Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi không được tự nhiên mà cúi mắt xuống: “Hạ tổng, vậy là ở phòng anh hay là…”
Lời còn chưa dứt, trời đất như đảo lộn.
Anh vòng tay eo tôi kéo vào trong phòng, lưng tôi đập nhẹ vào tường.
Không cho tôi kịp thở, nụ hôn nóng rực của anh đã cướp đi toàn bộ hơi thở của tôi…
6
Khi kết thúc thì đã là hai giờ sáng.
Hạ Văn Khiêm muốn bế tôi đi tắm, tôi nhẹ nhàng từ chối:
“Không cần Hạ tổng, tôi tự về phòng tắm là được.”
Anh rõ ràng sững lại một .
“ mai anh còn phải đến công ty, nghỉ sớm đi.”
Nói xong, tôi khoác áo ngủ vào, cúi đầu rời khỏi phòng.
Vì quá mệt, tôi tắm qua loa rồi leo lên giường.
Rèm cửa dày nặng, trăng không lọt vào được .
Tôi nằm ngửa, nhìn vào bóng tối.
Một lâu sau, cơn buồn ngủ ập đến.
Cài báo thức xong, tôi chìm vào giấc ngủ sâu…
Nghe nói Hạ Văn Khiêm quản lý thời gian cực kỳ nghiêm khắc.
Vì vậy sáng hôm sau, đúng bảy giờ, tôi đã có mặt ở ăn.
Cùng anh ăn sáng, xem tin tức buổi sáng.
Trước khi anh ra ngoài, tôi cẩn thận giúp anh thắt cà vạt.
“Thắt không tệ.”
Anh đứng trước gương soi lại, hỏi: “Trước đây từng tập rồi ?”
Tôi gật đầu, đưa áo khoác cho anh.
“Hạ tổng, trợ lý Trương đã đợi anh bên ngoài rồi.”
Người đàn ông nhìn tôi, mắt sâu thẳm.
“Vẫn gọi là Hạ tổng? Em là viên của tôi ?”
Tôi sững lại.
Vậy phải gọi là gì? Chồng sao?
Nhìn anh cũng không giống kiểu người thích cách xưng hô đó.
Thấy tôi lúng túng, anh nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Giọng trầm thấp: “Gọi tôi là Văn Khiêm.”
Không hiểu sao tôi lại có ngượng ngùng.
“Vâng… Văn Khiêm.”
7
Sau này tôi hiểu.
Hạ Văn Khiêm luôn muốn nói với tôi rằng, chỉ cần tôi tuân thủ những quy tắc anh đặt ra, thì ở trong căn nhà này, tôi có thể sống rất thoải mái.
Nói đơn giản là.
Tôi chỉ cần quản tốt bản , không cần quản anh.
Sau khi phá vỡ được một khoảng cách, tôi không nhịn được mà hỏi anh:
“Anh có phải chưa từng yêu đương với phụ nữ không?”
Câu trả lời của anh rất thẳng thắn:
“Chưa từng.”
Vốn dĩ tình cảm là thứ không thể kiểm soát.
Một khi đã dính vào, hành vi cũng sẽ mất kiểm soát theo.
Sẽ muốn chen vào cuộc sống của đối phương, làm xáo trộn nhịp sống của họ.
Thậm chí còn không ngừng đòi hỏi sự đáp lại về mặt cảm xúc.
Như vậy quá mệt mỏi.
Anh sẽ không yêu bất kỳ , cũng không muốn phải đáp lại tình cảm.
Vì thế, cách đơn giản nhất chính là xây dựng một cuộc hôn không có tình yêu.
Tôi hiểu rồi, lập tức tỏ thái độ:
“Anh yên tâm, cuộc hôn của chúng ta sẽ không có tình cảm.”
Anh cười, xoa đầu tôi.
Ngay hôm sau liền tặng tôi một bộ trang sức trị giá hàng chục triệu.
Có lẽ là thấy tôi “ngoan ngoãn”, muốn thiết lập một mối quan hệ “hợp tác lâu dài” với tôi.
Không bao lâu sau, anh dẫn tôi đi tham dự một buổi tiệc.
Để tôi xuất hiện với phận vợ anh.
Hôm đó người đến rất đông.
Nhưng chỉ cần là người Hạ Văn Khiêm từng giới thiệu cho tôi.
Dù chỉ nói qua một lần, tôi cũng có thể nhớ được phận và tên của họ.
Trên đường về, Hạ Văn Khiêm hỏi tôi làm thế mà làm được.
Tôi lấy ví dụ cho anh:
“Cậu chủ nhà họ Chu tên Chu Trí, trên trán có một nốt ruồi rất to, tôi nhớ đặc điểm đó nên rất dễ nhớ tên anh ta, còn thư nhà họ Hạ…”
Hạ Văn Khiêm thấy thú vị, nghe rất chăm chú.
“Cuối cùng, anh đừng quên, tôi học mỹ thuật.”
Tôi có đắc : “Về khoản ghi nhớ khuôn mặt, tôi có lợi thế lắm.”
Hạ Văn Khiêm bị tôi chọc cười, đôi mày vốn lạnh lùng cũng cong lên theo.
8
Chớp mắt một cái, cuộc sống sau hôn đã trôi qua hai tháng.
Tôi và Hạ Văn Khiêm ở chung coi như cũng khá hòa hợp.
Nhưng có một chuyện.
Tôi sự không chịu nổi tần suất của anh ở phương diện đó.
Ban đầu tôi nghĩ anh không hứng thú với những chuyện ngoài công .
Cho dù là nhu cầu sinh lý, chắc cũng sẽ không quá thường xuyên.
Nhưng tôi đã nhầm rồi.
Anh cực kỳ “có hứng”, lần cũng kéo dài đến tận nửa đêm về sáng.
Đến một người làm tự do như tôi còn sắp không trụ nổi, vậy mà anh vẫn có thể mỗi tinh thần sảng khoái, đúng giờ đi làm.
“Phương Duyệt, hôm ở nhà làm gì?”
Tôi úp mặt xuống gối, mí mắt díp lại với nhau.
Trong khi người đàn ông bên cạnh vẫn đầy hứng thú vuốt ve tóc tôi.
“Hôm em cùng dì giúp nướng bánh quy, cắm hoa, còn bảo dì làm mẫu để em vẽ một bức ký họa…”
Tôi ngáp một cái, lí nhí nói: “Hạ tổng, em cần lỗi anh một chuyện.”
“Vì sao?”
“Trong bình hoa có một cành lan chuông trắng, nghĩa của nó là tình yêu không dám thổ lộ, nhưng em tuyệt đối không có thầm thích anh , cuộc hôn của chúng ta không cần tình cảm, chỉ cần tương kính như tân…”
Tôi lại ngáp thêm một cái.
Cứu tôi với, buồn ngủ quá rồi, anh không tiếp nữa chứ?
Người đàn ông bên cạnh đột nhiên im lặng.
Nghe kỹ có thể cảm nhận được nhịp thở của anh đã trở nên đều đặn.
Tôi quay đầu nhìn anh: “Hạ tổng, sắp hai giờ rồi, em…”
Phần còn lại bị nụ hôn nóng rực của anh nuốt trọn.
“Sao em cứ không nhớ được nhỉ.”
Hạ Văn Khiêm thì thầm bên tai tôi, giọng trầm khàn: “Phải gọi tên anh.”
9
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Hạ Văn Khiêm.
Tôi quay lưng về phía anh, co người lại như một con tôm, vòng eo bị cánh tay anh lấy.
Lưng áp vào lồng ngực ấm nóng, dường như còn cảm nhận được từng nhịp tim của anh đập khẽ.
Tôi cầm điện thoại lên xem, lập tức hít một hơi lạnh.
Đã mười giờ rồi!
“Văn Khiêm, dậy đi.”
Tôi chui ra khỏi vòng tay anh, ngồi dậy lay nhẹ anh.
Giây sau lại vội vàng chui vào chăn, cuống cuồng tìm váy ngủ của mình.
Hạ Văn Khiêm chậm rãi mở mắt, giọng khàn khàn: “Không sao, hôm anh không đến công ty.”
Tai tôi nóng bừng, có không dám nhìn anh: “ lỗi, tối qua em ngủ quên mất.”
Đây là lần đầu tiên tôi ở bên anh suốt cả đêm.
“ nói em nhất phải về phòng?”
Anh thong thả ngồi dậy, lười biếng tựa vào đầu giường: “Để phòng ngủ chính phía nam cho em là để em có không gian riêng, muốn thư giãn thì ở một mình, chứ không phải bắt buộc phải ngủ riêng.”
“… vậy …”
“Hay là em thích ngủ một mình?”
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Em sao cũng được, chỉ là sợ ảnh hưởng đến nghỉ ngơi của anh. Ban đêm em ngủ không yên, hay đạp người… tối qua em không đá anh chứ?”
Hạ Văn Khiêm cong nhẹ khóe môi: “Cái đó thì không, chỉ là có người thích cuộn tròn như ốc sên, ngủ rồi còn cuốn hết chăn đi, anh giành mãi có chăn đắp.”
Tôi ngẩn ra: “Hả? Vậy anh không bị lạnh chứ?”
“Không biết, em thử xem đi.”
Tôi ghé lại gần, đặt tay lên trán anh.
Cũng may, không nóng.
“ lỗi, tối em vẫn nên…”
Anh bất ngờ tiến lại gần, cắt ngang lời tôi.
Chóp mũi chạm nhau.
Tôi theo bản năng nín thở.
“Ngốc , anh trêu em thôi.”
Anh khẽ cười, hôn nhẹ lên môi tôi một cái.
“Dậy đi, hôm theo anh về nhà cũ, mẹ lại nhớ em rồi.”
10
Trước khi ra ngoài, Hạ Văn Khiêm đưa cho tôi một tấm thẻ.
Bên trong có ba trăm triệu.
“Mật khẩu là sinh của em, tiêu hết thì nói anh, không cần tiết kiệm.”
Tôi há miệng, rồi lại khép lại, ngoan ngoãn gật đầu, cất thẻ vào túi.
Nửa tiếng sau, xe chạy vào một khu biệt viện kiểu Trung Hoa vô cùng rộng lớn.
Thực ra trước khi đến lần đầu, tôi từng nghĩ trưởng bối nhà họ Hạ sẽ vì khoảng cách gia thế giữa hai nhà Hạ – Hứa mà không tán cuộc hôn này, thậm chí có thể còn không hài lòng với phận con nuôi của tôi.
Nhưng sự lại hoàn toàn ngược lại.
Từ trên xuống dưới nhà họ Hạ đều đối xử với tôi rất tôn trọng.
Mẹ chồng thậm chí còn lấy ra một chiếc vòng ngọc phỉ thúy hoàng đế gia truyền, nhất bắt tôi nhận.
Sau đó bà cũng thường xuyên gọi tôi qua uống trà, đánh bài, thỉnh thoảng còn đi chăm sóc sắc đẹp cùng bà.
Nhưng lần này đến, bà luôn vô tình hay cố dẫn dắt câu chuyện về chuyện con cái.
“Bà cụ nhà họ Chu đã có cháu trai rồi, thằng bé mập mạp đáng yêu lắm.”
“Con dâu nhà họ Trần cũng mang thai rồi, hình như là con gái.”
“Con gái tốt mà, là chiếc áo bông nhỏ ấm áp.”
Mẹ chồng ho nhẹ một tiếng, cười hiền hỏi:
“ mà, hai đứa khi thì có em bé vậy?”
Hóa ra đây là trọng tâm.
Tôi mím môi, nhìn sang Hạ Văn Khiêm.
Anh lười biếng dựa trên sofa, thản nhiên nói: “Chúng con còn trẻ, vội gì chứ? Hơn nữa còn chưa làm hôn lễ, ít nhất cũng phải để mọi người đều biết Phương Duyệt là vợ con, rồi tính đến chuyện con cái.”
Mẹ chồng muốn nói lại thôi, thở dài: “Thôi được rồi, mẹ không nói lại con, chuyện của hai đứa tự quyết đi.”
11
Sau bữa tối, trong nhà có thêm một vị khách.
Là thiếu gia nhà họ Giang, quan hệ với Hạ Văn Khiêm khá thiết.
Anh ta chào hỏi trưởng bối, gọi tôi một tiếng “ dâu”, rồi cùng Hạ Văn Khiêm lên lầu công .
Khoảng gần tám giờ, anh cả và dâu của Hạ Văn Khiêm cũng về.
Mẹ chồng liền rủ mọi người cùng chơi mạt chược.
Còn bảo tôi lên gọi Hạ Văn Khiêm và Giang Kiệt xuống.
Tôi đi theo cầu thang lên tầng hai, đến trước cửa phòng làm , gõ cửa.
Bên trong vang lên giọng nói thao thao bất tuyệt của vị thiếu gia nhà họ Giang:
“Hạ ca, anh không biết , cô vợ này của anh không phải dạng , trước khi trưởng đã dây dưa với anh trai nuôi rồi, lén lút yêu nhau mấy liền, chậc chậc, nhìn thì ngây thơ vô hại, ngờ tình trường phong phú thế, cái này gọi là gì nhỉ, yêu kiểu ‘anh em giả’ ?”
Hô hấp tôi khựng lại, tay dừng giữa không trung.
“ đúng rồi, hai người họ còn suýt bỏ trốn cùng nhau nữa. Khi đó nhà họ Hứa đã ép chuyện xuống, người biết không nhiều, tôi cũng tình cờ nghe được từ một người trong cuộc.”
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy trái tim mình như bị một tay bóp chặt.
Mỗi nhịp đập đều như đang giãy giụa.
Nhưng lại không thể thoát ra…
12
Sau một hồi im lặng chết chóc, tôi nghe thấy giọng nói bình thản không gợn sóng của Hạ Văn Khiêm:
“Vì sao lại không bỏ trốn được?”
“… chắc là dâu chợt tỉnh ngộ thôi, dù sao mấy nhà họ Hứa đối xử với cô ấy không tệ, nếu sự dụ dỗ con trai nhà người ta chạy mất, thì nhà họ Hứa ở kinh cũng không ngẩng đầu lên nổi.”
Ngừng một , anh ta lại nói tiếp:
“Mà cậu con trai nhà họ Hứa cũng đúng là si tình, nghe nói sau khi chia tay thì phát điên luôn, bỏ mặc cả tập đoàn, chạy ra nước ngoài mở một tiệm thú cưng ở cái nơi hẻo lánh chẳng biết đến, mấy cũng không về nhà, anh nói xem, phải đau lòng đến mức ra như vậy chứ? Tình cảm đó phải sâu đậm đến mức !”
Anh ta nói không ngừng nghỉ.
Rồi đột nhiên im bặt.
Cẩn thận hỏi: “Hạ ca, anh… có giận không?”
Tim tôi khẽ run lên.
“Giận? Giận cái gì?”
Hạ Văn Khiêm khẽ cười một tiếng: “Giữa tôi và cô ấy vốn dĩ không có tình cảm.”
“Cũng phải, trong lòng dâu có người khác, thì sẽ không có anh, sẽ không chiếm dụng thời gian của anh, không làm rối loạn kế hoạch của anh, cũng không đòi hỏi anh phải đáp lại tình cảm, đây chẳng phải đúng là trạng thái anh hài lòng nhất sao? Nói vậy thì cuộc hôn của hai người đúng là hoàn hảo quá rồi, ha ha ha!”
Tôi khép mắt lại, chậm rãi thở ra một hơi.
Nhẹ nhàng lùi lại mấy , rồi cố tạo ra tiếng chân.
“Cốc cốc cốc.”
“Văn Khiêm, anh cả và dâu đã về rồi, mẹ gọi anh xuống chơi bài.”
Vài giây sau, cánh cửa được mở ra.
Một mùi thuốc lá nhàn nhạt ập vào mặt.
Tôi theo bản năng nín thở, nhưng vẫn không nhịn được ho khẽ hai tiếng.
Hạ Văn Khiêm giơ tay phẩy nhẹ, giọng ôn hòa: “ lỗi, em không thích mùi thuốc.”
Tôi lắc đầu: “Không sao, bình thường anh cũng hút nhiều.”
“Anh cả và dâu về rồi?”
“Ừ, ở dưới lầu, mẹ bảo em lên gọi anh.”
Sắc mặt anh vẫn như thường, nắm lấy tay tôi: “Được, xuống ngay.”
Tôi liếc nhìn người đàn ông phía sau anh.
“Giang thiếu cũng xuống cùng đi, dì còn chuẩn bị bánh và trái cây.”
Giang Kiệt không bình tĩnh như nãy, vẻ mặt đầy lúng túng xua tay: “Không cần , tôi phải về rồi, bạn gái còn đang đợi ở nhà.”
“Vậy anh đi đường cẩn thận.”
“Cảm ơn dâu!”
Nói xong, anh ta chạy biến mất như bay.
13
Khi kết thúc thì đã gần mười hai giờ đêm.
Mẹ chồng muốn chúng tôi ở lại, nhưng Hạ Văn Khiêm vẫn kiên quyết đưa tôi về.
mở cửa vào, tôi còn chưa kịp thay giày đã bị anh eo ép sát lên cánh cửa.
Trước khi nụ hôn rơi xuống, tôi hơi nghiêng đầu tránh đi.
“Đừng ở đây, lát nữa bị dì giúp nhìn thấy…”
“Dì ấy ngủ rồi.”
Giọng nói khàn thấp của người đàn ông vang lên bên tai tôi.
Tim tôi như treo lơ lửng nơi cổ họng.
“Nhưng em còn chưa tắm…”
“Tắm cùng.”
Anh cắt ngang lời tôi.
Rồi bế bổng tôi lên, sải về phía phòng ngủ.
…
Ba giờ sáng.
Tôi bị anh bế ra khỏi bồn tắm, lau khô rồi đặt vào trong chăn.
Rèm cửa không kéo, trăng nhàn nhạt rơi xuống, phủ lên căn phòng một lớp sáng lạnh.
Hạ Văn Khiêm nằm bên cạnh, dịu dàng lấy eo tôi.
“Ngủ đi, mai không cần dậy sớm.”
Tôi không cố gắng gượng nữa.
Nói một tiếng chúc ngủ ngon, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, Hạ Văn Khiêm đã không còn ở bên cạnh.
tôi ra ngoài thì hay thấy anh đang thay giày ở huyền quan.
“ lỗi, em ngủ quên mất.”
Anh không để lắm.
“Không sao, anh đã nói em không cần dậy sớm.”
mắt tôi rơi xuống chiếc cà vạt của anh.
“Hơi lệch rồi.”
nói, tôi tiến lên chỉnh lại giúp anh.
“Phương Duyệt.”
Người đàn ông đột nhiên lên tiếng: “Trước đây em thường xuyên thắt cà vạt cho người khác sao?”
Tôi khựng lại, ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc mắt chạm nhau, nhịp tim như chậm lại một nhịp.
Hạ Văn Khiêm là người rất khó đoán, tôi tự nhận mình không có khả năng nhìn thấu anh.
Nhưng sau chuyện tối qua, tôi bắt đầu nghi ngờ câu hỏi này của anh có nhắm vào điều gì đó.
Không dám để anh chờ quá lâu, tôi chọn nói :
“Ừm, trước đây em từng thắt cà vạt cho anh trai ở nhà.”
“Cũng là vì anh ta nên học?”
“…Đúng.”
Hạ Văn Khiêm dường như không hề bất ngờ với câu trả lời của tôi.
Anh nắm lấy tay tôi, siết nhẹ.
“Rất tốt, vậy sau này cà vạt của anh giao cho em, dù sao…”
mắt anh trầm xuống: “Em cũng có kinh nghiệm rồi.”
Tôi khẽ co ngón tay lại.
Sau khi Hạ Văn Khiêm rời đi, tôi cũng không còn tâm trạng ăn sáng.
Chậm rãi quay về phòng, nằm xuống.
Rồi lại ngồi dậy, lấy cuốn từ điển trong ngăn tủ đầu giường ra.
Tôi cuốn từ điển vào lòng, nằm ngửa trên giường, mơ màng nhìn trần nhà…
14
tôi bảy tuổi, ba mẹ qua đời vì tai nạn.
Tôi được nhà họ Hứa nhận nuôi, trở em gái của Hứa Dực.
sau, Hứa Giai Di ra đời.
Ba mẹ Hứa bận rộn làm ăn, lại phải chăm con gái ruột.
Sự chú dành cho tôi nhanh chóng giảm đi.
Tôi cũng hiểu, cố gắng không làm phiền họ.
Khi đó Hứa Dực mười ba tuổi, nhưng lại luôn nhận ra cảm xúc của tôi.
Anh biết một cô bé tám tuổi mong mỏi nhất chỉ là sự quan tâm của người .
Vì vậy từ đó, anh thay ba mẹ chăm sóc tôi, nâng niu tôi trong lòng tay.
Anh cho tôi sự giúp đỡ và bầu bạn, để tôi dựa dẫm vô điều kiện.
Mỗi khi tôi cần anh nhất, anh đều xuất hiện.
Suốt hơn mười , anh chưa từng lơ là với tôi.
Ngay cả gói băng vệ sinh đầu tiên tôi dùng, cũng là anh lặng lẽ chuẩn bị.
Không biết từ , tình cảm giữa chúng tôi bắt đầu thay đổi.
Nhưng không dám nói ra.
Cho đến tôi mười tám tuổi.
Hứa Dực cùng tôi đón sinh nhật, dịu dàng nắm tay tôi, hỏi tôi có muốn ở bên anh không.
Khi còn trẻ, chúng tôi mơ hồ về tình yêu và trách nhiệm.
Nhưng lại chân và mãnh liệt.
Tôi biết rõ không nên tiếp tục sai lầm này, nhưng vẫn ngại ngùng gật đầu.
Trong phòng anh, chúng tôi lần đầu nhau, lần đầu hôn nhau, lần đầu đối diện với phận của mình, cùng về tương lai…
Nhưng giấy không thể gói được lửa.
Khi đó Hứa Giai Di đã lớn, bắt đầu hiểu về chuyện tình cảm.
Cô ta vô tình nhìn thấy tôi và Hứa Dực hôn nhau trong xe.
Khóc lóc chạy về nhà kể lại với ba mẹ.
Thế là mối quan hệ không thể công khai ấy, kết thúc hoàn toàn khi tôi hai mươi tuổi…
“Phương Duyệt, nhà họ Hứa đối xử với con không tệ, con báo đáp chúng tôi như vậy sao!”
Mẹ Hứa tát tôi một cái mạnh.
“ Dực là người thừa kế duy nhất của nhà họ Hứa, sau này dù không cưới được thư danh giá thì ít nhất cũng phải cưới người môn đăng hộ đối, nếu nhà họ Phương chưa sa sút, con với nó còn có thể, nhưng bây giờ…”
“Phương Duyệt, con đã là con gái của mẹ, Dực là anh trai con, hai đứa cùng một hộ khẩu, là anh em danh chính ngôn thuận! Chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi nhà họ Hứa biết để !”
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
Mẹ Hứa nặng nề thở dài: “Con ra nước ngoài đi, mẹ sẽ chuyển trường cho con, trước khi Dực lập gia đình, con đừng quay về nữa.”
Tôi theo bản năng phản kháng: “Mẹ, con không muốn ra nước ngoài…”
“Con không đi, chẳng lẽ để nó đi sao? Nó đi rồi tập đoàn làm sao đây!”
“Mẹ, con mẹ đừng bắt chúng con chia xa…”
Đúng đó, cửa bị đẩy mạnh ra, Hứa Dực bị bảo vệ giữ lại nhưng vẫn xông vào.
“Tôi không cưới người khác, đời này tôi chỉ cần Duyệt Duyệt! Nếu mẹ dám đưa cô ấy đi, tôi cũng sẽ không quay về cái nhà này nữa!”
Tôi ngây người nhìn anh, trái tim thắt lại.
“Duyệt Duyệt, qua đây!”
Hứa Dực nhanh tới, chặt lấy tôi: “Đừng sợ, đi theo anh.”
Mẹ Hứa đập đứng dậy: “Hứa Dực! Con điên rồi sao!”
“Đúng, con điên rồi.”
Hứa Dực siết chặt tay tôi, giọng run lên: “Đây là cô gái con nhìn thấy từ nhỏ đến lớn, không hiểu cô ấy hơn con, cũng không đối xử với cô ấy tốt hơn con, con tuyệt đối sẽ không để cô ấy rời khỏi con.”
Nói xong, anh kéo tôi rời đi, không quay đầu lại.
15
Hứa Dực đưa tôi rời khỏi nhà họ Hứa.
Trong khoảng thời gian đó, anh làm thủ tục ra nước ngoài.
Anh muốn đưa tôi rời khỏi kinh , đến một nơi xa.
Ở đó, chúng tôi có thể quang minh chính đại ở bên nhau.
Không cần nơm nớp lo sợ bị người khác phát hiện nữa.
Tôi đêm mong chờ ấy đến.
Nhưng khi xuất ngoại đã cận kề, nhà họ Hứa lại truyền đến tin dữ.
Tập đoàn gặp sự cố, giá cổ phiếu lao dốc.
Ba Hứa kiệt sức phải nhập viện, được chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn giữa.
Mẹ Hứa bận đến quay cuồng, còn phải chăm sóc con gái tốt nghiệp học.
Một gia đình vốn yên ổn, bỗng chốc tan tác.
Sau khi biết tin, Hứa Dực lập tức quay về tập đoàn để ổn tình hình.
Còn tôi vội vàng đến bệnh viện.
Không ngờ vào phòng bệnh, mẹ Hứa đã quỳ xuống trước mặt tôi.
“Phương Duyệt, coi như mẹ cầu con, buông tha cho Dực đi!