Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
Hai người em tốt trong nhóm Tĩnh chạy ra ngoài, nhịn không được tiếng:
“ Hạo, có phải nói hơi nặng lời không? Dù gì Tiểu Tĩnh là .”
Trần Hạo há hốc miệng:
“Hả? Cô ấy là à? Cô suốt ngày gọi tụi là huynh huynh , tôi tưởng cô là đàn ông thích giả thôi chứ?”
Nói xong, Trần Hạo cảm chán, ánh mắt lạnh xuống:
“Sao? Hóa ra các cậu biết Tĩnh là hả? Vậy lúc người giận dỗi vì Tĩnh, người thì nói ‘ là huynh ’, người thì nói ‘ là bè’, nói?”
Mặt cậu trai đỏ bừng, Trần Hạo thì vẫn chưa dừng lại.
“Huynh á?” Trần Hạo khẽ cười khẩy.
“Huynh tới khi ăn nhậu, khoác vai bá cổ thì mới là huynh à? Giỏi thì kéo nhau tắm chung trong nhà tắm nam . Không thì thi xem tiểu xa hơn trong nhà vệ sinh nam ấy.”
Có người tiếng:
“Chứ lẽ trai với thì không thể làm , làm huynh à?”
Trần Hạo đáp:
“Dĩ nhiên là được. ít nhất phải biết giữ chừng mực chứ? Cậu nhìn Tĩnh xem, cô có chút nào gọi là biết giữ khoảng cách không?”
“Tôi thật sự không người nghĩ gì, vì Tĩnh cãi nhau với , biến chuyện yêu đương thành mớ hỗn độn.”
Một người rụt rè nói:
“ em tay chân …”
Trần Hạo đảo mắt:
“Cậu định nói kia đúng không? ‘ em tay chân, phụ nữ quần áo’?”
“Đầu cậu bị úng nước à? Ở đây là em cậu, có khiến cậu vì họ cãi nhau với người yêu chưa?”
Trần Hạo cười một tiếng:
“Tất nhiên, nếu trong lòng cậu thích kiểu mập mờ mờ ám với ‘huynh ’, lại trách đa nghi, vậy thì tôi không nói gì nữa.”
“Tự có cái tâm tư bẩn thỉu thì giấu , đừng có lấy ra khoe thể cao thượng lắm. Vô lý.”
Nói xong, Trần Hạo kéo tôi đứng dậy thẳng ra ngoài.
Vừa ra tới cửa, phát hiện Tĩnh vẫn chưa , là không khóc nữa.
Cô chúng tôi thì chủ động chào trước:
“Hạo tử, Tạ Chiến, xin lỗi nha, vừa tớ không cố ý đâu. Tớ bức hình nên lỡ miệng nói vài , không có ý gì khác.”
Nhìn bộ dạng cô , tôi bỗng rất phiền, muốn giả vờ lịch sự nữa.
Tôi không khách khí mở miệng:
“Tôi thì cố ý đấy.”
Tĩnh nghẹn họng, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Tạ Chiến, cậu lầm tớ với Hạo tử . Bọn tớ là huynh thôi, có gì cả. nếu thật sự có gì, thì đâu tới lượt cậu, đúng không?”
Trà xanh đến mức trào luôn ra mũi!
Tôi vừa định lật mắt trời thì Trần Hạo đã cướp lời trước:
“Đủ ! cô sai .”
Lời Trần Hạo khiến Tĩnh được nhen tia hy vọng, khoé môi cô khẽ cong .
“ có mỗi ‘bọn tôi không có gì’ là đúng.”
“Giữa tôi với cô không có gì, là vì tôi thèm để mắt đến cô. Không có Tạ Chiến thì sẽ có người khác, chắc chắn không phải là cô. Mong cô sửa lại nhận thức sai lầm này, cảm ơn.”
“Chúng là bè bình thường. Bình thường cô cứ thích dính vào nhóm tụi tôi, cứ tự gọi là huynh , người kia chơi với cô vui thì kéo theo, tôi không muốn làm mích lòng nên không nói gì.”
“ thật ra, cô đừng có nhầm. Cô có chút tự trọng nào không? Cô nghĩ tôi có bao giờ để tâm đến cô chưa?”
“ nữa, làm ơn đừng tỏ ra đặc biệt hơn người khác, đừng gọi tôi là Hạo tử thân thiết gì . Tôi tên là Trần Hạo. Cô với tôi không thân vậy, không?”
Trần Hạo siết chặt tay tôi, nói tiếp với vẻ dứt khoát:
“Cuối cùng, nếu tôi nói rõ vậy cô không , thì tôi nghi ngờ trí tuệ cô có vấn đề thật. Tôi không có khả năng giao tiếp với người kiểu , nên xin tránh xa tôi ra. Cảm ơn.”
Trần Hạo kéo tôi , tôi quay đầu nhìn lại, nụ cười trên môi Tĩnh vẫn dở dang, cả người cứng đờ đứng , lặng lẽ bên đường.