Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ là một ‘hợp đồng quý bà’ thôi mà.” Tôi liếc sang con trai. “Không liên quan con.”
“Nếu một cô gái thực sự tin vào bản thân yêu, thì đâu có lý do gì sợ một giấy cam kết đơn giản như .”
Lời tôi nhẹ như gió, nhưng đập thẳng vào mặt như tát vô .
Cô ta vỡ trận.
Khóe mắt đỏ hoe, nước mắt rơi như trút, giọng run run:
“Chu Hạo…”
Chu Hạo như gãy vụn, bật dậy, quát lên:
“Mẹ! Mẹ quá đáng vừa thôi! Mẹ đang sỉ nhục !”
Câu như liều doping, đứng bật dậy, nghẹn ngào:
“Dì à… con thật không ngờ… con nghèo thật, nhưng không mức đ.á.n.h mất lòng tự trọng! Con không ăn nổi bữa này nữa!”
Nói xong, cô ta giật lấy túi, bỏ đi không thèm quay .
“ !” Chu Hạo trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy oán hận.
“Mẹ con quá thất vọng!”
Nó lao theo.
Cửa đóng sầm , ly tách rung lên theo.
Phòng ăn sang trọng bỗng chốc chỉ còn tôi bữa ăn chưa kịp đụng đũa.
Tôi nhấc tách trà nguội ngắt, hớp một ngụm.
Hương trà thanh nhưng vị đắng thấu ruột gan.
Ánh mắt tôi, còn lạnh hơn vị trà ấy.
Tối hôm , Chu Hạo không về nhà.
Tôi ngồi lặng phòng khách rộng thênh thang, một mình lúc đèn đường vừa bật tận khi kim đồng hồ chỉ sang một giờ sáng.
Cuối cùng, tiếng xoay chìa khóa vang lên nơi cửa .
Tôi đứng dậy, còn chưa kịp cất lời thì mùi rượu nồng nặc đã phả thẳng vào mặt.
Chu Hạo bước vào, dáng đi loạng choạng, hai mắt đỏ rực như thú hoang dồn đường cùng.
Vừa thấy tôi, lửa giận mắt nó lập tức bùng cháy. Nó gào lên:
“Mẹ! Sao mẹ đối xử với như ?! Cô ấy khóc đêm rồi! Mẹ có biết mẹ đã tượng của con lòng cô ấy sụp đổ nào không?!”
Giọng nó khàn đặc, dính c.h.ặ.t mùi rượu chất mù quáng của đứa đàn ông lần biết yêu.
Tôi nhìn thằng con mình – bộ dạng rối bời vì , lòng đau như ai lấy tay bóp nát, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình thản.
“Mẹ chỉ cô ấy chứng minh: thứ gọi là yêu cô ấy dành con, liệu có sạch sẽ nổi hay không, hay chỉ là bọc đường bọc mật đống tính toán cá nhân.”
“Chứng minh?! Bằng á?!” Chu Hạo phá lên cười khẩy, giọng chứa đầy sự châm biếm phẫn uất.
“ mắt mẹ, gì quy hết à?! Nhà có tí thì mẹ có quyền sỉ nhục người khác sao? Cô ấy là người con yêu, là cô gái sáng, có chí, có hoài bão! Mẹ vậy không thấy xấu hổ à?!”
lời của nó như đ.â.m thẳng vào tim tôi.
Tôi tay trắng lập nghiệp, ngồi bệt dưới sàn phòng thuê lập kế hoạch kinh doanh tiên, dùng m.á.u thịt xây nên công ty này — không một đứa đàn bà thủ đoạn leo lên con tôi bằng mấy giọt nước mắt.
càng không con ruột của mình quay đ.â.m vào tim tôi, bảo tôi “hôi mùi ”.
“ sáng ư?” Tôi lạnh giọng.
“Con nghĩ một người thật sự sáng sẽ ngay lần gặp mẹ người yêu, thản nhiên chìa tay xin học tiến sĩ à? Như thể tôi là ngân hàng?”
“ không xin! là niềm tin!” – Chu Hạo hét lên. Nó rút điện thoại, dí vào mặt tôi.
Trên màn là những đoạn voice dài lê thê, tin nhắn dày đặc Mạnh .
Tôi không cần nghe biết — kiểu gì chẳng là màn kể khổ kinh điển: nhà nghèo bé, tự trọng cao ngất, “bản hợp đồng bất nhân” của tôi tổn thương tận xương tủy.
Chu Hạo rưng rưng chỉ vào màn :
“Mẹ nhìn đi! Nhìn đi! Cô ấy đã khổ nào! Chỉ học hành đổi đời, chỉ được yêu người mình yêu — như vậy sai à?! Người sai là mẹ! Mẹ là loại người mù tim mù óc!”
Tôi lạnh lùng nhìn màn , không phản bác, chỉ nhẹ nhàng hỏi :
“Cô ta nghèo mức không đủ ăn, hai ba việc cùng lúc… iPhone đời mới nhất tay túi Chanel hãng hôm nọ, đâu rớt xuống?”
Chu Hạo như giẫm trúng đuôi, gào lên:
“Là con mua! Cô ấy không nhận! Là con ÉP cô ấy nhận! Mẹ bây giờ quản luôn chuyện con tặng quà bạn gái sao?!”
Rồi nó bắt tuôn đủ thứ uất ức thời tám hoánh, lôi hết chuyện cũ : việc tôi chọn trường, chọn bạn, việc tôi kiểm tra quần áo nó mặc.
“Mẹ đúng là một kẻ cuồng kiểm soát! Mẹ không có một đứa con trai – mẹ có một con rối biết vâng lời!”
câu, chữ của nó như đập b.úa vào tôi.
Tôi không kẻ cuồng kiểm soát. Tôi chỉ là một người mẹ đơn thân, tự gồng gánh giới lo nó, tương lai của nó.
yêu tôi dồn hết vào nó, mà giờ đây… yêu nó coi như một xiềng xích mà nó bứt bằng mọi giá.
Cơn cãi vã cứ trượt dài – nó thì gào, tôi thì im lặng. Im lặng mức khiến cơn giận của nó tự tiêu tan, chỉ còn ánh mắt lạnh lẽo, tuyệt .
“Con không thể sống ở nhà này nữa.”
Nó ném câu , rồi xoay người đi về phía cửa.
“Ngày mai con dọn ở với . Tiến sĩ của cô ấy – con sẽ lo! Dù có vay ngân hàng, dù bán m.á.u – con lo! Con sẽ không mẹ chạm vào cô ấy lần nữa!”
Rầm! — Cửa sập . Ly tách trên bàn rung lên theo dư âm cơn giận.