Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Trên người cô ta có hơi thở .” Tôi nói. “Không phải bình thường, mà là thứ nguồn với con nằm đất nhà họ Lâm.”

Lâm Thành nhìn tôi.

?”

là.” Tôi nói. “Mối oan nhà họ Lâm có thể không chỉ đơn giản là năm xưa đè . Có người đứng sau đẩy thêm một tay.”

?”

Tôi không lập tức trả lời.

Tôi nhìn đang ngồi bên hành lang.

Cô ta cúi , các ngón tay xoắn với nhau, trông yếu ớt vô .

Nhưng tôi chú thấy tai cô ta khẽ động.

Đang nghe.

“Vẫn chắc.” Tôi nói. “Cần thời gian điều tra.”

Lâm Thành nhìn theo ánh mắt tôi, nhìn tôi.

“Cô đang nói ?”

“Tôi nói là vẫn chắc.”

“Bạch Lộc.” anh ta ép thấp. “ nhỏ lớn tôi. Nếu cô ấy có vấn đề, tôi không thể nào không phát hiện chút nào.”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh Lâm, anh cảm thấy hiểu một người và việc anh thật sự hiểu một người, là một sao?”

Anh ta im lặng.

“Tôi nói lần nữa.” Tôi nói. “Vẫn chắc, đợi tôi điều tra rõ nói. tối nay ở đây trước. Sáng mai tôi cần đến tổ nhà họ Lâm một chuyến.”

“Vì sao?”

“Bởi vì nơi con đó ban bị trấn áp không chỉ là tổ trạch.” Tôi nói. “Gốc rễ nó ở bên tổ.”

Lâm Thành gật .

“Tôi đi cô.”

“Không cần.” Tôi nói. “Tôi tự đi là được.”

“Tôi đi cô.” Anh ta lặp , không có chỗ thương lượng. “ nhà họ Lâm, tôi không thể để cô một gánh.”

Tôi nhìn anh ta.

Câu này, kiếp trước anh ta cũng từng nói.

đó tôi tin.

“Tùy anh.” Tôi nói. “Sáng mai, đừng dẫn người thừa theo.”

Tôi xoay người trở về chính đường.

Sau lưng vang anh ta:

“Bạch Lộc.”

Tôi , không quay .

“Tối nay, cảm ơn cô.”

Tôi không nói , đẩy cửa chính đường ra.

Đèn trường minh vẫn sáng.

Con trắng kia cuộn trước bàn thờ, yên lặng, đôi đồng tử dọc màu vàng nhìn tôi, giống như một đầm nước sâu.

Tôi ngồi xổm trước mặt nó.

“Để ngươi chịu oan , chờ thêm chút nữa.”

Nó nhẹ nhàng vẫy đuôi.

Tiểu Lộc trong góc đi ra.

“Sư phụ, vừa nó cứ nhìn ra cửa.”

“Ta biết.” Tôi nói. “Nó ra .”

ra cái ?”

Tôi đưa tay ra, trước mặt nó. Nó tựa tới, cọ nhẹ vào lòng bàn tay tôi.

ra kẻ hại nó.”

6

Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Lâm Thành đứng đợi trong sân.

Anh ta thay một bộ đồ màu nhạt, trong tay cầm gia phả nhà họ Lâm, thấy tôi đi ra thì gật .

“Đi thôi.”

Trên đường không nói mấy câu.

tổ nhà họ Lâm nằm trên núi ngoài thành, đi gần một canh giờ.

Đường núi không dễ đi, Lâm Thành đi phía trước, thỉnh thoảng quay xác tôi có theo kịp không.

Đến một đoạn dốc, anh ta , đưa tay ra.

Tôi nhìn thoáng qua, không , tự vịn thân cây bên cạnh trèo .

Anh ta thu tay , không nói .

tổ nằm trong một rừng thông lưng chừng núi, bia bằng đá xanh, rêu bám hơn nửa. Mấy tấm bia lâu đời nhất, chữ mờ đi.

Tôi trước bia đời tổ tiên sớm nhất nhà họ Lâm.

Khí tức đất nơi này là nặng nhất.

“Trước nhà họ Lâm các anh sửa tổ trạch, chỗ này từng bị động qua ?” Tôi hỏi.

.” Lâm Thành đứng cạnh tôi. “Nơi này luôn do người già trong tộc trông coi, bình thường không người ngoài vào.”

“Vậy trước sửa tổ trạch ba năm trước, có từng một núi không?”

Lâm Thành im lặng một lát.

“…Có.”

?”

.” Anh ta nói. “Cô ấy nói đến tảo ông nội tôi, tôi không nghĩ nhiều.”

Tôi ngồi xổm xuống, đặt tay mặt đất.

đất có một luồng khí rất nhỏ, giống như một sợi dây, kéo dài đây thẳng về hướng tổ trạch.

“Anh Lâm.” Tôi nói. “ sửa tổ trạch nhà họ Lâm là chủ ?”

“…Là đề cập trước. Cô ấy nói nhà cổ lâu năm không tu sửa, sợ xảy ra nguy hiểm, khuyên tôi rất lâu.” Anh ta một chút, hơi khô. “ đó tôi cảm thấy cô ấy có tốt.”

“Đội thợ sửa chữa là tìm?”

“Cũng là cô ấy giúp liên hệ, nói là người quen cô ấy, tay nghề tốt.”

Tôi đứng dậy, phủi tay, xoay người nhìn anh ta.

Sắc mặt anh ta không còn tốt nữa.

“Anh Lâm, bây giờ anh còn cảm thấy hiểu cô ta không?”

Lâm Thành không nói .

Anh ta nhìn tấm bia kia, ánh mắt rất phức tạp.

“Cô ấy nhỏ đi theo tôi.” Anh ta nói, rất thấp. “ ông nội tôi mất, cô ấy khóc còn dữ hơn tôi. Tôi luôn rằng…”

rằng cái ?”

rằng cô ấy thật lòng xem nhà họ Lâm là nhà .”

Tôi nhìn anh ta, không tiếp lời.

Có vài lời không cần tôi nói, tự anh ta sẽ nghĩ rõ.

“Sợi dây đó.” Tôi nói. “Là có người cố dẫn ra. Dẫn trắng đất , dẫn oán khí nó vào huyết mạch nhà họ Lâm. Đây không phải người bình thường làm được.”

có bản lĩnh này sao?”

“Tự cô ta thì không.” Tôi nói. “Nhưng có người cô ta mượn.”

?”

“Anh có biết gia thế cô ta thế nào không?”

Lâm Thành nhíu mày.

“Gia đình cô ấy không có đặc biệt. Cha mẹ đều là người bình thường, mất rất sớm. Là bà nội tôi đón cô ấy về nuôi .”

“Cha mẹ cô ta mất thế nào?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.