Biết được người chồng mù mà ta lừa cưới về lại chính là thế tử Hầu phủ, ta không hề do dự, lập tức bán hắn cho vị tiểu thư họ Phùng tìm đến tận cửa.
“Hai trăm lượng, thiếu một đồng cũng không được, già trẻ không gạt.” Ta giơ hai ngón tay lên, giọng điệu cứng rắn, không cho phép mặc cả.
Đại tiểu thư họ Phùng khóc đến hoa lê đẫm mưa: “Ca ca Tuần, hai năm nay rõ ràng vẫn là muội chăm sóc huynh, sao huynh có thể quên muội…”
Ta ôm chặt túi bạc nặng trĩu, lén đứng ngoài cửa sổ nghe ngóng.
Theo cái kiểu dính người lại còn hay quấn quýt của tên mù chết tiệt kia ngày thường, lúc này chắc hắn phải hôn người ta đến rách cả môi rồi.
Nghĩ vậy, ta lập tức ôm bạc chuồn thẳng.
Mấy cảnh hạn chế trẻ em thế này, nhìn nhiều coi chừng mọc lẹo mắt mất.