Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
lưng, giọng mẹ chồng vẫn vang lên:
“Trần Mạc! Vợ con điên ! Con mau nó đi!”
Tôi mỉm bước thang máy.
Ba .
Cuối cùng tôi bắt đầu sống vì chính mình.
6
Những tiếp theo, không khí trong nhà rất căng thẳng.
Mẹ chồng gặp tôi là sa sầm , không nói một câu.
Trần Mạc kẹt ở giữa, khó xử cả hai bên.
“Mạn Mạn, em không thể nhường mẹ anh một sao?” Gần nào anh đến khuyên tôi một lần.
“Nhường gì? Nhường để ấy tiếp tục cầm tiền của tôi?”
“Mẹ là vì muốn tốt cho đình này…”
“ đình này?” Tôi . “Trần Mạc, em trai anh xe nhà, tốn bảy triệu. Sính lễ của em trai anh, ba triệu. Mẹ anh cho nó một tỷ. Mẹ anh cho bố tôi, không đồng nào. Anh nói với tôi là vì muốn tốt cho đình này?”
Anh không nói gì.
Cuối tuần, mẹ chồng gọi bố chồng và em chồng đến.
“Cả nhà đều ở đây, nói cho rõ ràng.” Mẹ chồng ngồi ở vị trí chính, vẻ nghiêm túc.
Bố chồng ngồi một bên, cúi đầu không nói.
Em chồng dựa sofa, chơi điện thoại, vẻ liên quan đến mình.
Trần Mạc đứng cạnh tôi, vẻ rất khó xử.
“Tô Mạn.” Mẹ chồng mở lời. “Có cô cảm thấy mấy nay tôi bạc đãi cô không?”
“Mẹ, con không có ý đó…”
“Cô không giao tiền, chính là đang nói tôi bạc đãi cô!” ngắt lời tôi. “Cô gả nhà tôi ba , ăn nhà tôi, ở nhà tôi, con tôi giúp cô , cô còn có gì không hài lòng?”
“Mẹ, con là con thuê bảo mẫu , mẹ chỉ thỉnh thoảng cuối tuần thôi.”
“Thì là tôi bận tâm!” Giọng mẹ chồng cao lên. “Cô mỗi tháng kiếm ba mươi triệu, lấy tiền cho đình dùng thì làm sao?”
“Mỗi tháng lấy tiền?” Tôi không nhịn nữa. “Mẹ, ba , con đã giao một tỷ không tám mươi triệu. Một tỷ không tám mươi triệu mà mẹ gọi là ‘ tiền’?”
“Số tiền đó là chung trong nhà, có tiêu riêng của cô đâu…”
“Không tiêu?” Tôi nhìn . “Em chồng xe hai triệu, đặt cọc nhà triệu, sính lễ ba triệu. Một tỷ đó từ đâu ?”
khách im lặng.
Em chồng ngẩng đầu nhìn tôi một , lại cúi xuống.
Bố chồng ho khan một tiếng, vẫn không nói gì.
Sắc mẹ chồng rất khó coi.
“Đó là chuyện của Tiểu Lỗi…”
“Chuyện của Tiểu Lỗi?” Tôi . “Mẹ, bố con nhập viện, mươi triệu tiền phẫu thuật, mẹ nói bố mẹ ai người đó thương. Em chồng xe, nhà, đưa sính lễ, một tỷ, mẹ không chớp mắt đã đưa. Đây chính là mẹ gọi là chung?”
“Cô…”
“Mẹ, con không người vô .” Tôi nói. “Nhưng tiền của con, con có quyền biết đã dùng đâu. này, lương của con con tự . Nếu mẹ thấy không hợp , vậy ta tính rõ sổ sách ba qua.”
mẹ chồng đỏ bừng.
“Trần Mạc!” quay sang chồng tôi. “Con cứ nhìn vợ con nói chuyện với mẹ vậy à?”
Trần Mạc cúi đầu, rất lâu mới nghẹn một câu:
“Mẹ, Mạn Mạn nói có …”
“Có gì? Nó tạo phản !” Mẹ chồng đập bàn đứng dậy. “, Tô Mạn, cô không muốn giao tiền đúng không? Vậy này, đừng mong căn nhà này giúp cô bất cứ việc gì! Tiền cô tự kiếm tự tiêu, bố mẹ cô tự cô lo, con cô tự cô !”
“ thôi.” Tôi mỉm gật đầu. “Câu này là mẹ nói đấy.”
Mẹ chồng ngẩn , có lẽ không ngờ tôi đồng ý dứt khoát vậy.
“Cô…”
“Mẹ yên tâm.” Tôi đứng dậy. “ này con sẽ không làm phiền đình này nữa. Con của con, con tự . Bố mẹ của con, con tự thương. Còn mẹ — mẹ tự sóc bản thân, tự Tiểu Lỗi. ta nước giếng không phạm nước sông.”
Tôi quay người đi về ngủ.
lưng, giọng Trần Mạc vang lên:
“Mạn Mạn! Em chờ đã…”
“Mẹ nói đúng, cô đúng là quá ích kỷ.”
Câu đó là mẹ chồng nói, nhưng Trần Mạc không phản bác.
Tôi dừng bước, quay đầu lại.
“Trần Mạc, anh thấy tôi ích kỷ?”
Anh cúi đầu, không nói.
“.” Tôi nhạt. “Tôi hiểu .”
7
hôm đó, Trần Mạc không còn nói đỡ cho tôi nữa.
Anh chọn mẹ anh.
Không khí trong nhà càng căng thẳng. Mẹ chồng gặp tôi là bóng gió mắng mỏ, bố chồng giả câm giả điếc, em chồng gần xuất hiện.
Còn Trần Mạc — chồng tôi, mỗi về nhà là trốn làm việc chơi game, giả vờ có chuyện gì xảy .
Một buổi tối, tôi đang dỗ Lạc Lạc ngủ ở khách, mẹ chồng từ ngủ rót nước, nhìn tôi một .
“Cả chỉ biết ôm con, biết làm việc gì hồn.”
Tôi không để ý đến .
“Tôi đang nói cô đấy!” Giọng cao lên. “Tô Mạn, cô điếc à?”
“Mẹ, con đang dỗ con ngủ.”
“Dỗ con? Trước đây đều là tôi giúp cô con, sao cô không nói?”
“Trước đây?” Tôi ngẩng đầu. “Mẹ, cuối tuần nhờ mẹ con một , mẹ nói trẻ mệt. thường đều là con thuê bảo mẫu.”
“Tiền thuê bảo mẫu ai trả? tiền trong nhà sao!”
“Mẹ, tiền bảo mẫu là con tự trả.”
“Cô tự trả? Tiền của cô là tiền trong nhà à?”
Tôi .
“Mẹ, con tưởng ta đã nói rõ . Tiền của con con tự , tiền của mẹ mẹ tự tiêu. Không mẹ nói bố mẹ ai người đó thương sao?”
Sắc mẹ chồng thay đổi.
“Cô…”