Ta đã ch/ế/t ba trăm năm.
Suốt ba trăm năm ấy, mỗi năm sư huynh đều đến t/ảo m/ộ cho ta. Dù gió mưa dầm dề hay nắng gắt chói chang, chưa từng bỏ sót một lần.
Mỗi lần tới, huynh đều mang theo gà quay và ngỗng nướng — những món khi còn sống ta thích nhất.
Huynh ngồi trước m/ộ ta, vừa lải nhải trò chuyện, vừa thong thả gặ/m từng miếng.
Còn ta ở dưới m/ộ chỉ có thể lặng lẽ nghe suốt ba trăm năm, cũng thèm suốt ba trăm năm.
Nhưng năm nay, ngày t/ảo m/ộ đã qua rất lâu, huynh vẫn chậm chạp chưa xuất hiện.
Ta chờ mãi.
Chờ đến tận rằm tháng Bảy, cơn thèm gà quay ngỗng nướng mà huynh thường mang tới đã khiến ta không chịu nổi nữa.
Cuối cùng, ta cũng mất kiên nhẫn.
Không chờ nữa.
Ta phải bò ra ngoài tìm huynh để tính sổ.
Ta duỗi bàn tay đã ba trăm năm chưa từng cử động. Khớp xương phát ra tiếng ken két khô khốc. Một chưởng đánh xuống, phần mộ lập tức nổ tung.
Một tấm ván gỗ đã bị gió mài mòn từ lâu lăn tới bên chân ta.
Phía trên khắc hai chữ.
Ngô thê.
Ta nhìn chằm chằm hai chữ ấy, đứng lặng bất động.