Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14.
Về đến , tôi lập tức chặn Trình Hoành trên toàn bộ nền tảng.
Sau đó xin nghỉ phép, bay ra nước ngoài du lịch xả stress. Tôi nghĩ, nếu anh ta tôi tiêu từng ấy tiền riêng mình, tức đến nội thương.
mẹ kể, hôm sau Trình Hoành dẫn cả mẹ gã đến xin lỗi. là đã dỗ được cái ổ trong kia rồi.
Vừa mở miệng, gã đã tôi đuổi thẳng: “Hôm đó, gã van xin: ‘Chú ơi, của cháu Trần Uyển không mọi người nghĩ . Lúc đó cháu say, không nhớ gì hết, đến khi cô ta báo có thai mới . Cháu đã khuyên cô ta phá thai rồi tiền sống riêng, nhưng cô ta không chịu.’ ‘Chú là đàn ông, hiểu được cháu đúng không?’ ‘Cháu định sau khi sinh thì mẹ cháu nuôi, không ảnh hưởng gì đến cháu và Ngôn Ngôn cả. Nếu Ngôn Ngôn không thích, cháu sẽ đưa mẹ và đứa bé về quê, tuyệt đối không gây phiền phức.’ ‘Cháu xin chú giúp cháu tốt Ngôn Ngôn một câu… Cháu thật lòng cô ấy!’”
tôi lạnh, thẳng tay bóc trần: “Tôi làm ăn bao nhiêu năm, loại người cậu, tôi phát liền. Muốn ăn cả hai, vừa tình vừa tiền bạc. Vừa muốn bắt cá trong hồ, vừa không nồi trên bếp.”
“Cái đầu óc ti tiện của cậu, chỉ lừa nổi mấy cô mới lớn, từng đời tát tỉnh. Cậu cái gì cũng muốn, sau cái gì cũng không giữ được!”
“Cút ngay! Không thì tôi cả khu bộ mặt thật của cậu! Xem cậu quen nhiều hay tôi có nhiều mối hơn!”
Trình Hoành nghẹn họng, không được lời nào, cuối cùng kéo mẹ gã lủi thủi rời .
Tôi kể lại không nhặt được mồm. Không trách được ngày xưa chỉ gặp một lần, tôi đã sống chết phản đối. Đúng là chỉ có đàn ông mới hiểu đàn ông nhất.
Tôi chợt cảm thấy ơn ca mổ nhỏ đó. Nó không chỉ lấy ruột thừa ra ngoài, còn giúp tôi cắt luôn một thứ ký sinh độc hại.
Sau chuyến , tôi về lại công ty, tiếp tục công việc có gì. Ai ngờ , Trình Hoành lại dám mò tới công ty chặn đường tôi…
15.
Thấy người qua lại đông, tôi kéo Trình Hoành vào một quán trà sữa trong trung tâm thương mại kế .
Gã tưởng có hy vọng, liền khẩn khoản năn nỉ: “Ngôn Ngôn, mọi không em nghĩ . Anh sớm đã tính rồi, chờ cô ta sinh , anh sẽ cắt đứt cô ta.”
“Người anh chỉ có em. Anh ở cô ta chỉ trách nhiệm thôi, em không cảm nhận được sao? Em nghĩ xem, những lúc em bệnh, anh thức trắng đêm giường, chẳng phải điều đó lên tất cả rồi sao?”
“Giết người đã tử hình, anh chỉ phạm sai lầm, chẳng lẽ không xứng có cơ hội sửa sai sao? Anh thề, sau sẽ gấp đôi thương em.”
Tôi mỉm , nghiêng đầu hỏi: “Thật chứ? Đợi cô ta sinh , anh sẽ tránh xa đúng không? Vậy… còn đứa bé thì sao?”
kẻ chết đuối vớ được cọng rơm, gã vội hứa: “Anh thề! Cô ta sinh là anh cô ta ngay. Nếu em không thích đứa bé, mẹ anh đem về quê nuôi. Nếu vẫn không hài lòng, cô ta dắt theo con rời khỏi đây, mỗi tháng gửi ít tiền nuôi con cũng được.”
Tôi giả vờ do dự, gã ta lại càng khẳng định: “Không gửi cũng chẳng sao. Tiền có chuyển hay không là do anh quyết, miễn là em chấp nhận ở anh, cái gì anh cũng chiều em.”
Tôi liếc qua phía sau lưng gã ta, nở nụ châm biếm: “Anh , ‘người anh thật sự’ đang đứng sau đó kìa. tiền, đến cả đứa con ra đời, anh cũng muốn .”
Trình Hoành run bắn, từ từ quay đầu lại, Trần Uyển đang đứng ngay phía sau, mặt đỏ bừng giận, bụng bầu lớn phập phồng theo hơi thở gấp.
Từ lúc Trình Hoành đến tìm tôi, tôi đã thấy cô ta lén theo sau. Nên tôi cố tình chọn chỗ vắng, cô ta rõ từng câu từng chữ.
Trần Uyển bước tới, giọng nghẹn lại: “Tôi ngay, anh ra ngoài khuya thế chắn là gặp con tiện nhân !”
“Tôi mang thai anh suốt 10 tháng, anh đối xử tôi thế à? Anh căn bản từng tôi! Thứ anh chỉ có tiền thôi! Tôi tỉnh rồi, anh ai cũng nhau!”
“Anh lừa tôi, bảo chịu khổ sau chúng ta sẽ phú quý, bảo tôi cố gắng tương lai… Tôi đã bao giờ đòi tiền ?! Anh bản thân anh thôi!”
Tôi không lại, chỉ yên lặng đứng dậy, đẩy cửa rời .
16.
Về sau, một buổi tối dạo công viên mẹ, tôi bất ngờ thấy mẹ Trình Hoành đang đẩy một chiếc xe nôi cũ kỹ.
Đứa bé trong tròn mắt ngơ ngác quanh.
Bà ta vừa vừa rơm rớm nước mắt kể khổ người xung quanh: “Trời ơi, cái số tôi khổ quá! Đẻ là nó con lại rồi mất hút, gọi không , nhắn không trả lời… Ngay cả con một lần cũng không thèm!”
“Trước đó con tôi còn có một đứa bạn vừa xinh vừa giàu, sắp cưới tới nơi rồi, cả tôi sắp đổi đời đến nơi… Kết quả là con mẹ chen vào, phá hỏng hết mọi thứ!”
“Nhưng cái đứa bạn kia cũng không ra gì ! Con tôi tặng bao nhiêu đồ, thuê hạng sang nó, vậy chia tay là chia luôn! Không thèm trả lại gì hết! Tiền thuê thì ai trả?!”
“Giờ con tôi nợ đầm đìa, suốt ngày chạy vạy, đến việc cũng mất luôn. Cũng chỉ tại nó quá khờ, mấy đứa con kia quay chong chóng!”
Tôi đến tức nghẹn họng. Đừng đến cái kia, chính tôi mới là người đổ tiền vào gã! Tiền xăng gã đổ cũng từ thẻ tôi tặng, quà cáp toàn là tôi ra.
Tôi suýt lao ra cãi lý, may mẹ tôi giữ tay tôi lại, lắc đầu ý bảo đừng phí lời.
Tôi còn đang tức, thì bỗng có một giọng trẻ hơn chen vào phản bác: “Ủa chị, không hợp lý nha. Vừa có bạn vừa có con, tính ra là bắt cá hai tay, người ta phát hiện rồi hả?”
“Giờ con thông minh lắm, không có ai chịu dắt mũi . Con trai chị đã làm đó được, còn gì không dám làm?”
Xung quanh bật ồ lên. Mặt bà ta lúc đỏ lúc xanh, lúng túng đẩy xe chạy.
Tôi và mẹ nhau , gió đêm nhè nhẹ thổi qua, lòng tôi thảnh thơi nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
-Hết-