Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Một giây… hai giây…

Mọi cứ yên lặng nhìn chằm chằm về phía tôi.

Lúng túng quá, có phải tôi nên phá tan bầu không khí này một chút không nhỉ?

, tôi siết chặt dây đeo cặp, thử thăm dò chào hỏi:

“Ha… ha-lô, học Tạ.”

Trong mắt Tạ Trầm thoáng qua một tia hoảng loạn, cậu thấp giọng lầm bầm gì .

Tôi lắng tai mới rõ cậu đang :

“Chết tiệt, , thật sự tiêu , hỏng bét hết …”

Tôi đứng ở cửa không dám nhúc nhích, chỉ thấy sắc Tạ Trầm nhanh chóng khôi phục dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, lặng lẽ bước ngoài, nhưng đôi tai ửng đỏ rõ rệt.

Đi ngang qua cậu khi nãy, Tạ Trầm đá thẳng một cú khiến cậu ta ngã lăn đất, nghiến răng nghiến lợi mắng:

“Cái mồm c.h.ế.t tiệt mày đúng tai họa, làm hại ông mày mất hết mũi!”

Cậu ôm m.ô.n.g rên rỉ, mếu máo :

“Anh Trầm à, em chỉ muốn giúp anh thôi mà! Trước cô bé , anh nhát gan suốt hai năm gì!”

Tạ Trầm không lời nào, thậm chí không dám nhìn tôi lấy một cái, bóng lưng cao lớn cứ như đang bỏ chạy.

Tối , sau khi vẽ bảng triển lãm về nhà, tôi nằm dài trên giường, cuối nhận một sự thật:

Hóa tôi không hề lạnh lùng tí nào? đang giả vờ? Hơn nữa… giả suốt hai năm?

Tại chứ?

Tôi trở mình trăn trở, nghĩ mãi không . Rốt cuộc Tạ Trầm giấu giếm vì điều gì? lẽ lẽ thật sự thích tôi? Phi, nghĩ vớ vẩn, tôi với cậu đâu một giới.

Mấy trong hôm nay đều dạng gai mắt nổi tiếng trường, đến thầy cô dám đụng tới, vậy mà họ lời Tạ Trầm răm rắp.

Tôi dậy, chống cằm trên lan can ban công. Gió đêm thổi tung mái tóc, bầu trời hôm nay nhiều quá.

Nhìn bầu trời đầy , tôi bất giác nhớ lần tiên gặp Tạ Trầm vào buổi khai giảng năm 10.

Ngày tiên khai giảng cấp ba, từ trung học bước vào phổ thông một khởi hoàn toàn mới, ai nấy đều háo hức và tò mò với mọi thứ.

( Truyện được dịch bởi Quất Tử, chỉ được đăng tải trên MonkeyD, Mọt truyện và kênh youtube Quất Tử Audio )

Tôi buộc tóc củ tỏi, mang đôi giày trắng đã giặt sạch, trên tóc cài chiếc kẹp hình quả dâu tây. Nhưng ngay ngày tiên , tôi đã gặp phải một chuyện nhỏ không mấy vui vẻ.

Hôm khai giảng, tôi vào 3 chọn một cạnh cửa sổ.

Tôi phía ngoài, sau khi sắp xếp đồ đạc, tôi lau sạch chiếc bên trong— tôi để dành cho Tiểu Lan, thân tôi, học này.

nhưng tôi vừa lau thì có một cái bóng đổ xuống .

Tôi ngẩng một nam sinh mập mạp mồ hôi nhễ nhại.

Tôi vừa định : “ ơi, bên cạnh có ,” thì cậu ta đã vứt luôn cặp phía trong.

Tôi hơi cau mày, lịch sự giải thích tình hình, nhưng cậu mập buồn , hùng hổ bắt tôi tránh cậu ta muốn này.

Cậu ta to lớn, đầy mồ hôi, tôi thì ấp úng không biết gì, nóng ran . Tôi sợ bị tát một cái bay khỏi , sợ sẽ bị ép làm với cậu ta.

nên, dù chân đã bắt run lẩy bẩy, tôi vẫn cắn răng đứng yên không nhường.

Cậu ta trừng mắt hỏi tại không tránh, tôi lí nhí :

ơi, không vừa đâu.”

Nhìn nét cậu ta ngày càng khó coi, tôi bắt hối hận. , chắc tổn thương lòng tự trọng ta .

Lúc tôi thầm nghĩ:

Trời ơi, mau cho ai đến đi! Ai được, cứu mình với!

Tạ Trầm đến.

Tùy chỉnh
Danh sách chương