Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Kết quả đương nhiên là không đi rồi.
Không ngờ văn phòng của anh còn giấu một phòng ngủ.
Có lẽ vì đã từng xa cách.
Ý thức “phục vụ” tại của anh thật kinh ngạc.
Sau xong xuôi, đồng nghiệp của tôi đã rời đi từ lâu, tôi chỉ đành giải thích là có việc đột xuất.
Hội nghị công bố hợp tác thiết , tất các doanh nghiệp ứng viên đều có mặt.
Dù ai cũng mặc định Tập đoàn Cố là kẻ thắng cuộc cơ hội để xuất mặt mũi không lỡ.
Có tranh thủ cứ tranh thủ thôi.
Bùi Hồi đến nơi đã kéo đi diễn thuyết.
Tôi cầm ly rượu đứng lẻ loi góc.
nhấp một ngụm, tôi đã nhìn thấy người quen.
Rõ ràng, Cố Quần cũng nhìn thấy tôi.
Anh ta khựng lại, rồi khoác vai Kiều bước tới.
“Hạ Kinh Ngữ, đuổi đàn ông đến tận đây luôn à?”
Kiều kéo tay áo anh ta: “A Quần, cô ấy là…?”
“Một kẻ đuổi thôi.” Anh ta cúi đầu cười với cô ấy: “Chắc là bám đuôi tôi mà tới.”
Tôi nhìn về phía Kiều.
Người vợ ngoan hiền mà Cố Quần thường nhắc đến đây sao.
Người thật ngoài đời chẳng khác gì ảnh.
Da trắng mịn, đôi mắt tròn xoe, trông như một chú nai con.
Cô ấy cũng liếc nhìn tôi, do dự: “ tôi thấy vẻ mặt cô ấy cũng ngạc nhiên mà.”
mắt Cố Quần đổ dồn về phía tôi.
“Kiều Kiều, cô ta giỏi diễn lắm. Hồi đó để đuổi anh, cô ta có giả làm anh em với anh suốt năm trời đấy.”
Kiều ngơ ngác không hiểu lắm: “Thế ạ? cô ấy thật sự có tâm với anh nhỉ.”
Nụ cười môi Cố Quần cứng đờ.
Đúng này, Bùi Hồi bước tới.
Anh dừng lại ngay trước mặt tôi.
Dịu dàng hỏi tôi: “Có lạnh không? Em có muốn ăn chút gì không?”
mắt Cố Quần lạnh lẽo, như con mồi của mình người khác đ.á.n.h dấu chủ quyền.
Anh ta nhướng mày: “Không lẽ, chuyên gia Bùi đây định hợp tác với họ sao?”
Bùi Hồi quay sang đáp: “Chút nữa tự khắc sẽ rõ thôi.”
12
Đám của Cố Quần cũng đã tới.
Thuận T.ử ngồi ngay bên cạnh anh ta.
Kiều ngồi không yên, chuồn sang chỗ khác nói chuyện với bè.
Cố Quần đưa điện thoại cho Thuận Tử, màn hình vẫn đang dừng ở khung chat giữa tôi và anh ta.
Tin nhắn cuối cùng là do anh ta gửi.
Phía trước dấu chấm than đỏ ch.ói mắt.
“Cái này nghĩa là sao?”
Thuận T.ử thầm: “Anh Quần, anh chặn rồi.”
Sắc mặt Cố Quần tối sầm lại.
Thực , anh ta đã hối hận rồi.
đó không nên tuyệt tình như thế.
Có lẽ do tôi luôn chiều anh ta, khiến anh ta tưởng rằng tôi sẽ không giờ rời đi.
Hoặc cũng có , sự mẻ của cô vợ đã lấn át chút rung động cũ kỹ kia, khiến anh ta lầm tưởng tôi chỉ là một giường xứng chức.
Cai t.h.u.ố.c lá khó.
vì Kiều, anh ta đã không còn hút trước mặt cô ấy nữa.
mà cô ấy vẫn tiểu thư, mũi lại thính.
Chỉ cần ngửi thấy một chút mùi khói là bắt anh ta đi tắm rửa, đ.á.n.h răng.
Nếu không sẽ làm ầm rồi về nhà ngoại.
Phải sạch bong không còn chút mùi , cô ấy cho anh ta đụng vào người.
Ngay giường, cô ấy cũng luôn thờ ơ, lãnh đạm.
“Xong chưa?”
“Anh có muốn đi khám bác sĩ không?”
Anh ta công sức chẳng nhận được chút giá trị cảm xúc .
Mà tôi chưa giờ như .
Buổi họp báo bắt đầu, Bùi Hồi sân khấu.
Cố Quần đang phiền lòng, mắt lơ đãng quét qua sân khấu chợt sững lại.
Tôi đang đứng ngay giữa vị trí thuyết trình.
Khoác mình chiếc váy vest gọn gàng, tay cầm micro.
Trình bày phương án một cách lưu loát bằng tiếng Trung lẫn tiếng Anh.
Nhịp điệu bình ổn, người tôi như đang tỏa sáng dưới đèn.
Đó là Hạ Kinh Ngữ mà anh ta chưa từng thấy giờ.
Tự tin, chuyên nghiệp, rực rỡ.
Bùi Hồi đứng phía sau tôi, nhìn tôi bằng mắt ngưỡng mộ.
Giữa hai người họ như có một bức tường vô hình mà người ngoài không cách chen chân vào được.
Kiều quay lại, tiến sát lại gần tôi rồi thầm phàn nàn: “A Quần, chán quá… kết thúc ? Em thấy một quán cà phê sống ảo này, đồ đạc xinh xắn lắm, lát nữa mình qua đó chụp hình đi?”
Anh ta nghiêng đầu nhìn cô ấy.
Người vợ mà anh ta tự tay lựa chọn.
Giờ phút này lại trông giống như một đóa hồng diêm dúa rẻ tiền.
Tương phản hoàn toàn với người sân khấu.
13
Sau kết thúc, cấp gọi điện đến đầy phấn khích.
“Tập đoàn Cố thị vốn đã chuẩn tiệc mừng công rồi, không ngờ lại chúng ta hớt tay ! Nghe nói mặt mũi Tổng giám đốc Cố đen như đ.í.t nồi luôn kìa.”
Tôi chỉ ừ hử không đáp.
Tôi cùng Bùi Hồi trở về nhà.
Anh có vẻ cực kỳ yêu thích những ô cửa sổ sát đất.
anh ôm tôi từ phía sau, có nhìn thấy mặt hồ bên cạnh và tòa nhà đối diện.
Cửa sổ tầng mười ba đối diện cũng tối om.
Dù nhìn vào cũng chỉ thấy một mảng đen kịt tĩnh mịch.
Bên tai vang lời thầm của anh:
“ đứng sân khấu, em đẹp.”
“Nhịp tim của anh…” Anh dừng lại một chút: “… nhanh hơn bình thường 56.3%.”
Tim anh quả nhiên đập nhanh, kéo nhịp tim của tôi cũng dồn dập hơn.
Tôi xoay người đẩy anh , bắt đầu tính sổ chuyện cũ.
“Đúng rồi, vãn hội đồng nghiệp anh nói, anh có một căn hộ ở Vân Thành, thật không ?”
Tôi dán mắt vào anh, hỏi từng câu một: “Chẳng lẽ lại ở khu chung cư này?”
“Hay chính là căn tầng mười ba đối diện?”
mắt Bùi Hồi khẽ lay động: “A Ngữ thông minh thật đấy.”
Quả nhiên là .
“Làm sao anh biết tôi ở đây?”
“Ban đầu không biết.” Giọng anh trầm xuống: “Sau này… vô tình nghe thấy Trần Thuật nói chuyện với gái, có nhắc tới nơi này.”
14
Thực anh đã nói dối tôi.
Ba năm trước, xuống máy bay là anh đã liên lạc với tôi ngay.
Điện thoại không gọi được, anh lập tức hiểu lựa chọn của tôi.
Thời đó anh còn chưa giàu có như bây giờ, đến tiền mua vé máy bay về nước cũng không gom đủ.
Thế là anh phát điên , nghiên cứu, nhận làm đủ thứ việc ngoài giờ.
Cuối cùng không lâu sau, anh tích góp đủ tiền, xin nghỉ phép rồi bay về nước.
nơi tôi từng ở đã đổi chủ từ lâu.
Anh vẫn không cuộc, thậm chí từng nghĩ đến việc dở dự án ở nước ngoài để ở lại đây đợi tôi xuất .
Mãi cho đến anh phát một email hộp thư.
Đó là email hẹn giờ tôi đã cài đặt trước đó.
Vốn dĩ tôi chỉ muốn tạo vẻ ngoài như vẫn còn đang đợi anh.
email chỉ có vỏn vẹn một dòng: Chúc anh tương lai tươi sáng, mong rằng ngày gặp lại, anh sẽ trở nên tốt đẹp hơn bất cứ .
Anh im lặng lâu, cuối cùng cũng bay trở lại viện nghiên cứu.
Sau này biết, người thỉnh thoảng đến nghiên cứu thực tập chính là trai của thân tôi.
Anh đã “vô tình” hỏi địa chỉ tại của tôi từ anh ấy.
Từ đó về sau, mỗi dịp nghỉ lễ anh đều xin phép về nước.
Viện trưởng sợ anh làm lộ bí mật nên cử người bí mật đi anh.
Đồng nghiệp người Hoa viện nghe xong chỉ cười xua tay: “Người Trung Quốc mà, mua xong nhà là thấy trống trải thôi.”
Ba năm, bảo dài cũng không dài, bảo ngắn cũng chẳng ngắn.
đèn sau khung cửa sổ đó chưa giờ sáng .
anh vẫn luôn ở đó.