Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi chết sững:

“Anh là anh trai em á?”

Anh ta bước lên một bước, giống như bị chọc tức đến bật cười:

“Không thì sao?”

“Hai đứa mình giống nhau này, thiếu nước khắc chữ ‘anh em ruột’ lên trán .”

“Khoan khoan khoan ——”

Tôi giơ hai tay lên che ngực.

giống như có vô số bánh răng đang xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, lạch cạch lạch cạch cố gắng ghép tất các mảnh vỡ lại với nhau.

Điện thoại rung lên, hiện ra một thông báo giao dịch thẻ thành viên.[Kính thưa quý khách, thẻ tín dụng đuôi 8867 của quý khách thanh toán 12.860,00 NDT tại Trung tâm mua sắm Quốc Kim Bắc Kinh 16:23 hôm qua. Điểm tích lũy thành viên 78.000.000 cập nhật.]

Để tiện cho tôi mua sắm, Lộ Bùi liên kết thẳng thẻ tín dụng của anh điện thoại tôi.

Tôi sững người một thoáng, cuống cuồng bấm xem.

Ánh mắt rơi mục thông tin thẻ thành viên.

Lộ Bùi , VIP, ngày 21 tháng 7 năm 2003.

Ngày tháng năm sinh không đúng.

Không ngày sinh của anh trai tôi.

Ngón tay tôi cứng đờ trên màn hình.

một ngành, một cái , khoa Vật lý có hai Lộ Bùi .

Tôi thực sự nhận nhầm người rồi.

Người này lại là kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi.

Anh trai tôi nhe hàm răng trắng bóc, quơ quơ tay mặt tôi:

“Lộ Niệm Tinh, em làm cái mặt gì đấy? Không lẽ không nhận ra anh trai ruột của mình thật à?”

“Bị đẹp trai của anh trai em làm cho mê mẩn hoàn toàn rồi à?”

“Haiz, tỏa sáng sức hấp dẫn là số mệnh của anh, anh hiểu mà.”

Tôi hoàn hồn lại, dở khóc dở cười:

“Anh…”

“Ê ê ê, đến mức đẹp trai khiến em đứng tại chỗ khóc luôn chứ.”

“Em làm cái mặt gì này?”

Anh trai tôi cuống quýt dỗ dành, đánh trống lảng:

“À mà này, sao em lại đây?”

“Mẹ mà lại đồng ý cho em về nước á?”

Tôi khó nhọc nuốt nước bọt, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Mẹ không đồng ý… Cho nên em cãi nhau với mẹ, nhân mẹ đi công tác em tiền trảm hậu tấu lén chạy về đây.”

“Em——”

Anh trai tôi suýt chút nữa thì tức thở không nổi.

đây em nghe mẹ nhắc đến việc anh khoa Vật lý Đại A, nên em tìm đến đây.”

“Lộ Niệm Tinh.”

anh gọi họ lẫn tôi thì giọng trầm xuống, giống hệt hồi nhỏ mỗi khi tôi gây họa.

“Em biết rồi, em biết rồi.”

Tôi vội vàng giơ tay hàng:

“Lần này em về là có việc chính đáng, chương trình trao đổi là đàng hoàng, tín đều có thể chuyển đổi về .”

“Vậy phía mẹ…”

Tôi vội vàng cướp lời khi anh kịp lên tiếng giải thích, tốc độ nói nhanh như chớp:

“Em sẽ mau chóng thú tội với mẹ.”

là em quá nhớ anh mà.”

“Anh đừng giận.”

Anh trai hít sâu một hơi, giơ tay búng lên trán tôi một cái, lực đạo không nặng không nhẹ:

“Gan em lớn quá rồi đấy. Một thân một mình nước ngoài chạy về, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Hơn nữa may mà anh kết thúc chuyến du lịch đi bộ sớm, không thì em vồ hụt rồi.”

Anh dừng lại một chút, lại nhìn tôi đến chân một lượt, sự lo lắng ánh mắt không sao giấu :

“Bây giờ em ? Có quen không? Tiền có đủ tiêu không?”

“Đều tốt ạ.”

“Em… có thuê một căn nhà.”

Hơi chột dạ, tôi lấp lửng nói.

Chuông tan vang lên.

Hành lang tòa nhà giảng đường lập tức trở nên náo nhiệt, cửa phòng thí nghiệm bị người bên đẩy ra, sinh viên túm năm tụm ba bước ra ngoài.

Khóe mắt liếc thấy bóng dáng Lộ Bùi , tim tôi thót lên tận cổ họng.

Tôi tóm chặt lấy cánh tay ông anh trai ruột mặt, ra sức lôi anh về phía cầu thang:

“Em đói bụng rồi, mau đi ăn cơm , chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

“Ê, em gấp gáp làm gì…”

Tôi nửa lôi nửa kéo anh trai xuống lầu, không dám quay lại nhìn.

07

quán lẩu nghi ngút khói, nồi nước dùng mỡ bò sôi sùng sục.

Anh trai đổ một đĩa thịt bò ba nồi, lại gắp thêm hai đũa tôm viên trượt bát tôi, miệng lẩm bẩm:

“Anh nhớ hồi nhỏ em thích ăn cái này nhất.”

Tôi cắn ống hút lơ đãng, lòng thấp thỏm không yên.

Trên màn hình điện thoại nằm chễm chệ một tin nhắn chưa đọc Lộ Bùi :

“Sao không nhà?”

Tôi vội vàng gõ vài chữ đáp lại: “Đi ăn với bạn , tối nay em không về ăn .”

Sau làm như kẻ trộm có tật giật mình, úp ngược điện thoại xuống bàn.

Anh trai đang cắm cúi pha nước chấm, không chú ý đến hành động nhỏ của tôi.

Tôi do dự nửa ngày, thăm dò mở lời: “Anh, trường các anh có một nam sinh với anh không?”

Vừa dứt lời, anh trai đập mạnh đũa xuống bàn.

“Bốp” một tiếng rõ to và dứt khoát.

Tôi bị anh đập cho giật thót người, suýt ngừng thở.

“Em quen cái à?”

Anh trai nheo mắt nhìn tôi.

“Không không không——”

Tôi lắc nguầy nguậy.

Anh trai càng nói càng tức, bắt thao thao bất tuyệt xả một đống oán than:

thì đi, lại ngành, khóa.”

“Ác liệt chỗ lần thi nào cậu ta đứng nhất, anh đây vạn kiếp đứng thứ hai. Hội thao chạy hai ngàn năm trăm mét, anh sắp thắng đến nơi rồi, ai ngờ gần chạm đích lại bị cậu ta tăng tốc vượt mặt.”

Anh trai nghiến răng nghiến lợi.

“Tranh cử chủ tịch hội sinh viên, cậu ta lại đến giành với anh, đám con gái lại cảm thấy cậu ta đẹp trai hơn anh, dồn hết phiếu cho cậu ta.”

“Hai đứa anh ngày nào bị mang ra so sánh với nhau.”

“Anh làm cái gì bị cậu ta đè bẹp, thật không có thiên lý mà.”

Tôi làm ra nghiêm trang hùa theo: “Đúng, anh ta thật quá đáng.”

Anh trai lộ mặt tán thưởng như kiểu trẻ nhỏ dễ dạy:

“Anh nói cho em biết, em tuyệt đối đừng để bề ngoài của cậu ta đánh lừa.”

này thâm hiểm lắm.”

“Việc làm ăn của ba cậu ta lớn hơn nhà mình nhiều, cậu ta năm nhất bắt tiếp quản công ty, nghe nói đấu đá hạ bệ mấy cổ đông rồi đấy.”

“Lợi hại vậy sao…”

Lưng tôi toát mồ hôi hột.

“Nhưng mà, không anh chưa từng thắng.”

Sắc mặt anh trai có thể thấy rõ là dịu đi, mang theo vài phần đắc ý.

Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười tà mị:

“Thắng cái gì?”

Tôi phối hợp truy vấn.

“Anh theo đuổi gái cậu ta rồi.”

“Sau này, cậu ta sẽ ngoan ngoãn gọi anh một tiếng anh rể.”

Tôi sững sờ:

gái anh ta?”

“Đúng vậy, anh mới biết Trừng Trừng hóa ra lại là gái của cậu ta.”

Anh trai nhún vai.

“Nhưng đúng là có thù tất báo, tính toán chi li, lại đi nghi ngờ anh cố tình tiếp cận, nói đừng để cậu ta đụng mặt gái anh.”

Anh trai đắc ý ra mặt: “Tiếc là anh làm gì có gái, anh có em gái , cậu ta chẳng làm gì anh.”

“Câu dọa dẫm đối với anh vô tác dụng.”

Đũa tay tôi trượt rơi xuống.

“Em sao ? Khó chịu à? Sao mặt trắng bệch ra kia?”

Anh trai cau mày nhìn tôi.

“Không, không sao, nóng ạ.”

Tôi cúi xuống nhặt đũa.

Cảm giác muốn chết quách đi cho xong.

Lộ Bùi sẽ không là vì muốn trả thù anh trai tôi, nên mới thuận nước đẩy thuyền chứa chấp tôi chứ?

Thời gian này anh đối xử tốt với tôi như vậy, lẽ nào chính là truyền thuyết “nâng lên để đạp xuống”?

Hu hu hu.

Tiêu tùng rồi.

Tôi chửi ba ruột của anh nữa.

Quẹt cháy thẻ tín dụng của anh .

Lộ Bùi có bệnh sạch sẽ.

ra khỏi nhà hôm nay, tôi ngồi ăn khoai tây chiên làm rơi vãi đầy ra ghế sô pha.

Ăn xong, anh trai khăng khăng đòi đưa tôi về nhà trọ.

“Không cần , thật sự không cần , tự em gọi xe về là rồi——”

“Lộ Niệm Tinh.”

Anh khoanh hai tay ngực, nhìn tôi trên cao xuống, ánh mắt có sự cố chấp không đạt mục đích không chịu bỏ cuộc:

“Không em giấu đàn ông nhà đấy chứ?”

Mồ hôi lạnh trên trán tôi suýt nữa thì rỏ xuống: “Làm sao có chuyện , anh đừng nói bậy.”

“Vậy thì để anh đưa em về.”

Tôi không cãi lại anh , đành cắn răng lên xe.

xe chạy đến cổng khu biệt thự, tôi vội vàng cất tiếng:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.