Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 2:
Trần Trác giận:
“Cậu điên à?! Vứt đồ của tớ làm gì?!”
Tôi đạp bay cái bàn của cậu ta:
“Kẻ điên là tụi cậu !”
Trần Trác mấy thằng con trai khác giữ lại.
Tôi quay lưng bỏ ra khỏi , đi tới cầu thang hóng gió.
Cái môi này… tôi chịu đủ rồi.
Thật sự muốn quay lại cũ học.
Tôi muốn gọi điện mẹ, nhưng lại nhớ đến gương tràn đầy tình mẫu tử của bà khi ôm đứa em trai mới sinh.
Sự nóng vội trong lòng bỗng chốc lạnh xuống.
Tôi chuyển về quê học vào học kỳ một .
Dù về nửa năm, nhưng tôi vẫn quen nơi này.
Những con phố cũ kỹ, cửa hàng xập xệ, ngôi lạc hậu, trên đường phần lớn là những người trung niên, già đến xế chiều.
thị trấn rút hết sức sống, ảm đạm và ngột ngạt.
Trái tim tôi ở giống một cọng bèo không nơi neo đậu, muốn trôi về vùng nước phồn hoa lúc trước nhưng lại bất lực.
Đi trên đường, từ xa nghe thấy tiếng đánh mạt chược ở cuối phố.
Đẩy cửa vào, tiếng cười chửi bằng đủ giọng địa phương lẫn mùi khói thuốc hăng nồng phả vào .
Trong góc, một bà lão ngậm điếu thuốc, tay làm quân mạt chược lách cách vang rền.
Bà liếc tôi một cái, lớn tiếng quát:
“Mau đi nấu cơm! Bao nhiêu người đang đói meo chờ kìa!”
Tôi mím môi, đặt cặp xuống rồi chui ngay vào căn chật chội ám khói.
Bên ngoài một bà thím nói:
“Cháu gái bà đang học rồi, để nó lo học đi chứ.”
Bà nội vừa đánh mạt chược vừa gắt:
“Không bảo nó làm, bà làm chắc?!”
Bà thím kia lập câm bặt.
Bà nội tôi giống ấm nước đang sôi trào, giọng the thé, từng tràng trách móc tuôn ra:
“Suốt ngày biết nói mấy câu hay ho, đúng là chướng tai! Bà mắc nợ nhà họ Hạ chắc?! Thằng con rùa c.h.ế.t quách đi thôi, còn quẳng lại cái đứa con bà !”
“Nếu không phải mẹ nó mỗi tháng còn gửi chút tiền về, bà tống cổ nó đi từ lâu rồi!”
Bà lại hét lớn về phía :
“Trong nghe rõ ! Mẹ mày tháng này gửi tiền sinh hoạt! Bảo cô ta mau chuyển qua !”
Tôi nép trong , giọng đáp:
“Biết rồi.”
Những học sinh khác về nhà cần ăn cơm, học hành, còn tôi phải vụng về cắt rau, nhóm , nấu một nồi mì to.
Bữa tối chẳng gì ngon, may mà hàng xóm đang mải mê đánh mạt chược, muốn lấp đầy bụng nên không ai tỏ ra khó chịu.
Ăn xong, họ lại tục say sưa bên bàn mạt chược.
Tôi len qua các chỗ ngồi, thu hết bát đũa, vụng về rửa sạch, rồi lại nghe bà nội chê bai:
“Chẳng tí mắt nhìn gì , chút việc thôi mà làm lề mề…”
Tôi im lặng chịu đựng, rửa xong lại đun nước, rót trà.
Xong xuôi cũng gần giờ tối.
Tôi vội mở cái bàn ở góc phòng ra để làm bài tập.
Viết xong rồi ngẩng lên, kim giờ trên chiếc đồng hồ cũ sang một giờ .
Tiếng người ồn ào trong phòng mạt chược vẫn dứt.
Tôi cuộn mình trên chiếc giường đơn tạm bợ, chật vật chìm vào giấc ngủ trong tiếng lách cách ấy.
Trong lòng, tôi tự an ủi:
Ráng chịu thêm chút nữa, đỗ đại học rồi sẽ tự do.
Buổi ở phòng mạt chược là yên tĩnh nhất.
Tôi lén rút tờ đồng trong ngăn kéo , ra ngoài ăn một bát mì nóng.
Sau đạp xe dưới ánh sớm để tới .
Càng tới gần cổng , lòng tôi càng nặng trĩu.
Chu Kỳ, Trần Trác và đám chắc chắn sẽ lại giở trò, đối bọn họ chọc ghẹo tôi là thú vui duy nhất mỗi buổi .
Quả nhiên, sau giờ đọc bài buổi , tôi vừa cúi xuống uống một ngụm nước, Trần Trác ngồi bàn sau nhếch miệng cười.
Tôi giật mình, lập kiểm tra bình nước thấy nước vẫn trong veo, phía sau lưng tôi cũng không dán mảnh giấy kỳ quặc nào.
Trần Trác vỗ vai tôi, giọng đầy ẩn ý:
“ cậu tình cảm ghê, ngày nào cũng gián nha, ha ha!”
phá ra cười.
Tôi tối phản bác:
“Cậu nói linh tinh cái gì đấy?!”
Trần Trác nháy mắt Chu Kỳ.
Chu Kỳ đỏ , cúi gằm không nói gì.
Nhìn cái dáng thể giữa tôi cậu ta gì , tôi càng thấy ghê tởm!
Chu liền bật mí:
“Nãy Chu Kỳ uống nước bằng cốc của cậu đấy, không tính là gián à?”
Trần Trác chen vào:
“Không cần gián đâu, cậu trực luôn đi, ha ha!”
Tôi lập thấy vô cùng buồn nôn!
Tôi ném thẳng bình nước vào thùng rác, quát Chu Kỳ:
“Nhà cậu nghèo đến mức không mua nổi một chai nước à? Phải hèn hạ đi uống trộm của người khác!”
Chu Kỳ sầm xuống, ánh mắt lóe lên cơn giận.
Tôi biết cậu ta nghèo và tôi cố tình nói !
Xung quanh nhanh chóng vang lên tiếng bênh vực Chu Kỳ.
Chu là người to tiếng nhất:
“Hạ Hân, cậu không cần phải làm tổn thương người khác chứ? Bộ nhà cậu giàu lắm à?!”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:
“ cậu cậu ta uống nước của cậu đi.”
“Hoặc cậu khát trực cậu ta giải khát luôn cũng được.”
Chu lập đỏ mắt, đầy uất ức:
“Cậu đừng nói chuyện ghê tởm ! Cậu mới là người Chu Kỳ mà!”
Hừ, hóa ra cô ta cũng chẳng ưa Chu Kỳ, mà lúc nào cũng đẩy cậu ta về phía tôi!
Chu Kỳ cũng nghe ra được sự khinh miệt trong lời Chu .
Cậu ta đứng bật dậy, đá mạnh vào bàn học.
Chiếc bàn va vào lưng Chu , khiến cô ta đau đến hít mạnh một hơi, nhưng chẳng dám nói gì, nhìn theo bóng Chu Kỳ bỏ ra khỏi .
Trần Trác tối sầm, giơ ngón tay trỏ về phía tôi đe dọa, rồi cũng bước theo để an ủi anh em chí cốt của cậu ta.
Chu Kỳ tổn thương tự ái, im lặng mấy hôm không giở trò.