Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Anh ta gật .

Tôi bật cười.

“Tôi nói cho anh hay, Giang Thần BIẾT. Giữa tôi và anh ấy không có bí mật. Thời đại học ai từng thích ai, dăm ba cái cỏn con có là cái thá gì đâu.”

Hằng ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

“Cô… cô biết từ lâu rồi sao?”

“Hồi 3 Tô Miên từng ‘vô tình’ buột miệng với tôi, là hình như ngày xưa anh thích tôi. Lúc tôi kể cho Giang Thần nghe, đứa tôi cười một cái rồi .”

Sắc mặt Hằng thay đổi.

“Vậy mà cô ta…”

“Cô ta lừa anh rồi.” Tôi nói, “Cái bí mật chẳng có tí lực sát thương cả. Cô ta chỉ đang nắm thóp tâm lý không dám làm lớn của anh .”

Hằng như bị rút cạn sức lực, xụi lơ trên ghế.

“22 vạn tệ…”

“Anh có thể đòi lại.”

“Đòi kiểu gì?”

“Đừng vội.” Tôi nói, “Tôi vẫn chưa rõ rốt cuộc cô ta làm cái trò gì. Nhưng tôi cần anh phối hợp một .”

gì?”

“Từ bây giờ, cô ta đòi , anh cứ chuyển bình thường. Nhưng mỗi chuyển xong, chụp màn hình gửi cho tôi.”

Chương 14

Sau khi Hằng rời đi, tôi ngồi lại trong quán cà phê, xâu chuỗi mọi thông tin.

nhất, 3 qua Tô Miên luôn “bám đuôi” cuộc sống của tôi, món phải xịn tôi một bậc.

, cô ta mua đứt nhà đối diện tôi, sống cạnh tôi.

ba, một trong các nguồn của cô ta đến từ việc tống bạn trai cũ.

tư, cô ta đi rêu rao, thổi phồng đời tư của tôi cho khác nghe.

, cô ta giới thiệu chính designer của cô ta cho tôi.

Tách riêng ra, từng một đều có thể ngụy biện là “mấy xích mích nhỏ giữa bạn bè thân thiết”.

Nhưng gộp chung lại thì…

Đây là một dự án mang tính hệ thống.

Cô ta đang nỗ lực nhân cuộc sống của tôi, đồng thời đảm “phiên của cô ta” luôn xịn sò một chút.

Cô ta không vượt qua tôi quá xa.

Cô ta “chỉ vừa vặn tốt tôi một chút”.

khi đứng cạnh nhau, tất cả mọi sẽ thấy CÔ TA mới là ưu tú .

Còn tôi chỉ là kẻ “ nhưng không bằng cô ta”.

Lúc ngộ ra điều này, tôi bỗng thấy lạnh toát cả sống lưng.

Tám .

Cô ta ẩn nấp bên cạnh tôi tám trời.

thoại rung lên.

Tin nhắn của Tô Miên: “Bé ơi, mai đi vật liệu xây dựng với tôi không? Tôi đi ngó nghiêng trước.”

Tôi rep: “Ok nha, mấy giờ?”

“10h sáng, tôi qua đón ở chỗ cũ nhé!”

Tôi bỏ thoại xuống.

.

Bắt từ ngày mai, giai đoạn 2 bắt .

Tôi sẽ khiến Tô Miên tự mình lộ cái đuôi cáo ra.

Chương 15

Sáng hôm sau, Tô Miên đến đón tôi đúng giờ.

Cô ta lái chiếc Mer E màu trắng mới toanh, công nhận đẹp thật.

“Lên xe lên xe!”

Tôi mở cửa ghế phụ ngồi vào, liếc mắt nhìn ra băng ghế sau – có một chiếc túi mua sắm, lấp ló logo, chính là chiếc túi 52.000 tệ hôm nọ.

Cố tình đấy cho tôi thấy đây mà.

Tôi vờ như không ý.

Đến chợ vật liệu xây dựng, Tô Miên dẫn tôi đi thuộc đường như lòng bàn tay.

“Tiệm gạch này xịn lắm, hôm trước tôi rồi.”

“Tiệm tủ bếp này giá hợp lý nè.”

“Đèn trang trí tôi chốt tiệm này rồi, có mua chung không? Đi chung giảm 15% đấy.”

Cô ta quá rành cái khu này.

đến đây mấy rồi?” Tôi vờ .

“Mới đến một tuần trước .” Cô ta đáp tỉnh bơ.

Nhưng chủ tiệm gạch ban nãy rõ ràng có quen cô ta, còn đon đả “Cô Tô lại đến à”.

Lại đến.

Không phải một, chẳng phải .

Tôi không bóc phốt, cứ ngoan ngoãn đi theo cô ta từ tiệm này sang tiệm khác.

Đến tiệm cô ta một câu y hệt: “Nhà 1601 của là layout kiểu nhỉ? tôi tư vấn kích thước cho.”

1601.

Cô ta đinh ninh tôi mua 1601.

Nhưng tôi mua 1603.

Đây chính là nước cờ tôi giữ lại.

cho cô ta tha hồ thiết kế 1602 theo layout của 1601, chỗ cố rướn lên “đối chiếu” đắt nhà tôi…

Rồi cuối cùng phát hiện ra tôi đếch ở 1601.

Tôi ở 1603.

Mớ trăm cô ta đổ vào “bám đuôi” sẽ trôi sông tuột biển hết.

Nghĩ đến tôi suýt thì cười phá lên.

Nhưng giờ chưa phải lúc lật bài.

Tôi cần thêm bằng chứng.

Dạo đến trưa, đứa ăn ở nhà hàng ngay cạnh khu vật liệu.

Lúc Tô Miên đi vệ sinh, màn hình thoại cô ta sáng lên.

Một tin nhắn WeChat hiện ra.

gửi: “Designer Trương Lỗi”.

Tôi chỉ đọc nửa câu ——

“Cô Tô, mặt bằng 1601 cô yêu cầu tôi ——”

Tim tôi trễ đi một nhịp.

Cô ta đi xin vẽ mặt bằng nhà tôi.

Cô ta lấy vẽ nhà tôi làm gì?

Tô Miên từ nhà vệ sinh quay lại, tôi nhanh chóng thu ánh mắt về.

“Sao thế?” Cô ta .

“Không có gì, đang nghĩ chiều đi đâu tiếp.”

Cô ta cầm thoại lên , nét mặt không mảy may biến sắc, khóa màn hình rồi úp xuống.

“Chiều đi rèm cửa nhé, tôi biết một tiệm xuất sắc lắm.”

“Ok.”

Tôi mỉm cười đồng ý, trong bắt lên kế hoạch cho bước tiếp theo.

Cô ta lấy vẽ 1601 thông qua gã designer.

Nhưng 1601 không phải của tôi.

hiện tại vẫn đang trống, chưa có ai mua.

Khoan ——

Nếu cô ta phát hiện ra 1601 không có mua thì sao?

Nếu cô ta đi sale và biết tôi chưa từng ký 1601 thì sao?

Tôi phải đẩy nhanh tốc độ .

Chương 16

Tối hôm tôi làm việc.

Việc 1: Nhắn tin cho cậu sale, cậu ta giữ bí mật giúp tôi.

“Nếu có ai đến thông tin chủ nhà 1601, em cứ là bán rồi, nhưng thông tin chủ nhà phải mật nhé.”

Cậu sale rep: “Ok chị, em hiểu mà.”

Việc 2: Tôi gọi cho designer Trương Lỗi.

“Chào anh Trương, tôi là Lâm Dao, bạn của Tô Miên, cô ấy có giới thiệu anh cho tôi.”

“À à vâng, cô Tô có nhắc đến chị! Chị là chủ 1601 đúng không ạ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.