Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi nói với quản gia.
“Bảo nhị tiểu thư, để cô ta ăn uống tử tế, bồi bổ tinh thần cho tốt.”
“Ngày mai còn một vở kịch lớn phải diễn, nếu đói đến hỏng cả người thì chẳng đẹp nào.”
Quản gia thấp thỏm lo âu .
Không lâu sau, trên lầu truyền tiếng đập vỡ bát đĩa.
Ngay sau là tiếng hét giận dữ của Trần .
“Tô , cái đồ tiện nhân này! Tôi giết cô!”
Tôi ngồi trên sofa ở phòng khách dưới lầu, thảnh thơi uống trà.
Nghe cô ta chửi rủa, thậm chí tôi còn dễ nghe.
Một người, khi cực kỳ sợ hãi và bất lực, mới dùng cách này để ra vẻ hung hăng.
Trần , cô ta sợ .
Sợ đến chết được.
Mười giờ tối.
Trần về nhà.
Trông anh ấy như bị rút cạn hết tinh thần, mày trắng bệch.
Anh ấy đến bên tôi ngồi .
Trên người mang theo mùi rượu nhàn nhạt.
“Anh uống rượu à?” Tôi .
Anh ấy gật .
“Trong lòng bực bội, uống với bạn vài ly.”
Anh ấy im lặng một , tôi.
“Tô , nếu…… anh nói nếu thôi.”
“Nếu kết quả chứng minh, thật sự không phải con gái của bố anh.”
“Vậy cô ấy…… đây?”
Trong giọng anh ấy, mang theo mờ mịt và không nỡ.
Tôi đặt chén trà , vào anh ấy.
“Trần , anh tôi cô ta ?”
“ anh không tôi, mười năm qua, tôi sống nào?”
Ánh Trần khựng lại một thoáng.
“Anh…”
“Anh chẳng cả.” Tôi thay anh nói ra.
“Anh không cô ta nào trước người giúp việc mà hắt bát canh người tôi, vì cô ta canh quá mặn.”
“Anh không cô ta cắt bộ lễ phục nhà thiết kế mà tôi thích nhất nào, vì cô ta tôi mặc vào đẹp hơn cô ta.”
“Anh không cô ta nói với những người bạn của anh nào, rằng tôi là một đứa con gái ham tiền bất chấp thủ đoạn, khiến bọn họ đều khinh thường tôi.”
“Những chuyện , anh đều không .”
“Bởi vì tôi chưa bao giờ nói với anh.”
“Tôi sợ anh khó xử.”
“Tôi cứ tưởng sự nhẫn nhịn của mình thể đổi lấy hòa khí gia đình.”
“Nhưng tôi sai .”
“Sự nhẫn nhịn của tôi, đổi lại cô ta càng được nước lấn tới.”
“Mãi đến hôm qua, cô ta tát tôi trước mấy trăm người.”
“Khoảnh khắc , tôi , tôi không thể nhịn thêm nữa.”
Tôi Trần , từng chữ từng chữ .
“Cho , bây giờ anh tới tôi, cô ta ?”
“Anh không , rất buồn cười ?”
Trần , đỏ trắng.
Anh ấy không nói được lời nào để phản bác.
Bởi vì những tôi nói, đều là sự thật.
Anh ấy cúi , giọng khàn .
“Xin lỗi, Tô .”
“Là anh vô dụng, không bảo vệ tốt cho em.”
Rất lâu sau.
Anh ấy như hạ quyết tâm .
Anh ấy ngẩng , ánh trở kiên định hơn vài phần.
“Tôi hiểu .”
“Ngày mai kết quả nào, tôi cũng sẽ đứng về phía em.”
Đây là lần tiên trong mười năm tôi lấy anh ấy, anh ấy tỏ rõ lập trường của mình như vậy.
Trong lòng tôi, cuối cùng cũng ấm áp.
Tôi nắm lấy tay anh ấy.
“Cảm ơn anh.”
Đêm khuya.
Tôi đang ngủ rất say.
Bỗng bị một tiếng động rất khẽ giật mình tỉnh giấc.
Tôi mở ra.
Trong bóng tối, tôi một bóng người lặng lẽ đẩy cửa phòng ngủ của chúng tôi ra.
Là Trần .
Trong tay cô ta, dường như đang cầm thứ .
Lấp lóe ánh lạnh.
Cô ta rón rén bước về phía tôi.
Trong tràn đầy oán độc và điên cuồng.
Tôi không động đậy.
Thậm chí còn không dám thở.
Tôi cô ta từng bước từng bước tiến lại gần.
Cô ta giơ thứ đang cầm trên tay .
Là một con dao gọt trái cây.
Mũi dao chĩa thẳng vào tim tôi.
“ chết , Tô !”
Cô ta hạ thấp giọng, gầm , đột ngột đâm !
Ngay mũi dao sắp chạm vào cơ thể tôi.
Đèn giường bỗng bật sáng.