Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
khi gọi xong cho Trần Mộng, tôi trằn trọc cả đêm không ngủ.
Trong đầu toàn là từng từng của tháng vừa qua.
Cậu ta tuy ít nói, mỗi lần tôi nũng loạn đòi hỏi — dù là đêm muốn nghe ta hát, hay bám lấy ta kể chuyện ru ngủ — miệng thì bảo “ loạn”, cuối cùng vẫn luôn chiều tôi.
Có lẽ…đây chính là sự dịu dàng của “nam sinh đại học thuần khiết”.
May mà tôi từng tiết lộ tên hay nơi công tác, nếu không thì đúng là chơi lớn rồi.
Ngày hôm , tôi vác đôi mắt thâm quầng, lơ mơ lớp.
Tiết học đầu tiên của sinh viên năm nhất, tôi cố gắng lấy lại tinh thần, đứng trên bục giảng giới thiệu:
“Tôi tên là Thẩm Tiểu Đường, là giáo viên môn này của các em. Bây giờ chúng ta bắt đầu học.”
Tôi quay người đăng nhập WeChat để mở slide, lại vô cớ thấy lưng nóng rực — như có mắt nào đó đang dõi .
Tôi bản năng đầu qua, lập tức sững sờ.
Hàng ghế gần cửa sổ, có một nam sinh đang ngồi.
Lông mày sắc nét, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt sạch sẽ như tuyết đầu mùa, trông cứ như phiên bản đời thực của Cha Eun-woo .
Tim tôi không tiền đồ mà hụt một nhịp, trong đầu không kiểm soát được hiện lên bức ảnh cơ bụng mà bạn qua mạng từng gửi…
Tôi vội lắc đầu, ép tỉnh táo: nghĩ linh tinh, tuy cậu ta cũng học ở trường này, gì có chuyện trùng hợp thế?
Tan học, tôi giả vờ thu dọn sách vở, thực dựng tai nghe mấy nữ sinh phía dưới bàn tán:
“Thấy Hoắc Lẫm ? Đẹp sự!”
“Không biết có bạn gái nữa…”
Hóa cậu ta tên Hoắc Lẫm.
Đúng lúc này, một nữ sinh lấy hết dũng khí đi tới bàn cậu ta, mặt đỏ bừng, giọng nhỏ nhẹ hỏi:
“Bạn học, cho add WeChat được không?”
Cậu ta không đầu:
“Không tiện.”
Cô gái vẫn bỏ cuộc, lại hỏi nhỏ:
“… bạn có bạn gái rồi ?”
Lúc này cậu ta mới nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Cô gái lộ vẻ thất vọng, ngượng ngùng rời đi.
Tôi vừa cúi đầu lật sách bừa bãi, vừa thầm nghĩ: lạnh lùng thế này, đúng là hơi giống “bạn qua mạng ngoài lạnh trong nóng” của tôi …
Đang nghĩ thì đầu lên —
Bất ngờ đối diện với mắt của Hoắc Lẫm.
Không biết lúc nào cậu ta đã đứng dậy, đang tôi xa.
Tôi giống như bị bắt quả tang tại trận, vội vàng cúi gằm mặt xuống, đôi má nóng bừng.
Cái gì thế này… là giáo viên cơ mà! Nghe lén học sinh buôn chuyện thì có sao đâu? Việc gì mà phải chột dạ mức này cơ chứ!
4
Đúng lúc này, điện thoại tôi đổ chuông — là mẹ tôi gọi .
Vừa bắt máy, giọng bà đã hớn hở vang lên tai:
“Tiểu Đường, thứ Bảy này con rảnh không? Dì Triệu của con muốn giới thiệu một bạn , nghe nói điều kiện tốt lắm!”
Da đầu tôi tê rần, lập tức hạ giọng chối:
“Mẹ ơi, chuyện của con mẹ lo nữa, con sự không muốn yêu đương lúc này đâu…”
Đùa , hôm qua con mới vừa chia tay với “nam sinh đại học thuần khiết” – bạn qua mạng của con đấy, giờ còn tâm trạng đi gặp đối tượng xem mắt gì nữa?
Huống chi, “bề dày lịch sử” xem mắt do mẹ sắp xếp suốt bao năm qua, không tự luyến thì cũng là kẻ khô khan cạn kiệt chủ đề, thỉnh thoảng còn có mấy “trí thức truyền thống” vừa mở miệng đã hỏi con có sẵn sàng nghỉ việc để sinh đứa thứ không.
Thế mà mẹ tôi lần này lại đặc biệt cương quyết, trong giọng nói mang khí thế không thể khước :
“Tết này là con mươi lăm tuổi rồi đấy! Dì Vương cạnh ngày nào cũng ôm cháu đi vòng quanh khu nhà, mẹ chẳng còn mặt mũi nào chào hỏi nữa! Lần này khác đấy, là con ruột của dì Triệu, mẹ đã xem ảnh rồi, phải gọi là tuấn rạng ngời! Người ta vừa nước ngoài về, nếu không phải thế thì lượt con chắc?”
Thái dương tôi giật giật — mấy lời này tôi gần như thuộc lòng từng chữ.
“Mẹ… tha cho con đi, bây giờ con thấy một rất ổn mà.”
Mẹ bắt đầu giở giọng dẻo miệng, giọng cũng mềm xuống:
“Mẹ lỡ đồng ý với dì Triệu rồi, giờ con không đi thì mẹ biết ăn nói sao với người ta? Coi như đi gặp cho có lệ, sự không được thì mẹ giúp con chối tiếp, được không?”
Tôi cầm điện thoại, thở dài bất lực.
Liếc mắt một cái, thấy dưới bục giảng vẫn còn vài sinh viên về, đặc biệt là Hoắc Lẫm, đang chậm rãi thu dọn balo, như vô tình mắt liếc tôi một cái.
Tôi lập tức thấy hơi chột dạ, xoay người quay mặt bảng đen, hạ giọng nói:
“Được rồi được rồi, gặp một lần thôi. nói trước — không được là không được đấy nhé.”
Dù gì cũng chỉ là đi cho có lệ, lúc đó kiếm bừa cái cớ “không hợp” là xong.
Tôi cúp máy, vừa đầu đã phát hiện trong lớp chỉ còn lại tôi và Hoắc Lẫm.
hoàng hôn nghiêng nghiêng chiếu , kéo bóng cậu ấy dài lê thê.
Tôi đang cúi đầu thu dọn giáo án định chuồn lẹ thì cậu ta bất chợt gọi tôi lại:
“Cô giáo.”
Giọng cậu ấy trong trẻo như ngâm qua nước lạnh, khiến tôi chân khựng lại.
Tôi quay đầu lại, hơi ngạc nhiên — lúc nãy cậu ta còn giữ vẻ mặt “ ai lại gần” với bạn học mà, sao giờ lại quan tâm tôi?
“Cô giáo đi xem mắt ?” Cậu ta tôi, nét mặt không có biểu gì, mắt lại rất chuyên chú.
Tôi lập tức thấy hơi ngại, tay vô thức xoắn vạt áo sơ mi, cười gượng tiếng:
“Ừm… nhà cứ giục mãi, hết cách rồi.”
Tưởng thế là xong, tôi còn đang chuẩn bị quay người chuồn êm thì cậu ta lại đột ngột buông một câu:
“Cô giáo, cô từng bị ai đá ?”
Tôi khựng lại, suýt nữa không phản ứng kịp: “… Tự dưng hỏi cái này gì?”
Cậu ta cụp mắt xuống, giọng nhỏ đi vài phần vẫn rõ ràng: “Em vừa bị đá, tâm trạng không tốt.”
thì . Là thất tình cần người an ủi .
Tôi lập tức thả lỏng, thậm chí còn mang biểu “người từng trải” (?), tới cạnh bục giảng, giọng nói ôn hòa:
“Hoắc Lẫm đẹp thế này, chia tay cậu đúng là cô ta thiệt thòi. Cô ta chắc chắn là không biết người, em để bụng.”
Thấy cậu ta vẫn mím môi không nói, tôi lại thêm :
“Phải tin tình yêu chứ! Cô giáo cô đây cũng là người từng trải, thời gian trôi qua rồi sẽ ổn thôi.”
Tôi nói đầy vẻ nghiêm túc, như thể bản thân từng trải qua đau khổ, đại ngộ nhân sinh — hoàn toàn quên mất mới hôm qua tôi còn chặn người ta trong hoảng loạn.
Tôi vừa dứt lời, Hoắc Lẫm bất ngờ đầu, mắt thẳng về phía tôi.
hoàng hôn rọi lên hàng mi của cậu ta, in bóng nhẹ xuống dưới, khiến cậu ta trông có … uất ức?
Cậu ta im lặng vài giây, rồi bất chợt nhếch môi, cười không:
“Cô nói đúng, cô ta đúng là mắt mù.”
Tôi vội gật đầu hưởng ứng: “Đúng đúng!”
Thế cậu ta lại tiến lên , dừng lại ngay cạnh bục giảng trước mặt tôi.
Tôi phản xạ lùi về một , bỗng nhiên thấy không khí có gì đó sai sai.
“Thế còn cô giáo?” Giọng cậu ta hạ thấp hơn, mang dò xét mơ hồ, “Nếu là cô, cô sẽ đá em sao?”
Tôi: “……”
Câu gì ?! Sinh viên bây giờ nói chuyện thẳng luôn ?!
Tôi ho chiến thuật tiếng, cố gắng giữ vững khí thế của người thầy:
“Hoắc Lẫm, câu hỏi này không thích hợp lắm đâu…”
“Sao lại không thích hợp?” Cậu ta nghiêng đầu, mắt trong veo như thể chỉ đang bàn luận bài vở, “Vừa nãy cô nói, chia tay là vì một mắt kém mà?”
Tôi nghẹn lời. Toang rồi, tự đào hố chôn .
Đang vắt óc tìm cách kéo lại chủ đề, cậu ta bỗng nhẹ nhàng bật cười.
“Đùa thôi, cô giáo.” Cậu ta lui lại , giọng điệu trở lại bình thường.
“Chỉ là thấy… cô an ủi người khác kiểu cũng lạ ghê.”
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vã chộp lấy túi xách: “… em nghĩ nhiều, hẹn gặp lại tiết nha!”
Nói xong tôi nhanh khỏi lớp, y như đang bỏ trốn.
Mãi khi khỏi tòa giảng đường, gió chiều lướt qua mặt, tôi mới thở phào một hơi.
… Bọn trẻ bây giờ, khó đối phó đấy.