Giang Khước lên người.
“Giang Khước cũng có này?” Hắn nhận ra , rồi cười chế giễu. “Thôi trò này đi, Trần Trì không thích cậu nịnh nọt như thế đâu.”
“Có chước người ta cũng vô dụng thôi, anh ấy sẽ không nhìn cậu thêm một lần nào đâu.”
Hắn và tôi trước nay không hợp nhau, mỗi lần gặp đều mỉa mai châm chọc.
May là hôm nay hắn lo báo cáo kết quả, tôi chẳng cần tốn hơi cũng tiễn được hắn đi.
—
Lần nữa tỉnh dậy, giường có thêm một bóng hình quen thuộc.
Giang Khước đỡ tôi ngồi dậy, đưa tay kiểm tra trán tôi:
“Hình như hạ sốt rồi.”
Tôi ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh đi sao?”
Ánh mắt giao nhau, chân mày anh thả lỏng:
“Em ôm áo của anh như vậy, anh có đi đâu chứ?”
Anh ngừng một lát, rồi giải thích:
“Anh về công ty một chuyến… Trước đó có người tới?”
Tôi biết, cốc nước tôi rót minh tinh nhỏ đã bị nhìn thấy.
Tôi chớp mắt, bình tĩnh dối:
“Trần Trì ghé qua.”
“Nên em nóng đuổi anh đi?”
Giang Khước cười vì tức giận.
Đôi mắt anh sâu thẳm, ngón tay chậm rãi lướt qua gáy tôi, giọng điệu nguy hiểm:
“Ở anh, mà còn nghĩ đến người khác?”
Đầu ngón tay anh có một lớp chai mỏng, mang theo cảm giác tê dại khiến tôi theo bản năng tránh né.
Anh thoáng dừng lại, rồi cười lạnh nhạt:
“Sợ anh?”
Tôi nhỏ giọng nhắc nhở:
“Trần Trì anh ấy…”
Câu còn dứt, giọng anh lập tức trầm xuống, lạnh lẽo:
“Trang Trục, có lẽ anh đã quá kiên nhẫn với em rồi.”
Không chờ tôi phản ứng, anh đẩy tôi ngã xuống giường.
Cơ lập tức chìm vào nệm mềm mại.
Giang Khước nghiêng người áp xuống, lần đầu tiên tôi nhìn thấy trong mắt anh một tia dục vọng giấu kín.
“Tách”—
Anh vươn tay, tắt đi nguồn sáng duy nhất trong phòng.
Ánh trăng tan vào đôi mắt anh, như một đại dương sâu thẳm phản chiếu bóng hình tôi.
Tôi lạc lối, tim đập loạn nhịp.
Nhưng giây theo, chuông điện thoại chói tai phá tan bầu không khí ám muội.
Tôi giật mình, vội vàng quờ tay nghe máy, xoay người tránh khỏi Giang Khước, hạ âm lượng đến mức nhỏ nhất.
Là Trần Trì.
Anh ta vừa mở miệng đã chất vấn:
“Hôm qua cậu đi đâu? Ai phép cậu cúp máy tôi?”
Minh tinh nhỏ báo tin thật nhanh.
Vì đó, tôi nghe thấy một cười nhạo đầy thấu .
“Nghe cậu đi một người giống Giang Khước?”
“Hàng giả à?”
“Đừng chước cậu ấy nữa.”
“Cậu ấy hay ghen lắm, sẽ lầm đấy.”
Trần Trì loa ngoài, từ đầu dây kia văng vẳng những tràng cười chế nhạo.
Tôi cứng đờ cả người.
khoảnh khắc đó—
Có lẽ do không hài với sự phân tâm của tôi, Giang Khước cúi xuống, cắn nhẹ lên cổ tôi.
Cơn đau ngờ khiến tôi hít sâu một hơi.
Không khí đông cứng trong nháy mắt.
Ở đầu dây kia, một động chói tai vang lên, như có thứ đó bị đá văng.
Giọng Trần Trì vang lên, từng chữ sắc bén, ẩn chứa cơn giận bị kiềm nén:
“Trang Trục, cậu đang làm ?”
7
Tôi không kịp trả lời.
Vùng da nhỏ bị xâm chiếm nóng rực, như sắp bốc cháy.
Tôi quay đầu lại, im lặng cầu xin bằng ánh mắt.
gặp ánh nhìn ấy, Giang Khước hơi khựng lại, nhưng từ tốn tháo cà vạt xuống.
Rồi che mắt tôi lại.
Trước mắt tôi đột nhiên còn một mảng tối đen, những giác quan khác lập tức trở nên nhạy bén.
Tôi thậm chí cảm nhận rõ ràng hàng mi mình run lên, nhẹ nhàng lướt qua bề mặt thô ráp của chiếc cà vạt.
Mất đi thị giác khiến tôi an, khẽ cựa quậy.
mấp máy, nhưng kịp phát ra âm thanh thì đã bị gầm giận dữ của Trần Trì át đi.
Hơi thở nóng rực vương vít trên tôi.
Tôi nín thở, chờ đợi một điều—
Cuối cùng, có một nụ hôn rơi xuống khóe tôi. Nhẹ nhàng, kiềm chế.
Tựa như buổi trưa non trẻ nhiều năm trước, khi tôi vụng trộm lại dấu vết trên anh ấy.
Điện thoại không biết đã bị cúp từ khi nào.
Tôi chờ mãi cũng không thấy bước theo của Giang Khước.
Trong bóng tối, ngón tay tôi thất vọng co lại, tự nhủ với bản thân:
Trang Trục, đừng vội.
–
Như dự đoán, sáng sớm hôm , Trần Trì đến tận cửa.
Có vẻ tối qua anh ta không ngủ ngon, tròng mắt đỏ au, trông như một con chó điên đang nổi cơn.
Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, ngón tay bấu vào khung cửa đến trắng bệch:
“Trang Trục, tối qua cậu ở với ai?”
Tôi đáp lại bằng sự im lặng quen thuộc.
“Được, tôi tự xem.”
Dứt lời, vị khách không mời ấy không thèm đếm xỉa đến sự ngăn cản của tôi, xông thẳng vào phòng.
Cô minh tinh nhỏ đứng , vẻ mặt vui sướng khi thấy người khác gặp họa, nhưng vẫn giả bộ khuyên nhủ:
“Anh Trì, chắc là lầm thôi, chị dâu không phải loại người đó.”
“Cút.” Trần Trì giận dữ gạt cô ta ra.
Cô minh tinh va mạnh vào tường, hốc mắt đỏ hoe, nhưng không dám châm dầu vào lửa.
Ánh mắt lạnh lẽo của Trần Trì quét qua từng ngóc ngách, kiếm cứ dấu vết khả nghi nào.
Tôi khoanh tay đứng nhìn, không ngăn cản.
Dấu răng Giang Khước lại trên người tôi đầu ngưa ngứa, làm tôi thất thần.
“Sao thế? Tối qua không ngủ ngon à?”
Tôi hoàn hồn, chạm phải ánh mắt dò xét của Trần Trì.
Không được , anh ta dường như bình tĩnh lại đôi .
Tôi kìm nén ý chạm vào dấu vết trên cổ, đáp nhạt nhẽo:
“Nuôi chó, ồn ào quá.”
Ánh mắt Trần Trì lộ vẻ nghi hoặc:
“Chó đâu?”