Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Đến ngày phát tiền sinh hoạt hằng tháng, anh trai tôi lại thoái thác, là không có.
[Gần anh hơi eo hẹp, em cầm tạm cái lì xì đi.]
[Đợi mấy hôm nữa bố mẹ chuyển tiền tiêu vặt, anh gửi em nhé.]
Tôi mở lì xì .
Chỉ có hai trăm.
Ăn ở căn tin một ngày cũng đã hơn hai mươi .
Trời vào đông, dạo lạnh, tôi còn phải mua 1 chiếc áo khoác .
Một chiếc áo như vậy ít nhất cũng phải ba đến năm trăm.
Tôi thở dài.
Nghĩ hay là tự bố mẹ luôn.
thuận tiện ấn vào vòng bè.
Là của Ôn .
[Cảm ơn anh trai đã tặng quà, moah moah…]
Ảnh kèm là một tấm selfie của cô ta.
Bên cạnh bộ móng xinh xắn là một chiếc túi hàng hiệu tinh.
phòng đi ngang qua, liếc nhìn một cái, cảm thán: “Wow, giàu thật đấy, cái túi hơn hai vạn cơ.”
tôi khựng lại.
Trong khoảnh khắc, không rõ nổi cảm giác trong lòng là .
Hơi lạnh.
Lại có chút nặng nề.
Cuộc gọi bố nhanh ch.óng được bắt máy.
“Tiền sinh hoạt chẳng phải đã chuyển anh ? Tiền của với anh lấy. Dạo bố bận lắm, đừng gọi linh tinh.”
“Nhưng anh ấy…”
Chưa hết câu thì đã bị cúp máy.
đang đi công tác nước , rất bận.
Tôi ném điện thoại lại lên bàn.
Quay sang cô phòng vừa tan làm, đang rửa mặt:
“Cậu có thể tớ đến chỗ cậu làm không?”
“Cậu muốn đi bar à?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Là đi làm .”
Liễu Hà ngạc nhiên quay lại nhìn tôi.
“Không phải chứ, tiểu thư như cậu cũng phải đi làm à?”
“Ừ, tớ hết tiền .”
Tôi cười khổ.
2
Tôi không ngờ, đi làm ở quán bar lại gặp Thẩm Yến Minh.
Anh ta là của anh trai tôi.
Trước , từng có hôn ước từ nhỏ với tôi.
Sau , người có hôn ước với anh ta lại đổi thành Ôn .
Vừa thấy tôi, anh ta thoáng lúng túng.
Thậm chí còn không để ý đến bộ đồng phục làm việc trên người tôi, chỉ : “ không đi anh của em?”
Tôi lắc đầu.
Có lẽ anh ta hiểu lầm điều đó.
“ hôm nay không có ở … tôi em qua nhé, là người quen cả.”
Càng càng như che giấu.
Tôi thấy hơi buồn cười.
Bình thường ở nhà, tôi với Ôn cũng đâu đến mức như nước với lửa.
Tự tôi thấy, đối với cô ta vẫn khá khách sáo.
Không hiểu , cứ nghĩ tôi không muốn xuất hiện một chỗ với cô ta.
Có cô ta thì không có tôi, có tôi thì không có cô ta.
Dường như đã trở thành nhận thức chung của đám người .
Vừa hay, phòng gọi một đĩa hoa quả.
Đi đến cửa, tôi nghe thấy bên trong vang lên giọng quen thuộc.
“Dạo anh không em gái Giang Nguyệt nữa? Trước anh cứ dắt theo cô ấy, bọn tôi cũng không dám quá trớn, bó bó chân lắm.”
Mấy người bật cười.
Ôn Đình khẽ cười khẩy một tiếng.
“Các cậu tưởng tôi muốn à? Chẳng qua cô ta là em gái tôi thôi.”
“Trước sợ Giang Nguyệt ở nhà cướp mất sự chú ý của bố mẹ, sợ bố mẹ tôi không cần bé nữa, nên tôi thường xuyên nó . Kiểu người lớn lên ở quê như nó, chắc chắn biết nhún nhường, biết hầu hạ hơn em gái tôi. Lỡ bố mẹ tôi thật sự thích nó thì em gái tôi biết làm ?”
“May giờ nó lên đại học , ở xa.”
“Không phải chứ, anh , rốt cuộc ai là em gái ruột của anh vậy? Chẳng phải là Ôn Giang Nguyệt ?”
Bên trong im lặng một thoáng.
Giọng Ôn Đình bình thản vang lên:
“Em gái tôi, chỉ có một Ôn .”
“Tsk, hiểu , lớn lên nhau quả là khác.”
Sự yên tĩnh lại bị tiếng ồn ào lấn át.
Tôi đưa hai dâng đĩa hoa quả tới.
Thẩm Yến Minh mặt đầy lúng túng.
“Giang Nguyệt, anh của em uống say , anh ấy không cố ý…”
Tôi ngắt lời anh ta, nở một nụ cười tiêu chuẩn:
“Chúc quý khách vui vẻ, phiền đ.á.n.h giá tốt giúp.”
“Mã số nhân viên của tôi là A888, cảm ơn.”
Thẩm Yến Minh: “…”
3
Năm tôi mười sáu tuổi, tôi được nhận về nhà Ôn, một gia đình hào môn.
Có một thời gian, tôi cứ ngỡ anh trai rất thích tôi.
Không hề vì tám năm xa cách trở nên xa lạ.
Ngược lại, kể từ khi tôi được nhận về nhà, chỉ cần có thời gian, anh tôi .
Anh giới thiệu tôi với bè của .
Ai ai cũng biết Ôn Đình có một cô em gái luôn kè kè bên cạnh.
Đi đâu cũng mang theo tôi.
cười, gọi tôi là cái “đuôi nhỏ” của anh.
Mãi đến gần , tôi vô tình lướt thấy một bài đăng nổi từ ba năm trước.
[Bố mẹ đưa về một cô em gái , em gái cũ không vui lắm, nên dỗ thế nào ?]
Phần bình luận bày đủ cách người đăng:
[Có khó đâu, ngày nào cũng em gái , đừng để nó có cơ hội thân thiết với bố mẹ cậu, vậy là sẽ không đe dọa đến em gái cậu nữa.]
[Nếu có điều kiện, còn có thể gửi nó nước .]
[Phiền phức thế làm , gả quách đi là xong.]
Chủ bài trả lời rằng em gái vẫn còn đang đi học.
Có người đề xuất: [Thế thì nó ở nội trú đi.]
Ngay ngày hôm sau, trên bàn ăn, anh trai tôi liền đề nghị để tôi ở ký túc xá.
Bố mẹ tôi tuy có chút bất ngờ, nhưng sau đó vẫn bị anh thuyết phục, đưa tôi đi ở nội trú.
Mọi chi tiết trùng khớp với bài đăng kia.
cập nhật gần nhất của chủ bài là:
[Em gái thi đỗ trường đại học với tôi, lại làm em gái tôi khóc.]
[Mua em ấy một chiếc túi coi như bù đắp, nó cười lên như mèo , đáng yêu thật.]
Có người khó hiểu :
[Nhưng thi đại học chẳng phải dựa vào thực lực ? Nó có phải khóc?]