Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lộc Minh đúng là ăn ngon thật đó! Thảo nào lại đi chê Chương Dận.
Tôi tức quay giơ ngón cái về phía , ánh mắt đầy khẳng định. Lộc Minh hiểu ngay, lộ vẻ hoảng hốt.
bật dậy, tiện tay kéo tôi đứng lên, giới thiệu:
“Chị ơi, đây là anh em, cùng cha cùng , là anh ruột, Lộc Tiêu!”
Hai chữ anh ruột được nhấn rất mạnh, người đàn ông đối diện đưa tay ra:
“Chào , tôi là Lộc Tiêu.”
Đúng là đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh, tôi tức nắm lấy tay anh:
“Chào anh, tôi là Trương Linh Dự.”
Trời ơi, hôm nay tôi không muốn rửa tay !
Lộc Minh nói anh tiện thể mang vé xem phim tới cho bọn tôi, vừa hay Lộc Tiêu muốn xem, thế là nhập hội luôn, đến tôi kịp phản ứng lại thì người chúng tôi đã yên vị trong rạp chiếu phim.
trái là Lộc Tiêu, phải là Lộc Minh, trong nháy mắt, tôi bỗng giác mình giống một vị hôn quân hồ đồ, trái ôm phải ấp.
Phim kết thúc, theo lời mời của Lộc Tiêu, chúng tôi lại đi ăn khuya. Lộc Minh là một gái tốt bụng, anh là một chàng tốt bụng, suốt quá trình ở nhau, hai anh em họ chưa từng vì quan hệ ruột thịt mà khiến tôi đứng ngoài cuộc hay thấy gượng gạo, ngược lại, ở cùng họ, tôi rất thoải mái, rất dễ chịu, giống như đã quen biết từ rất lâu.
Lộc Minh kéo một nhóm chat người, còn dặn dò tôi:
“Chị cứ coi anh em là công cụ hình người dùng tạm đi, cuộc sống của anh chán lắm, phải ra ngoài xúc người nhiều hơn.”
Tôi hơi ngại:
“Như vậy… thất lễ quá không?”
Sau Lộc Tiêu nhiều lần Lộc Minh ép buộc phải đón tôi tan làm người cùng đi ăn, tôi dần quen việc sai vặt anh.
Tôi sắp phải thành phố cạnh công tác một tuần, liền cầu cứu trong nhóm chat:
“Cầu cứu gia đình yêu quý, tôi đi công tác một tuần, một sen tạm thời xúc cát cho .”
Kèm theo đó là một tấm ảnh Anh lông ngắn ở nhà đang làm nũng bán manh.
phút sau, Lộc Minh bùng nổ.
“A a a a a! Dì phải hôn bé Nha Nha mấy cái mới được!”
“Chị ơi, tháng này em đang ở nước ngoài tham gia triển lãm, để anh em chăm Nha Nha nhé, anh rất tỉ mỉ đó.”
Tin nhắn của Lộc Tiêu theo sát xuất hiện:
“Vậy là đưa bé chỗ tôi, hay tôi qua nhà cho ăn?”
Lộc Minh còn kích động hơn cả tôi:
“Anh! Tất nhiên là đưa chỗ anh , nếu lên nhà cho ăn thì anh làm gì!”
“Anh! Anh phải giác ngộ làm công cụ hình người đi!”
Tôi còn chưa kịp lời, Lộc Tiêu đã tag tên tôi:
“Em thu dọn đồ thiết nhé, lát anh qua đón, được không? Hoặc là anh qua nhà cho ăn được.”
Tin nhắn này phớt lờ.
Lộc Tiêu trực lời :
“Một anh tới.”
Tôi vẫn luôn nghĩ Lộc Tiêu ở chung Lộc Minh, cho đến tôi xách Nha Nha tới nhà Lộc Tiêu mới phát hiện anh sống một mình, hơn , nhà anh cách nhà tôi khá xa, đi gần đúng một .
Tôi ngồi trên sofa, Lộc Tiêu rót cho tôi một cốc nước ấm, tôi nhận lấy, nhìn Nha Nha đang lăn lộn nghịch ngợm khắp phòng khách.
Tôi dặn dò:
“Nha Nha hơi nghịch, chăm nó thể sẽ hơi vất vả.”
Lộc Tiêu ngồi xổm xuống, gọi hai Nha Nha, ngay tức, Nha Nha lao thẳng vào anh, cọ cọ làm nũng.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên:
“Đây là cái phiền phức em nói sao?”
Tôi cạn lời, đúng là chủ nào thú nấy, đứng trước sắc đẹp thì vứt sạch phòng tuyến. Tôi chỉ đành giả vờ uống nước, khóe mắt lại không nhịn được mà rơi vào bàn tay anh đang vuốt .
Sau kiểm tra đồ đạc, dặn dò vài chi tiết, tôi tạm biệt ra về, Lộc Tiêu muốn đưa tôi về nhà, tôi từ chối:
“Nhà em xa lắm, mai anh còn đi làm, không phiền vậy đâu, em bắt là được.”
Anh lùi một bước:
“Vậy để anh tiễn em ra .”
Tôi nhượng bộ:
“Được.”
Dưới lầu đợi , tôi còn lải nhải dặn dò không ngớt, Lộc Tiêu cắt ngang:
“Yên tâm, anh sẽ chăm sóc rất tốt.”
Tôi hơi ngờ ngợ, đang định hỏi rất tốt là tốt cái gì thì tới.
Lộc Tiêu bước lên trước, mở cửa , ánh đèn đường hắt lên gương mặt đẹp đẽ của anh, rơi xuống đôi tay thon dài trắng trẻo, tim tôi đập thình thịch như trống dồn, suốt quãng đường gần một , tôi không sao yên được.
Mỗi ngày Lộc Tiêu đều chia sẻ tình hình của Nha Nha trong nhóm chat, sáng ăn pate, trưa ăn no căng hạt, chiều phơi nắng lăn lộn, tôi phát hiện điểm mù:
“Anh không đi làm sao?”
Tin nhắn lời bật ra rất nhanh:
“Tuần này không , anh xin làm việc tại nhà.”
Tôi còn đang nghĩ nên lời thế nào thì tin nhắn theo lại đến:
“Muốn gọi video xem Nha Nha không?”
Đây là thiên thần biết đọc người à? Mấy ngày công tác này, anh làm tôi thèm muốn c.h.ế.t.
Cố kìm nén kích động, tôi giả vờ điềm tĩnh:
“Nếu anh tiện thì… em rất muốn.”
Điềm tĩnh cái gì chứ!
“A a a a a a a!”
Lộc Tiêu gọi video , vừa bắt máy, cái mặt tròn tròn đáng yêu của Nha Nha đã dí thẳng vào màn hình, tôi tức đ.á.n.h gục.
“Hu hu hu, nhớ c.h.ế.t đi được! Nha Nha, lại đây cho hôn mấy cái nào, chụt chụt chụt…”
Hít online một hồi, tôi mới nhớ ra còn công cụ hình người Lộc Tiêu, liền hướng về màn hình ơn.
“Thay mặt cá nhân em và Nha Nha, ơn anh Lộc tốt bụng, để hai được đoàn tụ.”
“Ân tình này, xin ghi tạc dạ.”
Giọng Lộc Tiêu vang lên:
“Vẫn nên ơn thì hơn.”
Bàn tay trắng trẻo bế Nha Nha ra khỏi khung hình, đặt lên đùi anh, vuốt ve từng nhịp, tôi rốt cuộc tích được bao nhiêu phúc đức vậy? Vừa được nhìn gái lâu ngày không gặp, vừa được nhìn bàn tay đẹp đến mức này, nhất thời quên cả lời.
Im lặng gần một phút, người đàn ông phía kia hỏi:
“Giờ em không?”
Tôi hoàn hồn:
“Em đang sửa một phương án.”
“ đến mấy giờ?”
Tôi liếc đống chữ dày đặc trên màn hình, thở dài:
“Ít nhất phải tới mười rưỡi.”
“Vậy thì hay là…”
Tôi tức cắt ngang:
“Xin anh đó! Cho em bồi dưỡng tình gái thêm chút đi, thương lấy dân làm công ăn lương !”
kia vang lên cười, gương mặt điển của Lộc Tiêu xuất hiện:
“Ý anh là, nếu em thì cứ tục làm, anh không tắt video, lúc rảnh em nhìn Nha Nha vài cái là được.”
Nói xong, anh ôm Nha Nha lại gần hơn, đôi mắt to tròn của bé đối diện tôi.
Anh tục dỗ dành:
“Nha Nha, mau hôn đi.”
Tôi cảnh tượng này làm cho đầu óc quay cuồng, khoảng thời gian sau đó, tôi và Lộc Tiêu mỗi người việc của mình, tôi thỉnh thoảng nhìn Nha Nha, nhìn bàn tay rõ khớp xương đang vuốt , quá mức sống động , người tốt đúng là sẽ gặp toàn chuyện tốt.
Kết thúc chuyến công tác, tôi vừa xuống máy bay đã bắt thẳng tới nhà Lộc Tiêu đón Nha Nha. Một tuần không gặp, cứ như năm, tấm người già thật sự không kìm được.