Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

9

Trong điện nhỏ.

Dưới mắt hoàng huynh lộ ra vệt xanh nhạt, vẻ mặt mệt mỏi, chỉ tay vào người gục trên bàn:

“Muội và hắn cãi nhau à?”

“Hai ngày cứ kéo trẫm uống rượu giải sầu, uống đến ra nông nỗi .”

Ta ngập ngừng một lát, mới kể chọn nam sủng cho hoàng huynh nghe.

Hoàng huynh vô cùng kinh ngạc:

“Thôi Nguyên Hàn niệm niệm đều là muội, muội lại để hắn giúp chọn nam sủng?”

Trong lòng ta bừng tỉnh—hóa ra đó trong ngự hoa viên, ta không nghe nhầm.

Quay đầu nhìn người nào đó vẫn còn mê man, ta chợt nhớ tới một , liền hỏi hoàng huynh:

“Vậy rốt cuộc bí mật giữa huynh và hắn là ?”

“Cho muội biết cũng không .” Hoàng huynh thở dài nói:

“Năm xưa phụ hoàng ban cho hai người, là do hắn đánh cược cả danh tiếng họ Thôi để cầu xin, nếu không, e rằng muội đã bị đưa đi rồi.”

Toàn ta bỗng cứng đờ.

Ta vẫn luôn cho rằng Thôi Nguyên Hàn thành ta là do bị ép buộc, nếu có sinh tình cảm ta thì cũng là khi thành . Không ngờ sự lại là hắn chủ động cầu xin.

Hoàng huynh ánh mắt dừng lại một chút, bất đắc dĩ nói:

“Năm đó thương nghị đàm nước Khải, phụ hoàng lại bệnh nặng, trẫm ứng phó không nổi nên từng định chấp nhận đề nghị của nước Khải để giữ quan hệ, mà khi ấy trong cung chỉ có muội là công chúa đủ tuổi.”

“Thôi Nguyên Hàn xin trẫm giấu muội, muội biết thấy gánh nặng trong lòng, cũng muội hận hắn vì chưa hỏi ý muội đã cầu ban .”

Tim ta bất chợt thắt lại.

Thôi Nguyên Hàn từng dạy ta hai năm, hắn lại quên mất—ta là công chúa Đại Thịnh nổi tiếng không theo lễ giáo, nếu không muốn gả, ta có thể không nói mà chấp nhận?

“Để hắn có được ngày không dễ dàng , hãy đối xử hắn cho tốt.”

Hoàng huynh nói xong liền giục ta nhanh chóng đưa Thôi Nguyên Hàn ra khỏi cung, hắn không muốn bị kéo đi uống rượu nữa.

Hồng bưng canh giải rượu bước vào, khoé mắt đuôi mày toàn là ý .

“Công chúa, có muốn nhân hắn say, ăn sạch hắn luôn không?”

Ta lườm nàng một cái, nhận lấy bát canh cho Thôi Nguyên Hàn uống.

Hắn đột nhiên mơ màng mở mắt, đưa tay khẽ chạm lên má ta, miệng thì thào:

“Vân Dung, xin lỗi, là ta đã lỡ mất muội…”

ta thật sự rất muội, muội có thể nhìn ta một chút được không…”

10

Tỉnh dậy vào đã là buổi chiều.

Hồng toe toét:

“Sáng phó ra ngoài, tai đỏ như sắp nhỏ máu, qua hai người…”

qua thật ra chẳng xảy ra , ta lại mệt rã rời.

Vì hắn vừa nói vừa khóc, ta dỗ dành đến kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần.

khi dùng bữa trưa, ta ngồi đu xích đu trong sân, định bụng chờ Thôi Nguyên Hàn hạ triều bày tỏ ý hắn, nhất thời lơ đãng.

Một giọng nói ôn vang lên lưng:

“Công chúa nhiều ngày không triệu kiến, chẳng lẽ đã quên mất Khanh rồi ?”

Ta quay đầu lại, thấy một nam tử mặc áo mỏng, chân trần, cúi người hành lễ, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng lộ ra chút thẹn thùng đúng mức.

Chạm ánh mắt nghi hoặc của ta, Hồng lập tức nhảy ra giải :

“Công chúa, đây là vị lang quân trước người giữ lại đó ạ.”

Ta: “…”

Vì mấy ngày trí rối bời, nên ta đã quên mất người .

Ta định đuổi đi thì thấy Thôi Nguyên Hàn đứng cách đó không xa, đầu ngón tay nắm chặt chiếc đèn thỏ.

Vừa đối mắt, ánh mắt hắn gần như lập tức sầm lại.

Không cần đoán cũng biết, hắn lại hiểu lầm rồi.

Chờ ta đuổi hết mọi người, hắn mới chần chừ bước tới, dè dặt mở lời:

“Công chúa… có thể để hắn ở bên ngoài không?”

Ta sửng sốt, nhướng mày nhìn hắn:

“Lý do?”

nam tử tuấn vốn là lẽ thường, nếu công chúa nuôi bọn họ trong phủ, e rằng dư luận bất lợi cho thanh danh công chúa.”

Dù Thôi Nguyên Hàn cố tỏ ra bình tĩnh, ta vẫn nhìn ra sự lo lắng và ẩn nhẫn trong vẻ mặt hắn, dĩ nhiên cũng đoán được hắn đã quên hết qua khi say.

Chỉ là những lời hắn nói tiếp theo ta nghẹn họng.

“Công chúa tôn quý, lang quân có thể hầu hạ công chúa là người có thể khỏe mạnh, lai lịch trong sạch. Nếu được công chúa tin tưởng, ta có thể giúp chọn lọc bước đầu…”

Hắn làm ra vẻ rất độ lượng, nhìn thì có vẻ như sắp sụp đổ đến nơi.

phó có biết ta dạng lang quân nào không?”

Ta nhìn khóe môi hắn mím chặt, mỉm nói:

“Ta chính là kiểu như phó vậy.”

Ngón tay gầy trắng của Thôi Nguyên Hàn siết chặt hơn, đôi mắt đen dưới hàng mi dài lạnh lẽo mà sáng rõ.

Ta không rời mắt khỏi hắn, nhìn chằm chằm phản ứng.

Hắn đặt đèn thỏ xuống, để lại một câu:

“Ta đi xử lý công vụ,” rồi vội vàng rời đi.

Nếu không đã biết ý của hắn, ta nhất định nghĩ hắn là không muốn.

Ta dặn Hồng :

“Đi, âm thầm đuổi cái người tên đó đi. đó để phó biết ta muốn tuyên hắn thị tẩm.”

Ta không tin, hắn còn có thể giả vờ mãi.

11

Thôi Nguyên Hàn đến còn nhanh hơn ta tưởng.

Hắn mặc một bộ áo mỏng màu trắng, cổ áo kéo lỏng xuống nửa tấc, để lộ ra nốt ruồi son nơi xương quai xanh.

Tay cầm quạt xếp mạ vàng, nghiêng người dựa vào bình phong.

Dáng vẻ làm bộ như tiểu quan ta nhìn ngây người.

Đầu tai hắn đỏ bừng như muốn chảy máu, vẫn cố giữ dáng vẻ phong lưu, đưa tay gảy chuông bên hông ta.

đặc biệt tới tiến cử bản , ta nguyện làm thần tử dưới váy công chúa…”

Ta nghĩ đến những đau lòng nhất trong đời mới không bật thành tiếng.

Có lẽ vẻ mặt ta vì nhịn mà trông quá nghiêm túc, Thôi Nguyên Hàn bắt đầu hoảng.

Hắn cởi dây bên hông, bắt đầu cởi đồ, giọng gần như cầu xin:

“Nếu ta có thể làm công chúa hài lòng, vậy… chúng ta đừng ly nữa có được không? Ta cũng không tùy tiện ghen tuông, chọc công chúa tức giận…”

Xem ra, câu nói “ ly” đó hắn nghe rất rõ.

Để giữ lại mối quan hệ , vị phó luôn quang minh lỗi lạc lại giả làm tiểu quan để dỗ ta vui.

Ta trong giọng nói, chăm chú nhìn hắn chỉ còn mặc trung y:

“Được thôi.”

Dưới ánh đèn, gương mặt gầy gò của hắn như đoạn trúc sắp gãy.

Ta đột nhiên muốn xem dáng vẻ hắn động tình, hoàn toàn sa ngã như thế nào.

phó, không tiếp tục cởi?”

Ngón tay thon dài trắng trẻo của hắn khựng lại, đầu ngón tay do dự co lại nơi đai áo, mặt đỏ bừng, đứng sững tại chỗ.

“Có thể… tắt nến trước không… Ta làm nàng .”

Ta như chợt hiểu ra điều , mặt cũng đỏ lên.

Thấy ta không trả lời, hắn liền xoay lưng lại.

Áo rơi xuống, lộ ra trên lưng là từng vết sẹo cũ chi chít, người ta kinh hoảng.

Ta chết lặng, hồi lâu không nói nên lời.

Nghẹn ngào.

Hắn vội vàng mặc lại y phục, hoảng hốt nói:

“Làm bẩn mắt công chúa, ta đi ngay.”

Ta vội vàng gọi hắn lại:

“Thôi Nguyên Hàn, chàng có ta không?”

Hắn khựng bước, quay đầu lại, vành mắt đã đỏ hoe.

Ta ôm eo hắn, nhón chân đặt một nụ lên môi hắn.

Hắn ngẩn người, hàng mi dài khẽ run, đôi mắt hoa đào như mặt nước gợn sóng.

Khoảnh khắc tiếp theo, hơi thở nóng rực của hắn liền ập tới.

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương