Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Chương 3

Đến trưa ngày thứ Hai, số dư trong tài khoản ngân hàng của tôi vẫn im.

Em gái không trả lời tin nhắn, cũng chẳng lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn , bỗng thấy thật nực cười, chắc nó nghĩ tôi sẽ giống như , nuốt giận rồi bỏ qua.

giờ chiều, tôi bốn đứa bạn làm huấn luyện viên thể đến chỗ dạy múa của nó.

Bọn họ áo lỗ đen, xăm trên tay lộ mờ mờ.

Vừa cửa phòng học thôi, thì mấy phụ huynh đã quay nhìn chằm chằm.

“Các anh tìm ai vậy?”

Cô gái trực quầy lễ tân run hỏi.

Bạn tôi giơ điện thoại , chỉ vào giấy vay tiền:

“Tìm Lâm Tiểu Vũ. Đòi nợ.”

Chưa đầy năm phút, điện thoại của tôi đã rung bần bật.

Tiếng em gái nghẹn ngào:

“Chị điên rồi hả?! Mau bảo họ biến ! Ở đây toàn trẻ con!!!”

“Tiền đâu?” – tôi hỏi, trong không mang theo chút cảm xúc.

“Em đâu ra hai mươi vạn bây giờ?!” – Em ấy gần như gào :

“Lâm San San, chị muốn dồn em vào chỗ c.h.ế.t à?!”

Trong ống nghe lẫn lộn tiếng la hét, bàn tán của phụ huynh, vài đứa trẻ thút thít.

Không chịu nổi áp lực nữa, em gái tôi bật .

Cảnh tượng tôi quen quá rồi, từ bé đến giờ, chỉ cần em ấy thì cả thế giới đều phải nhường đường.

“Nếu vậy thì…” – tôi nhẹ nhàng – “…mỗi chiều hai giờ, họ sẽ cửa phòng học đợi. khi nào em trả xong.”

“Chị!…”

Em ấy đột nhiên hạ , nghiến ra từng chữ:

“Mẹ đúng, chị chính là…”

Tôi ngắt máy khi nó kịp hết.

Mười phút mẹ .

Hai chữ “mẹ ” nhấp nháy trên màn .

Tôi nhìn rất lâu, chuông reo rồi tắt.

Mẹ liền cuộc nữa.

Tôi bỏ cả

Chiều muộn, bạn tôi nhắn:

“Con bé tỏ ra hoảng sợ lắm rồi trốn trong toilet . có một bà già chạy mắng tụi anh, bảo là mẹ nó.”

Tôi gửi lại một lì xì cảm ơn.

Rồi mở album .

Trượt đến bức chụp Tết năm ngoái, Lâm Tiểu Vũ chính giữa, bộ đồ múa đắt đỏ, mẹ thì vòng tay ôm vai nó, cười rạng rỡ.

tôi ngoài rìa, trên áo len giảm giá.

Ngón tay lướt qua màn , tôi mở một thư mục khác.

Bên trong là vài tấm cũ đã ngả vàng.

Trong , tôi bảy tuổi, một bộ đồ múa rộng hơn hẳn một size trên sân khấu Nhà Thiếu nhi.

Bộ đồ ấy là mẹ cắt từ váy cũ của em gái, cổ ren đã giặt ngả vàng.

Tôi vẫn nhớ rõ mùa hè năm .

Tôi lén dành tiền tiêu vặt suốt nửa năm mới gom đủ học phí lớp múa.

Mỗi lần học tôi đều phải lén lén lút lút, vì mẹ cấm tôi học, bà là phí tiền.

“Cả mày cứng đơ như khúc gỗ vậy…” – bà lúc nào cũng vậy – “ thì y như con vịt.”

Thế mà buổi báo cáo cuối kỳ, giáo viên lại chọn tôi làm .

Tôi hết can đảm về báo với mẹ, đổi lại là một tát nhắm vào mặt.

“Ai mày tự ý quyết định?!”

Ngày biểu diễn, khi tôi đang nửa chừng, mẹ liền xông sân khấu, ở giữa bao ánh mắt, mẹ túm tóc b.í.m lôi tôi xuống.

xấu vậy mà sân khấu, mày không biết xấu hổ à?!”

Tiếng của bà vang dội cả khán phòng.

Cả đời tôi sẽ không quên ánh mắt tròn xoe của lũ trẻ bên dưới và vẻ mặt lúng túng của cô giáo.

em gái thì sao?

Nó năm tuổi đã được mẹ tìm gia sư múa đắt nhất theo học.

Tiểu Vũ nhà chúng ta phải con đường nghệ thuật…” – mẹ gặp ai cũng khoe như thế.

Nhưng em ấy sợ đau, đến tận mười tuổi mới miễn cưỡng học được động tác uốn lưng, mỗi lần tập cơ bản là long trời lở đất.

Mỗi lần như vậy mẹ đều ôm em ấy và dỗ dành:

“Không tập, không tập nữa. Con gái mẹ có năng khiếu, không cần tập mấy thứ .”

thi đại học, điểm văn hoá của em ấy bết bát, mẹ bỏ cả chục vạn tệ em vào diện thí sinh năng khiếu nghệ thuật được nhận vào trường.

Thầy ở trường hạng xem video của nó xong thì lắc ngao ngán, mẹ cãi ngược:

“Là các không biết thưởng thức.”

Rồi em đòi ra nước ngoài học tiếp, mẹ rút cả tiền dưỡng già thêm vào, rồi quay sang khoe khoang với đám họ hàng:

“Giáo d.ụ.c quốc tế tốt.” – Mẹ không hé miệng nửa chữ về việc tiền mua nhà của tôi bị rút .

Trong , tôi bảy tuổi, đôi mắt sáng long lanh, không biết rằng cả đời mẹ sẽ không thèm khen tôi một lần.

hiện tại, tôi nhận học bổng, tự mình bò ra khỏi trường đại học, làm quản lý trong công ty nước ngoài, nhưng vẫn thua xa em gái dạy múa trẻ con, bởi vì trong mắt mẹ, em ấy có ước mơ, tôi chỉ là máy kiếm tiền vô cảm.

Tôi đóng album lại, đúng lúc máy giặt bíp một tiếng.

Quần áo giặt xong, thoang thoảng mùi lavender.

Tôi lôi từng món ra phơi, thì thấy dưới đáy là bộ đồ ngủ cũ em gái lại tôi hồi năm ngoái.

Tôi nhấc nó , không chút do dự rồi ném vào thùng rác.

Giống như tôi vừa ném giấc mơ múa đã bị bóp nghẹt suốt những năm dài chỉ lòng mẹ.

Tôi chưa kịp bảo bạn bè quay lại chỗ em gái thì mẹ đã mò đến công ty tôi.

Bà làm ầm giữa sảnh.

the thé của bà vang vọng khắp nơi.

“Đồ vô ơn! Tao nuôi mày lớn như vậy, mày lại đối xử với em gái mày thế à?!”

Cô lễ tân xanh mặt lùi ra , mấy đồng nghiệp ló khỏi thang máy nhìn.

Hôm ấy mẹ cố ý áo bông cũ, tóc cũng cố tình không chải, trông hệt như một bà già bị con bất hiếu ức h.i.ế.p.

“Mày muốn gây chuyện đúng không?” – bà đột ngột lao vào muốn giật tóc tôi,

“Ai mà chẳng biết gây chuyện!”

Tôi né sang bên, rút điện thoại bấm mặt bà:

“Alô, Cường Tử, dẫn mười đến lớp múa của Tiểu Vũ.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương