Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
🚫 CẢNH BÁO BẢN QUYỀN: Tác phẩm này kết tinh của mồ hôi, trí tuệ và thời gian của tác giả Tôi không phải Thần Muối, bản dịch thuộc về Quất Tử.
Sáng hôm ấy tôi đến lớp sớm, định sáng trước khi đến. Nếu không tranh thủ, khi cậu ấy tới , tôi thậm chí chẳng nói chuyện to, nói đến uống.
của tôi tên Tạ Trầm – học giỏi, gia thế tốt, lại sở hữu khuôn mặt đẹp đến mức người người oán thán.
Nhưng cậu ấy nổi tiếng lùng, suốt hai năm ngồi , từng tôi đàng hoàng lấy lần.
Cậu ấy sự rất đáng sợ. Mỗi khi người nhờ tôi đưa thư tình cậu ấy, cậu sẽ lập tức ngừng viết, ánh đến thấu xương tôi, ngón tay gõ từng nhịp trên mặt , đang nói:
“Cậu đưa thử xem.”
Hơn nữa cậu ấy hình còn mắc chứng OCD, học còn gọn gàng hơn cả con gái tôi. tôi, cậu ấy giống thần tiên trên trời, không thế giới với đám phàm nhân chúng tôi, ánh luôn chứa sự khinh miệt.
Tóm lại, tôi đến nói chuyện cũng chẳng quá nhiều lời.
Nhân lúc Tạ Trầm còn đến, tôi phải nhanh chóng .
Lúc tôi vừa bóc vỏ , mới cắn được miếng ai đó đá nhẹ vào ghế tôi.
giọng nói quen thuộc mà lùng vang lên từ phía trên đầu:
“Dịch ghế ra.”
Tôi theo phản xạ ngẩng đầu, nửa còn đang miệng, thấy Tạ Trầm hai tay đút túi, vẻ mặt tanh đứng bên cạnh.
Cậu ấy ngồi bên , tôi ngồi bên ngoài, nghĩa cậu ấy đang đợi tôi nhường đường để vào chỗ!
Tôi hoảng hốt bật dậy định tránh ra cậu ấy, không để cậu ấy chờ lâu.
Nhưng vì miệng kịp nuốt xuống, tôi nghẹn!
Khó chịu đến mức phải đ.ấ.m vào n.g.ự.c mấy cái, Tạ Trầm không tỏ vẻ , lặng lẽ đưa chiếc bình nhiệt đến trước mặt tôi.
Tôi không nghĩ ngợi , theo bản năng cầm lấy uống vài ngụm để nuốt trôi . c.h.ế.t vì nghẹn chắc chắn sẽ thành trò cười trên mạng mất.
Bên tai vang lên giọng Tạ Trầm:
“Sao mà cũng nghẹn?”
, ghét . Tôi cậu ấy với vẻ áy náy, lí nhí giải thích:
“Tại tớ sợ cậu đợi lâu nên hơi vội…”
Tạ Trầm nhíu mày, tôi đột nhiên nhận ra hình mình vừa uống nước bình của cậu ấy!
Tiêu , sao mình lại uống bình nhiệt của người ta? Tôi mím môi, không biết phải mở lời xin lỗi thế nào.
Thấy Tạ Trầm vẫn đứng đợi, tôi vội tránh sang bên nhường chỗ.
Cậu ấy chẳng nói lời nào, đi vào ngồi xuống, còn tôi đứng bên cạnh, rón rén lau cái bình nhiệt sạch đi sạch lại.
“Cậu ghét tôi à?”
Tạ Trầm đột ngột lên tiếng, khiến tôi giật b.ắ.n mình.
“Không, không ! Tớ muốn lau sạch thôi!” Tôi vội vàng xua tay, “ sự không phải ghét đâu!”
Tạ Trầm không nói , lặng lẽ tôi. nhiên, của tôi vẫn lùng mọi khi.
Tôi ôm bình nhiệt, không biết phải làm .
Cắn răng, tôi đưa bình lại:
“Tạ… học Tạ, cậu… còn muốn lấy lại không?”
Không biết phải ảo giác không, ánh của Tạ Trầm dừng lại vài giây ở miệng bình.
Cậu ấy cụp , giọng trầm xuống:
“Không cần trả.”
Nói , cậu ấy không thèm để ý đến tôi nữa, cúi đầu lật xem quyển sách vật lý dày cộm.
Tôi liếc bìa sách, Tạ Trầm đúng giỏi , đã học vật lý trình độ đại học , còn tôi đến vật lý cấp ba còn .
“ học Tạ, sự xin lỗi nhé. Cậu yên tâm, tớ sẽ mua lại cái mới cậu.”
Tạ Trầm không ngẩng đầu, lùng phun ra hai chữ:
“Không cần.”
Tôi đứng bên cạnh hối hận đến mức muốn đào hố chui xuống. , chắc chắn đã đắc tội với đại thần . Nghe nói cậu ấy đánh nhau rất ghê gớm.
Nghe đâu học kỳ trước đám lưu manh chặn đường cậu ấy, kết Tạ Trầm chặn ngược hẻm, đánh cú nằm bẹp không dậy nổi.
Tôi sợ đấy.