Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sau trọng sinh trở lại, kiếp tôi đã thấy những món đồ trang sức đó đeo trên người Bạch Vi, nên tôi tự nhiên gác chuyện camera sang một bên, không ngờ lại có tác dụng.
[May mà tịch không ngốc, nếu không thì đứa con phế vật này, sớm muộn gì công ty cũng phá sản.]
[Nó còn có mặt mũi khóc lóc trong livestream tịch giấu chứng minh thư của nó, hóa ra là trò đe dọa bại lộ à.]
Nhân sức nóng của livestream tăng vọt, tôi tung ra tin gây sốc thứ hai.
“Mọi người có lẽ không hiểu, sao tôi có gác lại công việc để toàn tâm toàn ý hộ khảo, vậy mà con thi , tôi lại không nỡ bỏ ra số cổ phần này.”
Nhìn vào vẻ mặt giận dữ và bướng bỉnh của Lâm Đảo, tôi thong dong lên tiếng: “Thực ra tôi cũng mới gần thôi, Lâm Đảo không phải con ruột của tôi, nó là con của chồng tôi, Lâm Dương và tiểu tam bên ngoài.”
“Bọn họ lợi dụng tôi yếu ớt sau sinh và tin tưởng của tôi đối họ, đã vứt đứa con ruột của tôi về nông thôn, rồi đưa đứa con này về dưỡng dưới gối tôi!”
Một hòn đá dậy sóng nghìn tầng.
Sắc mặt Lâm Đảo lập trắng bệch, hoảng hốt nhìn về phía Lâm Dương.
Lâm Dương cố trấn tĩnh, tay đã lập siết thành nắm đ.ấ.m: “Nhiễm Nhiễm, anh gần em đang ở tuổi tiền mãn kinh, dễ suy nghĩ nhiều, em cũng không năng hồ đồ mà không có bằng chứng như vậy chứ!”
Tôi đưa trực tiếp hai bản báo cáo giám định quan hệ cha con ống kính: “Đúng sai rõ ràng, giám định ADN sẽ không dối!”
Lâm Đảo bỗng đứng bật dậy: “ là một bản báo cáo giả! Bùi Dã đã vào tù g.i.ế.c người rồi, sao bà có giám định cha con nó được?”
Cộng đồng mạng trong livestream ngay lập nổ tung.
[Vậy nên! Lâm Đảo thực là thiếu gia giả sao?]
[Chuyện thâm cung bí sử gì thế này, kinh khủng, con trai ruột của tịch Tập đoàn thị vứt bỏ ở nông thôn, còn con của tiểu tam lại được dưỡng bên cạnh.]
[Chuyện này họ dám , mà tôi còn chẳng dám nghe.]
[ tịch cũng tội nghiệp quá, con thì gấm vóc lụa là, còn con trai ruột, nghe sao mà lại thành kẻ g.i.ế.c người rồi? Ôi, số phận!]
7
Tôi tiến sát Lâm Đảo, hỏi từng chữ một: “ sao cậu Bùi Dã đã vào tù g.i.ế.c người?”
Lâm Đảo lắp bắp: “Chuyện ầm ĩ thế kia, lên cả tin rồi, sao tôi không được? Một bá mà g.i.ế.c cha, là đáng tiếc!”
Tôi cười khẩy một tiếng, cầm điện thoại gọi cho Tiểu Trần: “Đưa thiếu gia vào .”
Trong ngỡ ngàng của Lâm Đảo và Lâm Dương, Bùi Dã dáng người cao ráo từng bước tiến lên sân khấu.
Mắt Lâm Đảo lập trợn tròn: “Chuyện này sao có ?”
Lâm Dương ngã sụp xuống ghế: “Xong rồi, tất cả xong rồi!”
Tôi mỉm cười dắt tay Bùi Dã: “ ra xấu hổ, Bùi Dã dù đỗ vào Thanh trong quá trình trưởng thành của nó, tôi chưa từng góp một chút sức lực nào, tôi có lỗi đứa trẻ này.”
Cộng đồng mạng lại một lần nữa sụp đổ.
[Vậy thì thực chúc mừng cậu ấy rồi, tiền đồ có, tiền bạc cũng có luôn!]
[ Thanh đấy, là Thanh đấy, sao thiếu gia vứt bỏ ở nông thôn mà vẫn có nghèo khó kiên cường đỗ vào Thanh ?]
[Nghĩ ngược lại, kẻ cười nhạo chúng ta là nông dân, ngay cả chúng ta cũng chẳng bằng rồi.]
[Con , chậc chậc chậc, con tu hú chiếm tổ, sắp có kịch hay để xem rồi.]
Lâm Đảo hốc mắt đỏ hoe, thấy những lời chế giễu lạnh lùng của cộng đồng mạng, giận cầm lấy chiếc ghế định đập vào ống kính của các phóng viên.
“Cút, cút hết đi cho tao! Tao không phải con , tao là người thừa kế đời tiếp theo của Tập đoàn thị, Bùi Dã là kẻ g.i.ế.c người!”
“Không đúng, sai rồi, tất cả sai rồi!”
Buổi livestream buộc phải đóng lại.
Bùi Dã, người vốn văn nhã ống kính, bóp lấy cằm Lâm Đảo: “Mới thế đã sụp đổ rồi à? cướp vị trí thứ nhất của tao, không phải rất hống hách sao?”
“ xúi giục Bùi Thắng, không phải mày rất đắc ý sao? Mày không chấp nhận được việc tao không vào tù đúng không!”
rồi, thằng bé dùng lực mạnh: “Chiếm vị trí của tao, sỉ nhục của tao, Lâm Đảo! Mày xem mày có đáng c.h.ế.t không?”
Sức mạnh của Bùi Dã cực lớn, thế mà lại dùng một tay bóp cằm Lâm Đảo, nhấc bổng nó lên khỏi ghế.
Lâm Đảo nước mắt nước mũi giàn dụa, nó bỗng nhiên quỳ sụp xuống mặt tôi: “! Nó là kẻ điên! , đã con mười tám năm, một con ch.ó cũng phải có tình cảm chứ, cầu xin , cứu con !”
Phải rồi, một con ch.ó thì nó cũng phải vẫy đuôi tôi chứ cha con nhà họ Lâm lại là hạng súc sinh không bằng heo ch.ó.
Ăn của tôi, dùng của tôi, hút cạn giá trị lợi dụng cuối cùng của tôi rồi quay đầu tống tôi vào bệnh viện tâm thần.
Nghĩ đến kiếp những người khác đang thi , còn Bùi Dã lại phải nhúng tay vào m.á.u, tôi đã hận không băm vằm Lâm Đảo và Lâm Dương ra nghìn mảnh.
bây chưa phải .
Bùi Dã vừa đỗ vào trường tốt, con tôi vừa mới đoàn tụ, sau này còn bao nhiêu thời gian tốt đẹp, thực không cần thiết những hạng người này mà hủy hoại chính mình.
Hơn nữa, bọn họ đã quen hưởng thụ vinh phú quý, trục xuất khỏi nhà họ , trong cảnh nghèo túng tột cùng, bọn họ sẽ quay sang oán trách lẫn nhau, chẳng phải còn thú vị hơn là trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ sao?
Nhìn bóng lưng Lâm Dương dìu Lâm Đảo rời đi, Bùi Dã hiếm động chuyện tôi: “Bà ấy à, mắt nhìn người đúng là không ra gì.”
Tôi….
Được rồi, tôi không có gì để phản bác.