Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Nói xong, hắn không chút do dự kéo tung dây buộc y phục của ta…

Xe ngựa đi quanh ngoại ô một vòng.

Khi chúng ta đến cung, đã gần giữa trưa.

Lúc Tiêu Doãn Hành nắm tay ta bước vào Thọ Khang Cung, Trần thị cùng một cung đang quỳ dưới đất.

Ta Tiêu Doãn Hành cung kính hành lễ.

Thái hậu liếc Tiêu Doãn Hành một cái: “Thân thể vừa mới khỏe đã không ra thể thống gì rồi, lại còn Mẫu hậu chờ con gần một canh giờ.”

Lời lẽ dường như trách mắng, nhưng ngữ khí lại đầy sự bao dung, cưng chiều.

Tiêu Doãn Hành nắm tay ta đứng dậy, cười đáp: “Là do nhi thần nổi hứng, kéo Vân Ỷ đến ngoại ô thành ngắm đào, làm lỡ mất giờ giấc, mong Mẫu hậu thứ tội.”

Thái hậu hừ một , sai người ban tọa cho ta Tiêu Doãn Hành.

Sau đó giơ tay về phía Trần thị: “Tề Quốc Công phu , ngươi hãy thuật lại những điều vừa mới bẩm với Ai gia một lần nữa đi.”

Trần thị dập đầu mạnh: “Là thần phụ dạy con vô phương, không ngờ Vân Ỷ tham lam vinh phú quý, lại dùng thủ đoạn hạ tiện như vậy bám víu Vương gia…”

Nàng ta thúc vào người bên cạnh.

Cung nữ run rẩy lời: “Hôm yến tiệc thưởng , nô tỳ tận mắt thấy Vương phi đã ném mấy viên sỏi ướt xuống bên bờ ao, khiến Vương gia trượt chân rơi xuống ao…”

Đồ ngu ngốc.

Tùy tiện thả một cái mồi, lại sự cắn câu.

sự nghĩ rằng việc cứu Tiêu Doãn Hành là một màn kịch ta tự biên tự diễn.

Dám dùng lời lẽ vu khống cáo trạng ta trước Thái hậu.

Thái hậu nhàn nhạt nói: “Vương phi nói ?”

Đầu gối ta mềm nhũn, vừa định quỳ xuống, lại đột nhiên bị người bên cạnh siết chặt eo.

Tiêu Doãn Hành hơi vén mí mắt, ngữ khí lạnh lẽo đầy khinh miệt: “Vu cáo con gái ruột, đúng là dạ rắn rết.”

Thân hình Trần thị cứng đờ, vẻ mặt như sắp khóc: “Vương gia, nếu không phải Vương phi tự miệng thừa nhận, thần phụ vạn lần không dám…”

Tiêu Doãn Hành bực bội “chậc” một , ngắt lời nàng ta: “Ngươi đang nói Vương phi tự miệng thừa nhận những việc nàng chưa hề làm, cốt ngươi, tên độc phụ , h.ã.m hại nàng ?”

“Kẻ nào nói Bản vương là do giẫm phải sỏi đá rơi xuống ao?”

Ta ngẩn ra, không thể tin nổi hắn.

Rõ ràng là…

Tiêu Doãn Hành khẽ bóp tay ta, ngữ khí dịu xuống.

“Bản vương xuống bắt cá, không ao sâu cạn nên mới bị chếc đuối.”

“Sau khi được Vương phi cứu, Bản vương kiến chung tình với nàng, lo sợ nàng chê Bản vương ngu ngốc, nên mới tiện miệng nói là do đường trơn trượt.”

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua cung nữ đang quỳ.

“Bản vương tùy tiện nói một câu, lại thành ngươi, tiện nô , tận mắt chứng kiến ?”

Cung nữ kinh hãi tột độ, luống cuống cứu Trần thị.

Nhưng còn chưa kịp lời, Thái hậu đã phất tay.

“Đưa chúng nó xuống.”

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Khi ta kịp phản ứng lại, hai người họ đã bị cung lôi đi.

Trần thị vu cáo Vương phi, vốn dĩ phải chịu tội phản tọa.

Xét công lao tổ tiên Tề Quốc Công phủ, án phạt được giảm thành trượng hình ba mươi gậy, sau đó phế bỏ cáo mệnh, giam lỏng phủ không được ra ngoài.

Tề Quốc Công phủ bên ngoài vẫn là Tề Quốc Công phủ lẫy lừng.

Nhưng những người bên , sẽ không còn được sống thoải mái thuận ý nữa.

Hoàng thượng nghe tin Tiêu Doãn Hành vào cung, sai người đến gọi hắn đi đánh cờ, Thái hậu bèn giữ hai ta ở lại cung một đêm.

Tối Tiêu Doãn Hành về phòng, liền đi thẳng đến tắm.

Ta nằm trên giường nghe thấy động tĩnh, rón rén bước theo vào.

Khi hai tay ta vòng qua vai Tiêu Doãn Hành, toàn thân hắn cứng lại một thoáng, rồi thả lỏng.

“Đã đánh thức tử rồi ?”

Ta lắc đầu, cầm khăn lụa bên bờ thay hắn lau người.

“Vương gia hôm nay lại nói dối?”

Ta đích thân thấy Tiêu Doãn Hành bị đá vấp ngã, rơi xuống ao.

Chứ không phải như lời hắn nói là bắt cá.

Tiêu Doãn Hành nắm tay ta, lơ đãng đùa nghịch.

“Ta nàng có cách tự chứng minh, nhưng đây là cách nhanh giải quyết chuyện một lần vĩnh viễn.” Hắn dừng lại: “Mẫu hậu tin tưởng ta , cũng quan tâm đến cảm xúc của ta .”

Tiêu Doãn Hành nói không sai.

Thái hậu yêu con thiết tha.

Việc Trần thị ở lại đến lúc , là Thái hậu sự đã bắt đầu nghi ngờ ta.

Nhưng nghe xong lời của Tiêu Doãn Hành, bà căn bản không cần ta phải tự chứng minh thêm, đã nhanh c.h.óng xử trí Trần thị, đối với ta vẫn ôn hòa từ ái.

Tất cả chỉ sự bảo vệ vô điều kiện của Tiêu Doãn Hành dành cho ta.

“Vương gia chưa từng nghi ngờ, lời Trần thị nói là ?”

Bất kỳ ai nghe thấy có người muốn h.ã.m hại …đều sẽ rùng , phải không?

Tiêu Doãn Hành nhàn nhạt nói: “Những gì nàng ta nói vốn dĩ không phải sự .”

Ta mím môi, khó khăn lời: “Nhưng nếu ta sự từng nảy sinh ý đồ xấu…”

Hôm yến tiệc thưởng gặp hắn bên bờ ao.

Thấy Tiêu Doãn Hành đơn thuần ngây thơ như thế, ta quả đã nghĩ đến việc lợi dụng hắn.

Nhưng khi mọi thứ đã sắp đặt xong, ta lại sự không đành xuống tay với người vô tội, nên mới vội vã nhặt sỏi đi.

Thế nhưng có lẽ là ý trời, Tiêu Doãn Hành lại tự rơi xuống

— 《Chương 7:

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, lặp lại: “Nếu ta sự từng nảy sinh ý đồ xấu…”

Lời chưa dứt, ta bị Tiêu Doãn Hành kéo vào tắm.

Hơi thở bị nuốt chửng nụ hôn giữa hơi mờ ảo.

Mãi cho đến khi ta không thể chịu đựng nổi nữa, mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt, Tiêu Doãn Hành mới buông ta ra.

Hắn ôm chặt ta, giọng nói lại trầm thấp khàn khàn: “Dù thế nào đi nữa, tử vẫn sẽ cứu ta, phải không?”

Ta sững sờ, rồi vội vàng đầu.

“Vâng.”

“Như vậy là đủ rồi.”

Tiêu Doãn Hành nhắm mắt lại, hôn lên khóe mắt ta.

Một loại cảm giác được trân trọng cuộn trào khắp cơ thể ta.

Dù là Tiêu Doãn Hành si ngốc, hay Tiêu Doãn Hành của hiện tại, đều đối với ta ôn nhu đầy yêu thương đến thế.

Ta nghẹn ngào, không kìm được rơi lệ.

“Xin lỗi chàng, lúc đó ta chỉ muốn một phần ân điển, ta không muốn bị họ gả cho Tống Sĩ Nghiêu.”

“Vân Ỷ, nàng là tử của ta.” Hắn hôn đi mắt ta, khẽ hỏi: “Có muốn ăn món Vịt Bát Bảo ở Phẩm Cư không?”

Ta mắt mơ màng, đầu.

Tiêu Doãn Hành cong môi cười: “Ngày mai tan triều Bản vương sẽ đưa nàng đi.”

Ta chờ Tiêu Doãn Hành tan triều ở cổng cung.

Chưa đợi được hắn, ta đã gặp một cố .

Đó là Tân khoa Thám lang Tào Uẩn.

“Vân tử.” Hắn dừng lại, rồi đổi lời, cung kính hành đại lễ: “Tào Uẩn thỉnh an Vương phi .”

Ta khẽ đầu: “Tào đại không cần đa lễ.”

Tào Uẩn hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, như thể cuối cùng cũng hết can đảm.

“Vương phi gần đây… có khỏe không?”

Ánh mắt ta lướt qua vành tai hơi đỏ của hắn.

“Rất tốt.”

Tào Uẩn thở phào nhõm, khóe miệng khẽ nhếch: “ may.”

“Mấy hôm trước Tào mỗ phụng mệnh đến Trừ Châu tra án, chưa kịp về chúc mừng Vương phi tân hôn, ngày khác định sẽ bù lại lễ tân hôn.”

Ta xua tay: “Không cần đâu.”

“Phải cần chứ.” Tào Uẩn vội vàng nói, ngữ khí quả quyết mà chân thành: “Vương phi có ân tri ngộ với Tào mỗ, cả đời Tào mỗ vô phương báo đáp.”

“Vậy Bản vương xin thay Vương phi đa tạ Tào đại .”

Tiêu Doãn Hành không đã xuất hiện phía sau từ lúc nào.

Hắn ôm eo ta, đầu hơi nghiêng sang: “ tử không đi nhanh, Vịt Bát Bảo đợt đầu sẽ không đến lượt chúng ta đâu.”

Cái gì chứ.

Chẳng phải ta vẫn luôn chờ hắn ?

Ta hướng Tào Uẩn đầu cáo biệt, rồi cùng Tiêu Doãn Hành lên xe ngựa.

Xe ngựa đi ra khỏi cổng cung một đoạn, Tiêu Doãn Hành mới đóng cửa sổ lại, ôm ta vào .

Ta tưởng hắn lại muốn… bèn lời nhắc nhở: “Vịt Bát Bảo!”

Tiêu Doãn Hành khẽ nhéo ngón tay ta, lơ đãng hỏi: “ tử Tào Uẩn quen thân lắm ?”

Ta “ừm” một : “Không tính là quen thân.”

“Chỉ là ban đầu hắn ta làm tạp vụ ở hiệu sách, ta thấy hắn viết được một bài sách lược rất hay, liền hỏi hắn không đi thi khoa cử.”

“Hắn nói nhà nghèo, ta bèn tặng cho hắn ngọc bội làm lộ phí.”

“Chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi.”

Còn chuyện Tào Uẩn cha ta muốn gả ta cho Tống Sĩ Nghiêu, rồi viết thư cho ta nói rằng hắn nguyện ý đến hôn, lập giao ước quân tử với ta, một năm sau sẽ hòa ly.

việc ta đã từng đồng ý, đã từng cố gắng chuyện đó… ta sẽ không kể cho Tiêu Doãn Hành nghe.

Tiêu Doãn Hành “ừm” một , khẽ cười: “ tử quả là người hậu.”

Sau đó, hắn ôm ta im lặng nhắm mắt dưỡng thần.

Xe ngựa đi qua vài con phố, Tiêu Doãn Hành đột nhiên mắt.

tử.”

Ta tựa vào ngực hắn gà : “Ừm?”

“Hôm yến tiệc thưởng , nàng vốn định xin Mẫu hậu ban cho ân điển gì?”

Lưng ta lạnh toát, cơn buồn ngủ tức thì tan biến.

Xe ngựa đổi hướng, cuối cùng dừng lại ở cổng Vương phủ.

Ta theo bản năng định tự xuống xe.

Nhưng ngay khoảnh khắc liếc thấy khuôn mặt Tiêu Doãn Hành trầm tĩnh như lạnh, ta đã thay đổi ý định.

Ta hướng hắn dang hai cánh tay.

Tiêu Doãn Hành nhướng mày, sắc mặt hơi giãn ra.

“Xác định muốn ta ôm ?” Hắn dừng lại, nói một cách đầy ẩn ý: “Nếu đã ôm, hôm nay đừng hòng xuống khỏi người ta nữa.”

Hơi thở ta nghẽn lại, sau đó kiên định đầu.

Lúc ta còn chưa sẽ hối hận đến mức nào với quyết định vừa đưa ra.

Từ giữa trưa cho đến lúc mặt trời lặn, suốt khoảng thời gian đó, ngoài ma ma nhanh nhẹn đưa hộp thức ăn đến, tất cả người ngoài tẩm điện chính đều đã bị giải tán.

Cho đến khi trăng lặng lẽ bò lên đầu cành cây.

Ta ánh trăng, kiệt sức nằm rạp trên vai Tiêu Doãn Hành xin.

“Vương gia…”

“Vẫn còn gọi ta là Vương gia?” Tiêu Doãn Hành mang tính trừng phạt cắn môi ta: “Gọi không đúng, đêm nay sẽ không ngừng nghỉ đâu.”

Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng, không rốt cuộc Tiêu Doãn Hành muốn nghe điều gì.

Thế là ta thăm dò lời: “A Hành?”

Tiêu Doãn Hành không nói, chỉ một mực trừng phạt.

Ta nghe chuông trên rèm giường không ngừng rung lắc, chợt linh tính mách bảo.

“Phu quân?”

Động tác Tiêu Doãn Hành khẽ ngừng lại.

Ta tưởng đã gọi đúng, lại ôm cánh tay hắn, quyến luyến cọ vào cổ hắn: “Phu quân, tha cho th.i.ế.p…”

Lời chưa nói xong, Tiêu Doãn Hành đã đưa tay che mắt ta lại.

Sau đó là những nụ hôn như mưa rào gió cuốn trút xuống.

Tiêu Doãn Hành giống như một cơn sóng khổng lồ, bá đạo cuốn toàn bộ ta vào cơn thủy triều vô tận.

Ta như một con thuyền nhỏ, vô số lần bị nhào lộn lên cao rồi lạc mất phương hướng.

Sau khi mất kiểm soát.

Ta cuộn tròn Tiêu Doãn Hành, mắt gần như không ngừng lại được.

Tiêu Doãn Hành dùng khăn lụa lau đi vệt , nhàng dỗ dành: “Không rồi, không rồi.”

Sau khi phong ba lặng gió, Tiêu Doãn Hành định kéo chuông gọi người vào thay chăn đệm.

Ta nắm cổ tay hắn không cho động đậy, giọng nhỏ như muỗi.

“Ta không muốn ngủ ở đây nữa.”

thế?”

Ta hậm hực hắn: “Chàng còn giả vờ không .”

Lồng ngực Tiêu Doãn Hành khẽ rung động, hắn ghé sát tai ta thì thầm: “Chỉ có trẻ con mới tè dầm, Vương phi… lại giống trẻ con vậy?”

Ta đấm một quyền lên người hắn: “Tiêu Doãn Hành!”

“Được rồi được rồi, ta không nói nữa.”

Hắn cười bế ta lên, đi về phía tắm, tự hầu hạ ta tắm rửa.

Sau đó lại ôm ta trở về thiên điện, cẩn thận ôm ta vào .

Ta tựa vào ngực hắn, ngẩng đầu hắn: “Không giận nữa ?”

Tiêu Doãn Hành cúi đầu, ta bằng ánh mắt dịu dàng quyến luyến.

“Việc xin Mẫu hậu ban ân, ban hôn nàng với Tào Uẩn, quả là lựa chọn tốt nàng có thể làm lúc bấy giờ.”

tử kiên cường thông tuệ như vậy, ta còn chưa kịp tự hào.”

“Huống nàng đã là thê tử của ta, ta có thể sự giận nàng?” Hắn dùng giọng điệu nũng nịu đã lâu không nghe thấy: “ tử, ta chỉ muốn nàng dỗ dành ta một chút thôi.”

Ta Tiêu Doãn Hành như vậy mà tim đập rộn ràng, ghé lên hôn môi hắn.

“Vậy, đã dỗ xong chưa?”

Tiêu Doãn Hành chớp mắt: “ ra hôm qua ở cung ta không hề nói dối.”

“Hả?”

Hắn hôn lên trán ta, cười : “Ta đối với tử, quả kiến chung tình.”

Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng tỏ như đôi mắt của người yêu trước mặt.

Kể từ nay về sau, sẽ là một đời dài lâu tốt đẹp.

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương