Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Tôi nhìn chấm nhỏ ấy, lắng tiếng tim đập mạnh mẽ “thình thịch, thình thịch” vang từ máy đo.

Trong bỗng dâng một cảm giác kỳ diệu khó tả.

là con tôi, một sinh linh nhỏ đang được nuôi dưỡng trong cơ thể tôi.

Phó Vân Thâm nắm chặt tay tôi từ đầu đến cuối.

Tay anh hơi ướt mồ hôi – rõ ràng là anh cũng rất hồi hộp.

Bác sĩ xem rất cẩn thận, sắc mặt càng lúc càng lạ.

“Tôi… tôi có vấn đề gì ? Em không khỏe à?”

Tôi lập tức thấy căng thẳng.

Sắc mặt Phó Vân Thâm cũng tối sầm lại.

“Không không không,” – bác sĩ vội xua tay, “thai nhi triển rất tốt, rất khỏe mạnh.”

Ông đẩy gọng kính, nói bằng giọng hơi ngập ngừng:

“Chỉ là… chị Phó này, như trong bụng chị… không chỉ có một thai nhi.”

“Ý ông là gì?” – Phó Vân Thâm .

“Ý tôi là…” – bác sĩ hít sâu một hơi, xoay màn lại phía chúng tôi,

“Nhìn – một cái ở , một cái ở , và… chỗ này như cũng có một cái nữa.

Nếu tôi không nhìn nhầm, thì có vẻ… chị đang thai ba.”

Ba… ba đứa?!!

Tôi và Phó Vân Thâm nhìn nhau, cả đều thấy rõ sự kinh ngạc trong đối phương.

Tôi thì kinh ngạc vì… trời ơi, cái bụng này của tôi là tranh khí ghê gớm!

Mua một tặng luôn chứ đùa à?!

Nếu cả ba đứa đều là

Vậy chẳng phải là 30 triệu × 3 = 90 triệu ?!

Trời ạ, 90 triệu!!

Cả đời tôi chưa từng thấy nhiều tiền thế này!

Tôi sắp thành triệu phú rồi!

Tôi phấn khích đến mức suýt bật cười thành tiếng tại chỗ, may nhớ đang ở bệnh viện nên cố nén lại.

ánh của Phó Vân Thâm thì… ngoài kinh ngạc ra, như có chút hoảng hốt?

Anh nhìn ba túi thai nhỏ tí màn , lông mày nhíu chặt.

“Bác sĩ, ông chắc chứ? Ba thai ?” – Anh nghiêm giọng lại.

“Chắc chắn.” – Bác sĩ khẳng định. “Chúc mừng anh chị, là một tin cực kỳ tốt lành!”

Ra khỏi bệnh viện, cả người tôi như đang bay, đi đường nhẹ như gió.

90 triệu! 90 triệu ngay trong bụng tôi!

Tôi chính là máy in tiền đi!

Thế Phó Vân Thâm lại im lặng suốt dọc đường, mặt mày không vẻ gì.

Tôi nhịn không được bèn :

“Anh vậy? Không à?”

Anh nhìn tôi một cái, thở dài rồi vươn tay ôm tôi :

“Không phải anh không … Anh đang lo cho em.

Ba thai đấy, áp lực cơ thể em sẽ rất lớn.

thai, sinh nở đều nguy hiểm hơn nhiều.

Cơ thể em… nổi không?”

Thì ra… là anh đang lo cho tôi.

Tôi nép anh, tim bỗng ấm hẳn.

Người đàn ông này, dù ban đầu có lạnh nhạt, nhưng như thật sự… không phải người xấu.

“Yên tâm đi, cơ thể em tốt lắm!

Anh nhìn xem em dạo này ăn ngon ngủ khỏe, một bữa có thể chén ba tô cơm, nuôi ba nhóc này chẳng thành vấn đề!” – Tôi vỗ ngực cam đoan.

Vì 90 triệu, nguy hiểm gì em cũng không sợ!

Tin này truyền về nhà họ Phó, cả biệt phủ náo loạn như mở hội.

Phó vừa là ba thai, lập tức cười đến mức híp cả , đến đi qua đi lại trong phòng khách, miệng lẩm bẩm:

“Ba đứa! Trời phù hộ nhà họ Phó ta rồi! Phù hộ thật rồi!

Vân Thâm, mau! Mau đem mấy miếng ngọc truyền gia bảo của nhà ta ra, đeo cho Tri Thu để dưỡng thai đi!”

Nhìn đến cuồng, trong tôi lại bắt đầu gõ bàn tính lách cách.

mới có thế này thôi đấy nhé – nhà họ Phó tám đời đơn truyền, thiếu nhất là con cháu đầy đàn.

Cái bụng này của tôi, là đo ni đóng giày cho cái nhà này.

Ngày tháng tài của tôi, mới chỉ bắt đầu thôi!

Nhưng thai ba, không hề nhẹ nhàng như tôi tưởng.

Từ tháng thứ tư trở đi, bụng tôi như quả bóng, mỗi ngày một kích thước khác.

Đến tháng thứ sáu, bụng tôi đã to hơn cả người sắp sinh bình thường.

Tôi di chuyển ngày càng khó, đi đứng phải vịn eo.

Tối ngủ không có tư thế nào thấy thoải mái, lưng đau, chân bắt đầu bị chuột rút.

Phó Vân Thâm thấy tôi cực nhọc, chỉ cần không đi công tác là mỗi tối đều mát-xa chân cho tôi.

Lực tay vừa phải, chỗ, xoa đến đâu là dễ đến đó.

“Hay là…” – Một tối nọ, trong lúc đang xoa chân, anh đột nhiên nói –

“Hay là bỏ bớt một đứa đi?”

Tôi sững người: “Bỏ gì cơ?”

“Bớt thai.” – Giọng anh rất trầm, rất nặng nề.

“Bác sĩ nói ba thai quá nguy hiểm, gánh nặng cho mẹ lớn.

Nếu giảm bớt một, sẽ an toàn hơn cho em, và cả lại.”

Tôi lập tức ngồi bật dậy giường, không màng gì đến lưng đau, trừng nhìn anh:

“Không được!”

Anh nói cái gì? Bỏ một đứa?

Đó là 30 triệu đấy! Làm có thể nói bỏ là bỏ?!

“Phó Vân Thâm! Ý anh là gì? Anh đang nghi ngờ khả năng của em à?

Em nói cho anh – cơ thể em tốt lắm!

Chứ đừng nói ba đứa, bốn đứa, năm đứa em cũng sinh cho anh được!” – Tôi tức đến run.

“Anh không có ý đó.” – Anh nhíu mày, muốn giải thích.

“Anh chỉ là… đang lo cho em thôi…”

“Em rõ cơ thể mình, anh không cần lo!” – Tôi cắt lời anh.

“Đó là con của em, cũng là của anh, từng đứa đều là một sinh linh quý giá.

anh có thể nói ra lời tàn nhẫn như vậy?

Em không đồng ý. Tôi sẽ không bỏ bất kỳ đứa nào!”

Tôi nói hùng hồn đầy lý lẽ, nhưng trong chỉ nghĩ một câu:

Tiền của tôi, một xu cũng không được thiếu!

Phó Vân Thâm nhìn tôi đầy kiên quyết, trầm mặc rất lâu, cuối cùng cũng đành thỏa hiệp.

“Được, không bỏ. Nhưng em phải hứa với anh, mọi việc đều phải theo bác sĩ.

Nếu có bất kỳ khó nào, phải nói với anh ngay lập tức.”

rồi.” – Tôi mới nằm xuống lại, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Suýt nữa thì mất toi ba mươi triệu rồi!

Sau chuyện đó, Phó Vân Thâm càng thêm lo cho tôi.

Anh dọn hẳn văn phòng về nhà làm việc, mỗi ngày đều ở bên tôi.

Phó thì ngày gọi ba cuộc, hết ăn ngon không, ngủ được không, lại chân có sưng không.

Cả nhà họ Phó quay quanh ba “cục vàng” trong bụng tôi xoay vần.

Và thế là, dưới vòng vây chăm sóc chặt như đồn quân sự, tôi trụ được đến tuần thai thứ 36.

Bác sĩ bảo, thai ba đến được tuần này đã là kỳ tích, khuyên tôi nên mổ chủ động.

Ngày được đẩy phòng mổ, gần như cả nhà họ Phó kéo tới.

, Phó Vân Thâm, rồi cả đống họ hàng tôi không nhớ nổi tên, chen kín cả hành lang trước phòng sinh.

Tôi nằm bàn mổ, nhìn đèn phẫu thuật đầu, trong vừa hồi hộp vừa mong chờ.

Thuốc tê được tiêm , chẳng bao lâu sau tôi mất hết cảm giác.

Không đã trôi qua bao lâu, trong cơn lơ mơ, tôi thấy tiếng bác sĩ đầy phấn khích:

“Ra rồi, ra rồi! Đứa đầu tiên là con ! Nặng 3,1kg, rất khỏe mạnh!”

Tiếp theo là đứa thứ :

“Lại là một ! Nặng 2,9kg!”

Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. đứa rồi! Cả đều là !

Sáu mươi triệu đã nằm trong tay!

Rồi tôi thấy tiếng bác sĩ hét lần nữa:

“Wow! Lại thêm một đứa! Vẫn là con ! Nặng 2,75kg!

Chúc mừng Phó tiên sinh, ba quý tử!”

Tôi nằm bàn mổ, không nhúc nhích nổi, nhưng đầu óc thì tỉnh táo đến lạ.

Trong đầu tôi chỉ pháo hoa nổ tung –

Ba đứa con ! Ba mươi triệu nhân ba! Chính là chín mươi triệu!

Tôi tài rồi! Tôi thật sự rồi!!

Khi được đẩy ra khỏi phòng mổ, Phó Vân Thâm là người đầu tiên lao đến.

anh đỏ hoe, cúi người hôn trán tôi, giọng run run:

“Tri Thu… em vất vả rồi.”

Tôi yếu ớt nở một nụ cười với anh, trong thì gào thét:

Không vất vả chút nào! Vì 90 triệu này, đau mấy cũng được hết!

Phó thì đến mức không nói nên lời, chỉ nắm tay tôi lặp đi lặp lại:

“Hay quá! Hay quá! Tri Thu, con là công thần lớn nhất của nhà họ Phó! Là đại công thần!”

Sự ra đời của ba cậu quý tử khiến cả nhà họ Phó chìm trong niềm hân hoan.

Phó Vân Thâm đích thân đặt tên cho ba đứa:

•             Con cả: Phó Bá Nguyên

•             Con thứ : Phó Trọng Nguyên

•             Con út: Phó Thúc Nguyên

thôi đã thấy văn nhã, khí phái.

sung sướng đến mức quyết định:

Bao trọn khách sạn cao cấp nhất thành phố, tổ chức tiệc ba ngày ba đêm, ăn mừng nhà họ Phó chào đón ba quý tử.

Bữa tiệc ấy, chuẩn long trọng chưa từng có.

Tất cả giới thượng lưu trong thành phố đều đến dự.

Ai nhìn thấy tôi cũng kính cẩn gọi một tiếng:

“Phó phu nhân”, ánh tràn đầy ghen tỵ lẫn ngưỡng mộ.

Tôi mặc chiếc váy dạ hội cao cấp đặt riêng, đứng bên cạnh Phó Vân Thâm,

nhận hết lời chúc mừng của mọi người, cảm giác như cuộc đời tôi… đã đạt đến đỉnh cao.

Giữa buổi tiệc, quản gia Vương bước đến, đưa tôi một chiếc thẻ ngân hàng.

“Thiếu phu nhân, là phần thưởng của lão phu nhân và tiên sinh dành cho cô. Mật khẩu là ngày sinh của cô.”

Tim tôi nhói một cái – là kiểu nhói vì hồi hộp.

Tôi nhận lấy, tìm một góc khuất, mở app ngân hàng tra thử số dư.

Khi thấy dãy số dài ngoằng màn , suýt chút nữa tôi đã ngất xỉu tại chỗ.

Chín mươi triệu!

y như hợp đồng! Không thiếu một xu!

Yên ổn nằm trong tài khoản tên tôi!

Tôi nhìn con số ấy, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.

Tôi – Diệp Tri Thu, hơn một năm trước là con nợ bị đòi ráo riết vì mấy chục vạn…

Giờ đã là nữ đại gia gần trăm triệu!

Tất cả những điều này… như một giấc mơ vậy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương