Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
tôi Tiểu Lâm gãy xương phải vào bệnh viện, bác sĩ là Lộ Chiêu Viễn.
Lần đầu nhìn thấy anh, tôi thấy vị bác sĩ này đẹp trai nhưng lạnh nhạt. Sau đó có một lần, tôi thấy Lộ Chiêu Viễn ngồi xổm trước cửa lối thoát hiểm, trong tay cầm thanh thức cho mèo, cho một con mèo vàng gầy nhom .
Mèo liền trở mặt không nhận người, cào anh một phát, máu lập tức rịn ra.
Lộ Chiêu Viễn cúi đầu nhìn mu bàn tay mình, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm hai giây.
Con mèo dường như biết mình gây họa, “meo” một tiếng rồi lùi lại.
Anh thở dài, mặt lạnh tanh lại lấy một thanh thức mèo khác từ túi áo ra, đưa .
Động tác không đổi, điệu cũng không đổi, vẫn là vẻ lạnh nhạt gần như công thức hóa ấy, rồi anh còn dịu dàng vuốt lưng nó để trấn an.
Tôi đứng ở góc khuất nhìn rất lâu.
Sau đó tôi bắt đầu theo đuổi anh, thử hẹn anh ra ngoài, lần nào cũng từ chối.
Tôi nghĩ thôi bỏ đi, anh không thích tôi. là sau khi Tiểu Lâm viện, tôi cũng không đến bệnh viện nữa.
Hai tuần sau, vào một buổi chiều, tôi ra khỏi tòa nhà công ty thì nhìn thấy Lộ Chiêu Viễn ở dưới lầu.
Tôi bước nhanh tới:
“Bác sĩ Lộ, sao anh lại đến đây?”
Anh :
“Sao em không đến bệnh viện nữa?”
Tôi ngẩn ra:
“…Anh không muốn gặp em, nên em không đến nữa.”
Anh nhíu mày:
“Ai nói anh không muốn gặp em?”
“Lộ Chiêu Viễn, anh đùa đấy à?”
Tôi thật sự nghĩ anh đang đùa, liền như ma xui quỷ khiến mà nói một câu:
“Vậy anh đồng ý trai em, em sẽ còn đến.”
Tôi tưởng anh sẽ nói tôi nhàm chán, quả anh nói:
“Được.”
Lúc đó tôi ngẩn ra ít nhất năm giây:
“Anh thật sự biết ‘ trai’ nghĩa là gì không?”
Anh không trả lời, kéo tôi vào ghế phụ, thắt dây an toàn cho tôi, nhà tôi ở đâu rồi đưa tôi về.
Nhưng sau khi ở bên nhau, anh cũng chẳng thay đổi gì nhiều.
Tôi cứ tưởng anh vốn là người như vậy, cho đến khi Tần Vũ từ nơi khác trở về.
Tôi mới biết nơi anh cũng có ngoại lệ.
là tôi không phải ngoại lệ đó mà thôi.
07
Lộ Chiêu Viễn bắt đầu ngày nào cũng hiện.
Trên người thường mang theo mùi thuốc sát trùng nồng nặc, giống như bước xuống từ bàn mổ.
Có lần tôi đi vứt đồ giao ngoài, anh gọi lại:
“Đồ giao ngoài không lành mạnh. Bây em đang trong thời kỳ hồi phục gãy xương, cần…”
Thật khó hiểu.
Tôi bực bội quát:
“Liên quan quái gì đến anh!”
Anh sửng sốt im bặt.
quả hôm sau, xe anh vẫn đỗ dưới lầu.
“Người trong bệnh viện nói tuần này em chưa đi tái khám.”
“Liên quan gì đến anh? Anh không phải bác sĩ của em, cũng không phải trai em. Lộ Chiêu Viễn, không có ranh như vậy.”
Tôi vòng anh.
Anh đuổi theo sau tôi:
“Anh đang học. Học ở chung người khác, học đối đãi tình cảm, học … phân biệt ranh .”
“Tần Vũ là người anh nhìn lớn lên từ nhỏ. Nhà cô ấy nhà anh là giao, người xung quanh đều đối xử cô ấy như vậy, anh cũng… đối xử như vậy. Bây anh biết đó là không đúng.”
“Còn nữa.”
anh thấp xuống:
“Anh mới biết đêm đó em thật sự bụng, phẫu thuật viêm ruột thừa. Anh thấy bệnh án của em.”
Tôi cắn môi dưới, quay người trừng anh.
“Em giả vờ à?”
Tôi lặp lại lời anh đêm đó bằng chính điệu của anh:
“Khi anh nói câu này, anh nghĩ gì vậy?”
Sắc mặt anh trắng bệch, đầy áy náy hối hận:
“Tần Vũ nói anh, em vậy là để thu hút sự chú ý của anh. Cô ấy nói rất nhiều người đều như . Anh cứ tưởng lần đó em cũng vậy. Anh…”
“Tần Vũ nói gì anh cũng tin.”
Tôi châm chọc:
“Anh lớn lên bằng uống trà xanh à?”
Môi anh động đậy nhưng không phát ra âm thanh.
“Được thôi, anh không hiểu ranh , em dạy anh. Điều thứ nhất, khi người anh ghét không muốn gặp anh, hiện trước mặt cô ấy. Đây chính là ranh .”
Tôi vào khoảng giữa anh tôi:
“Tránh xa em ra.”
Sắc mặt anh hoàn toàn thay đổi:
“Nhưng anh… muốn gặp em.”
Tôi cúi đầu , nhớ lại rất lâu trước đây, anh đứng bên cửa xe, gió đêm thổi rối tóc trước trán, anh nói tôi:
“Được.”
Tôi nhịn không được nói:
“Lộ Chiêu Viễn, trước đây sao em lại thích anh được nhỉ?”
“Anh nên đi khám não đi, sao cái gì cũng không học nổi vậy.”
Tôi không dừng bước nữa, tiếp tục đi về phía trước.
08
Quầy lễ tân của nhà hát mấy ngày liền nhận được hoa, trái cây, trà sữa.
Người giao đồ nhắn lại:
“Một vị tiên sinh mời mọi người.”
Trên tấm thiệp cắm trong bó hoa viết một câu lời bài hát cũ rích:
“Mọi vẻ đẹp trên đời này chẳng là dáng vẻ đáng yêu của em.”
Tôi sến đến mức cầm bút chọc chọc vào trán.
Một tối nọ nhìn thấy xe của Lộ Chiêu Viễn đỗ bên kia đường, tôi liền đi tới.
Anh gục trên vô lăng ngủ thiếp đi.
Tôi nhấc đá vào cửa xe.
Anh đột nhiên ngẩng đầu, ánh từ mơ hồ chuyển sang tập trung:
“Em diễn tập rồi à?”
“Muốn ngủ thì cút về mà ngủ. lái xe mệt quá rồi chết ở đâu đó lại đổ tại bọn em.”
Anh mệt mỏi xoa mặt:
“Hai ca cấp cứu, một ca theo lịch, xoay vòng suốt hai ngày.”
“Rất muốn gặp em.”
Anh nhìn thấy bó hoa trong lòng tôi.
“Hoa này, em thích không?”
anh vậy mà lại cẩn thận mong đợi.
Tôi :
“Ai dạy anh?”
“Gì cơ?”
“Tặng hoa, tặng trà sữa. Trước đây anh đâu có đầu óc này.”
“…Lão Lưu.”
Anh tránh ánh tôi, thỏa hiệp thừa nhận:
“Bác sĩ trong khoa anh, người hôn năm năm, rất nhỏ ấy, trước đây em từng gặp rồi.”
Tôi tức buồn :
“Mấy chiêu này quê quá. Hơn nữa diễn viên bọn em đều giảm cân, kiểm soát đường, không uống trà sữa.”
“Còn em, em cũng không thích hoa.”
Nói , tôi ném bó hoa trong lòng xuống đất.
Anh sững sờ.
Sau đó nhà hát không còn hiện những thứ kỳ lạ nữa.
Tôi tưởng cuối cùng anh cũng yên tĩnh, thở phào nhẹ nhõm.
Tốt nhất sau này cũng bao gặp nữa.
Ai ngờ trời có gió mưa bất ngờ.
Một tuần sau, tôi vào hành lang nhìn thấy thông báo sửa chữa thang máy dán trước cửa thang.
Tôi đang đầu chống nạng thở dài thì nghe thấy nói quen thuộc lại đáng ghét.
“Hứa Quý.”
Lộ Chiêu Viễn ôm một chiếc thùng đi tới, nhìn thông báo một cái rồi đặt thùng xuống.
“Anh cõng em lên.”
“Không cần.”
“Bốn tiếng nữa mới sửa , em định đứng đây chờ à? em bây không thích hợp leo cầu thang.”
Tôi im lặng.
Anh trực tiếp đi đến trước mặt tôi, quay lưng ngồi xổm xuống:
“Lên đi.”
“…”
Thôi được, người biết thời là trang tuấn kiệt.
Tôi nằm lên lưng anh.
“Trong thùng là gì?” Tôi .
“Sách về biên kịch sân khấu. Một người chuyên nghiệp thiệu, anh mất rất lâu mới tìm đủ.”
Anh cõng tôi lên tận tầng mười hai.
Tôi trượt xuống khỏi lưng anh.
“Hôm nay anh rồi, em có thể trả tiền cho anh.”
Anh hơi ngạc nhiên:
“Anh không cần tiền. Tiểu Quý, giữa chúng ta không cần phân rõ như vậy.”
Tôi lạnh:
“Vậy à? Em còn tưởng chuyện gì bác sĩ Lộ cũng muốn em tự , lại nói em phức, chính là muốn phân rõ ranh em chứ.”
Sắc mặt anh trắng đi:
“Anh biết sai rồi. Trước đây anh không hiểu, sau này sẽ không như vậy nữa.”
Tôi chắn anh lại:
“Vậy đó là chuyện giữa anh gái sau này của anh, nếu còn có người mù giống em.”
“…”
“À đúng rồi, mấy quyển sách kia cũng không cần mang lên. Em không cần.”
“Nhưng…”
Không đợi anh nói , tôi đóng cửa lại.
09
Nhà đầu tư của nhà hát đột nhiên rút vốn. Diệp Trưng nói tiền trong tài khoản không chống nổi tháng sau.
Cô ấy nói e rằng nhà hát phải giải tán.
Áp suất của mọi người đều rất thấp.
Diệp Trưng nói mọi người quá ủ rũ nên cô ấy mời cả nhóm đi . quả cô ấy là người khóc thảm nhất.
Tôi muốn dỗ cô ấy, quả cả người cô ấy đổ nhào tới, đè tôi ngã xuống đất.
Cơn âm ỉ lập tức từ xương lan lên.
Trong hỗn loạn, một nam diễn viên tên Tề Ngôn đỡ tôi dậy:
“Tôi không uống rượu, để tôi đưa cô đến bệnh viện.”
Đến bệnh viện thì nửa đêm.
Không biết Lộ Chiêu Viễn hiện từ đâu, phong trần mệt mỏi bước vào, ánh trực tiếp rơi xuống cái bó bột của tôi.
“Sao ? Đập vào đâu? Có không?”
Bác sĩ trực bên cạnh ho nhẹ một tiếng.
“Thầy Lộ.”
Vị bác sĩ ấy gượng:
“ chụp phim , quả chưa có.”
“Tôi đi lấy.”
Lộ Chiêu Viễn sững một chút, xoay người lại ra ngoài.
Bác sĩ nhìn tôi một cái, gãi đầu:
“Ừm, thầy Lộ cứ vài hôm lại đến tình hình của cô, nên người trong khoa chúng tôi đều biết cô. rồi có người nói nhìn thấy cô ở phòng cấp cứu, có lẽ có ai báo cho thầy ấy.”
Đúng lúc này, Tề Ngôn bỗng kéo tay tôi lên, vẻ mặt lo lắng.
“Tay cũng trầy rồi.”
Gốc bàn tay xước mất một mảng da nhỏ. Lúc đó quá, tôi còn không chú ý.
“Không sao. Lát nữa rửa một chút là được.”
“Sao được? Vết thương nhỏ cũng là vết thương. Cô không cảm thấy à?”
Anh ấy bác sĩ:
“Có thể xử lý giúp không?”
Tôi sững ra.
Bác sĩ cũng sững ra, ra ngoài cửa:
“Ngoài trạm y tá có i-ốt…”
Lộ Chiêu Viễn cầm phim đứng ở cửa, không biết nhìn bao lâu.
Bác sĩ trực nhìn anh, rồi lại nhìn tôi Tề Ngôn, lúng túng hắng .
Lộ Chiêu Viễn đưa phim :
“Không có gì nghiêm trọng, xương không sao. Nhưng vẫn phải chú ý, ngã nữa.”
Sau đó anh đi ra ngoài, lúc trở vào thì cầm i-ốt một gói tăm bông.
Tôi tránh anh, lạnh nhạt nói:
“Không cần. Vết thương nhỏ này không cần đến bác sĩ chỉnh hình, không dám anh.”
Trong Lộ Chiêu Viễn thoáng vẻ luống cuống:
“Đây không phải anh…”
“Nhưng bây anh như vậy là đang gây phức cho em. Lộ Chiêu Viễn, anh cứ khó hiểu hiện rồi gây phức cho em nữa được không?”
Lộ Chiêu Viễn sững người.
Tôi kéo Tề Ngôn rời đi.