Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi một viện . Không ngờ bác sĩ lại là cũ tôi đá cách năm.
Tôi vừa quay người bỏ chạy, Anh ta mày nghiêm túc, bế thẳng tôi đặt lên giường .
“Vén áo lên.”
01
Tối tôi uống hơi quá chén với nhỏ thân. Sáng dậy, bụng đau dữ dội.
Tôi vội vàng đăng ký khoa tiêu hóa. Vừa bước phòng , đã bác sĩ cúi đầu ghi chép gì .
Từ phía tới, vai rộng eo thon, tóc đen nhánh. Chắc là bác sĩ trẻ đẹp rồi.
Tôi ngồi phịch xuống ghế trước anh ta, giọng ngọt ngào yếu ớt: “Bác sĩ, em hơi khó chịu.”
“Khó chịu chỗ ?” Anh ta nghiêng người ngẩng đầu lên nhẹ.
Ánh mắt tôi bất ngờ chạm đôi mắt đào hoa sâu thẳm, dịu dàng quen thuộc . chân tôi mềm nhũn, suýt thì tuột khỏi ghế ngồi.
“Rất khó chịu ?” Anh ta cau mày, vươn tay đỡ tôi.
Tôi lập tức ngồi thẳng người dậy, Kéo ghế lùi ra một chút.
“Không khó chịu nữa rồi, … khỏe rồi.”
02
Tôi tranh thủ liếc bảng tên trước ngực anh ta.
Phó trưởng khoa: Thẩm Mặc Tầm.
Trái tim tôi rơi cái “bịch”. Trên đời ai xui tới mức lại gặp ngay cũ chứ?
Tôi lại bộ dạng : Tóc tai rối bù, người toàn mùi rượu, chó hoang cũng chê.
Thật chỉ muốn độn thổ cho rồi.
“Cô chắc chứ, thật sự không khó chịu chỗ ?” Giọng của Thẩm Mặc Tầm trầm thấp, khàn khàn, nghe mà tim như tê rần.
Tôi cụp mắt lắc đầu, Không dám thẳng anh.
Nhưng tiếng thở của anh lại ngày càng gần.
“Chẳng lẽ cô Lâm để tán tỉnh à?” Tôi nghe ra được giọng trêu ghẹo trong câu nói .
Khó tránh khỏi cảm bực . “Bác sĩ Thẩm hiểu lầm rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền công việc của anh, tôi ngay .”
Tôi vừa đứng dậy thì một bóng đen đã áp xuống trước .
Tôi chưa kịp phản ứng, vòng eo bị ôm chặt,
Chân không chạm đất, cả người bị bế bổng lên.
“Thẩm Mặc Tầm, anh điên rồi à?”
Tôi không dám giãy giụa, chỉ biết ôm chặt lấy cổ anh ta,
Sợ rớt xuống đất bầm dập.
Ngực anh nóng rực như phát sốt, tôi cũng bị hơi ấm ấy làm đỏ lên.
Tên này đúng là, không nói tiếng , lầm lì như hũ nút. Đừng nói là tự tay quăng tôi ra ngoài đấy chứ.
Tôi đành nhắm mắt, giả chết luôn cho rồi.
Cho khi cảm nhận được phần lưng chạm phải thứ gì mềm mềm. Ơ… giường ?
Rèm trước mắt bị kéo “xoạt” một tiếng. Tôi nửa nằm nghiêng bên mép giường, eo của người đàn ông thì áp sát giữa chân tôi.
tay anh ta chống bên giường, giam chặt tôi trong vòng tay. Toàn thân tôi cứng đờ, tim đập loạn như trống đánh.
Anh ta thì lại cứ tôi chằm chằm, ánh mắt khi thì dịu dàng như nước, lúc lại nóng rực như lửa. Rõ ràng là quyến rũ trắng trợn.
“Diệp Thiển, em không thể tự chăm sóc cho tử tế được à?” Bầu không khí nóng lên thì Thẩm Mặc Tầm lại buông ra một câu chả liên quan gì.
“Hả?” Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Anh thở dài, có vẻ bất đắc dĩ.
“Tôi xem hồ sơ án của em rồi. Ba tháng trước em được chẩn đoán có khối u tuyến vú,bác sĩ dặn ba tháng phải tái . em không ?”
Hộc—— Chuyện … đúng là có thật. Tôi quên béng mất tiêu luôn. Một giọt mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống.
Thẩm Mặc Tầm đúng là vẫn chẳng thay đổi gì. Chính trực, ngay thẳng, ngoan chuẩn mực.
Tưởng anh thả thính, hóa ra là do tôi ảo tưởng.
Tôi âm thầm chửi thầm trong bụng, thì bàn tay anh không biết từ khi đã lần gấu áo tôi.
Một giọng trầm thấp vang lên bên tai: “Vén áo lên.” “Để tôi kiểm tra.”
03
Tôi giật như thể bị điện giật, Vội vàng ôm chặt lấy ngực, anh với ánh mắt đầy cảnh giác:
“Anh… anh kiểm tra gì cơ?”
“Kiểm tra tuyến vú.” Thẩm Mặc Tầm nói tỉnh bơ như chuyện thường ngày ở huyện.
“Khoan đã, anh làm ăn có đúng quy trình không đấy? là khoa tiêu hóa mà?”
“Tôi từng làm ở khoa ngoại rồi, đừng sợ.”
Tôi sững sờ, lập tức đưa tay đẩy anh ra.
“Thẩm Mặc Tầm, anh thay đổi rồi! Anh giở trò với tôi đúng không? là quấy rối nhân!”
“Thiển Thiển, tôi lại không thể ‘giở trò’ với em?” Thẩm Mặc Tầm nghiêng đầu hỏi, vẻ tỏ ra rất đương nhiên.
Tôi á khẩu, trong lòng chỉ biết gào thét: cái này mà hỏi nữa à?
“Anh là tôi nữa, dựa mà động tôi?”
Lời tôi có hơi thẳng, Thẩm Mặc Tầm nghẹn họng, không nói gì trong một lúc lâu.
Trong ánh mắt kiêu hãnh của anh thoáng chút ngơ ngác và tủi thân, trông chẳng khác gì một chú cún con vừa bị chủ nhân bỏ rơi.
Tôi… có nói sai gì nhỉ? Chúng tôi chia tay năm rồi, đã là người dưng nước lã.
Nhưng không hiểu Thẩm Mặc Tầm nghĩ gì, bỗng nhiên quay .
Trong không khí vang lên một câu nói đầy oán thán: “ tối em gửi cho tôi là có ý gì?”
04
… Gì cơ? Tôi gửi gì?
Não tôi như bị đứng hình mất ba giây. Chết tiệt!
Không lẽ tối khi say, tôi cho… anh người yêu cũ?!
Tôi bật dậy khỏi giường như lò xo. Lướt ngang bóng dáng lặng lẽ đứng một của anh, lao về phía cái túi xách có điện thoại bên trong.
Mất bao công sức mới mở được khóa màn hình. Tay run run kéo danh sách xuống một trang.
cái ảnh đại diện hoa sen quen thuộc , tôi như muốn sụp đổ tại chỗ.
cuối cùng là: [Chồng yêu]. Trời ơi, là kiểu lời lẽ gì trời?! Mà tôi không biết là tôi gửi hay anh ta gửi cơ!
Tôi không dám mở đoạn chat, chỉ biết đổ mồ hôi lạnh.
Thẩm Mặc Tầm xuất hiện như bóng ma phía tôi, nhíu chặt mày: “Anh biết rồi, em về .”
Biết cái gì mà biết? Về là về cái gì chứ?
“Anh rất bận, em .” Anh nhét đại cái túi tay tôi, vội vàng đẩy tôi ra khỏi phòng .
“Rầm”—cửa đóng cái rầm lưng. Không cho tôi một cơ hội để giải thích.
Nhưng… có gì để giải thích nữa ?
Trên tàu điện ngầm về nhà, tôi tìm một góc kín, như ăn trộm mở lại đoạn chat đêm .
Không xem thì không , xem rồi thì hồn vía lên mây.
Ngủ Ngủ Thiển: [Có không?]
Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [ ?]
Ngủ Ngủ Thiển: [Em khó chịu.]
Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [Khó chịu chỗ ?]
Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [Em ở ? Anh đón em.]
Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [
Cuộc gọi đã bị từ chối
]
Ngủ Ngủ Thiển: [Tim em khó chịu. Em nhớ anh lắm, Thẩm Mặc Tầm.]
Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [Nghe máy .]
Ngủ Ngủ Thiển: [ thì anh làm em .]
—Mười phút —
Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [Được.]
Ngủ Ngủ Thiển: [Móc ngoéo treo cổ trăm năm không được thay đổi.]
Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [Anh tìm em nhé?]
Ngủ Ngủ Thiển: [Không cần. Từ giờ không có lệnh của em thì không được phép nói chuyện.]
Ngủ Ngủ Thiển: [Bây giờ gọi em là chồng.]
—Lại mười phút — Bác sĩ Thẩm – Nhất Viện: [Chồng ơi.]
…
Tôi chỉ muốn mắt tối sầm lại mà xỉu luôn cho xong. Tôi – Diệp Thiển – người phụ nữ xấu xa nhất thế giới.
Dám đùa giỡn với tình cảm của một bác sĩ ngoan chính hiệu. Tôi đáng bị trời đánh.
Khóa màn hình. Lại mở ra xem lần nữa. Lại khóa. Lại mở.
…Nhưng điều khiến tôi phát điên nhất là— Thẩm Mặc Tầm thật sự đã đồng ý!
Anh ấy thậm chí chẳng hỏi gì đã gật đầu đồng ý. Trong khi người này xưa nay nổi tiếng là khó theo đuổi.
Tôi đã phải bỏ công mất sức, mới cưa đổ được đóa hoa cao lãnh ấy. mà giờ lại dễ dàng gọi người ta là “chồng yêu” như ?
05