Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
【Nếu gặp rồi, em không giống anh tưởng thì sao?】
Gửi , tôi nhét điện thoại vào túi, vừa mong vừa sợ phản hồi.
Không lâu sau, anh ấy gọi thoại qua.
【Không đâu bảo bối, chỉ cần em đừng bỏ anh là được.】
【Anh thật rất, rất em.】
Và cứ , tôi đồng ý gặp mặt qua những lời ngọt ngào của anh ấy.
Vì đồng ý nên anh ấy cực kỳ phấn khích.
Lại tiếp tục tin lia lịa với tôi.
Cuối cùng không quên dặn: 【 là hẹn nhé bảo bối, chiều thứ Bảy gặp nhau rạp chiếu phim.】
Sau lo lắng hỏi lại: 【Em sẽ không đổi ý giữa chừng chứ?】
Tôi: 【Không đâu, yên tâm nhé.】
Lúc anh ấy chịu cúp máy.
6
Ra đến đường chạy, tôi bất ngờ một người chạy đụng trúng.
Tôi ôm mũi, đau chảy nước mắt.
Vừa định mở miệng mắng thì… là Từ Thanh Hiền.
Anh ta chỉ vào mũi tôi, lo lắng hỏi: “ lỗi, cô không sao chứ?”
Tên mà lỗi sao?
“Anh nghĩ tôi có thể không sao à?”
Tôi trừng mắt nhìn, anh ta lại không tức giận.
“Anh ơi, anh chạy bộ à? Chị dâu đâu, không đi cùng à?”
Giang Thư tiến lại gần, ánh mắt tò mò nhìn trái nhìn phải.
“Đừng lo chuyện bao đồng.” Từ Thanh Hiền búng cô ấy một cái rồi vui vẻ bước đi.
“Xem ra anh tôi thật có bạn rồi.” Giang Thư tổng kết.
Tôi vẫn ôm mũi: “Đau chết mất, anh cậu bằng bê tông à?”
“Bỏ tay ra để tôi xem nào.”
Tôi nghe lời bỏ tay xuống.
“Khỉ thật.” Giang Thư chửi, “Chảy máu mũi rồi.”
Tôi sờ thử, quả nhiên có máu, may không chảy nhiều.
Cứ tôi ôm mũi về ký túc xá, tiện tay lấy hai tờ giấy lau qua.
Giang Thư ghé lại xem: “Ổn rồi.”
Tôi ấm ức: “Nhưng vẫn đau.”
Cô ấy bộ thổi nhẹ hai cái: “Ráng chịu đi, lát là đỡ thôi.”
“Ừm, được rồi.”
Rửa mặt , tôi nằm trên giường, trong mắng tổ tiên mười tám đời của Từ Thanh Hiền.
Người yêu mạng rủ tôi chơi game, tặng tôi bộ skin nhất, tâm trạng tôi tốt lên liền.
“Bảo bối, sao không nói ? Không skin à?” Anh ấy có vẻ tủi thân.
Tôi vội vàng giải : “Không phải đâu, mũi em hơi đau nên không muốn nói nhiều. Skin em lắm luôn .”
Anh lại lo lắng hỏi: “Bảo bối, sao mũi lại đau?”
Tôi kể đơn giản việc anh ấy nghe.
Kèm theo một câu đầy bất lực: “Xui thôi mà.”
Người yêu tôi mắng to: “Ai ? Vô ý tứ thật.”
“Tên ? Có khi anh .”
Nam thần trường học thì ai chả , suốt ngày lên tường tỏ tình.
“Từ Thanh Hiền.” Tôi nói, “ lỗi mà chẳng thấy chút chân thành, đúng là thiếu văn hóa.”
Tôi mắng , anh ấy im bặt.
Tôi tò mò: “Sao ? Anh thật à?”
Anh ho khan hai tiếng: “Nghe qua rồi…”
Tôi thở phào: “May là anh không quen. Anh ta lạnh băng, bạn với anh ta chắc mùa hè tê cóng.”
“Lạ là, anh ta có bạn đấy.”
“Không anh ta với bạn có lạnh không nữa.”
Anh ấy im lặng nghe tôi xả , một lúc sau nói: “Bảo bối, anh hơi buồn , nhé.”
Tôi không nghĩ nhiều: “Ừ, đánh nốt trận rồi nhé.”
Chơi tôi định đi .
Người yêu mạng lại chuyển khoản năm con số.
【Bảo bối, cầm đi mua ngon ngon bồi bổ nhé.】
Tôi cảm động quá trời, gõ tin lia lịa khen anh.
【Bảo bối, anh đúng là chu đáo.】
【May là anh không phải kiểu lạnh băng.】
【Anh mãi là bảo bối em yêu nhất.】
Anh ấy gõ rất lâu gửi ba chữ: 【Thật không ? Bảo bối.】
Anh ấy thật rất thiếu cảm giác an toàn.
Tôi kiên quyết trả lời: 【Em thề, thật mà.】
Anh ấy có vẻ hài lòng: 【Được rồi, ngon nhé, bảo bối.】
Tôi trong mãn nguyện.
Lạ thật, tôi lại mơ thấy Từ Thanh Hiền.
Trong mơ, anh ta cười lạnh, đè tôi xuống ghế sofa: “Nghe nói cô đi khắp nơi nói xấu tôi?”
Nói anh ta hóa thành ma cà rồng, cắn một phát vào cổ tôi.
Rồi tôi tỉnh dậy – Từ Thanh Hiền dọa tỉnh.
Quả nhiên không nên nói xấu người khác sau lưng.
7
Tôi vỗ ngực trấn an bản thân vì vẫn hoảng hốt.
Hiếm khi dậy sớm, tôi định đi ăn rồi tới lớp.
Vừa ra khỏi ký túc xá thì thấy Từ Thanh Hiền đứng gần , tay xách đồ ăn .
Vì giấc mơ nên tôi hơi chột dạ, giả vờ không thấy anh ta, lôi điện thoại ra Giang Thư:
【Anh cậu xách đồ ăn đứng dưới lầu chờ bạn , mau tới xem.】
Giang Thư không trả lời, chắc vẫn say.
Tôi cất điện thoại, định đi về hướng căn-tin.
Khóe mắt liếc thấy Từ Thanh Hiền đi về phía tôi.
đấy? Tìm tôi à?
Giây sau, anh ta đứng chắn mặt, cúi người, nheo mắt nhìn tôi vài giây.
Khuôn mặt lạnh lùng đẹp phóng to mắt khiến tôi khựng lại một giây.
Tới khi có mấy sinh viên xung quanh quay lại nhìn, tôi đẩy anh ta ra.
“Anh… ?” Giọng tôi run run, vô cớ thấy căng thẳng.
Anh ta đứng thẳng, đưa bữa tôi.
Hả????
“Tôi là người có bạn rồi đấy!” Quá bất ngờ, tôi buột miệng.
Anh ta cười nhếch môi: “Tôi .”
“ sao đưa tôi bữa ? Không sợ bạn anh thấy rồi hiểu lầm à?”
Anh ta giải : “Hôm qua cô thương, coi lỗi.”
Tôi nghi hoặc: “Giang Thư nói với anh?”
Anh ta gật , giọng có chút cầu hòa: “ lỗi nhé, cô tha lỗi tôi được không?”
Một chàng cao gần 1m9, lại hạ giọng lỗi tôi – cảm giác thật kỳ quặc.
Da tôi tê rần. Không lẽ người có ý mờ ám?
“Tôi tha rồi, tha rồi.” Tôi nhanh chóng giật lấy đồ ăn, chuồn lẹ.
Vừa đi vừa bạn : 【Quỷ thật, Từ Thanh Hiền đưa tôi đồ ăn để lỗi!】
Tôi copy luôn tin gửi Giang Thư.
Trong lớp, tôi vừa ăn bánh bao anh ấy mua vừa chụp ảnh gửi bạn .
【Anh đoán xem bánh bao ở căn-tin nào mà ngon , em chưa từng ăn bao giờ.】
Bạn rất nhanh: 【Ngon là được rồi, bảo bối ăn nhiều chút nhé.】
【Ừa.】
Lạ thật? Sao anh ấy chẳng có tí ghen nào hết?
8
Đến giờ cơm trưa, tôi lại thấy Từ Thanh Hiền cửa lớp.
Rõ ràng là đến tìm tôi nữa.
“Cùng ăn trưa đi.” Anh nói.
Tôi ngơ ngác: “Từ Thanh Hiền, anh sốt à?”
Anh lắc : “Không.”
“ sao lại rủ tôi ăn cơm?”
Tôi nghĩ mãi không ra, bỗng linh quang lóe :
“Có phải anh với bạn giận nhau, nên muốn dùng tôi để kích cô ấy đúng không?”
Chắc chắn là ! Tôi nháy mắt tinh quái: “Đúng không? Đúng không?”
Anh đẩy tôi ra, lầm bầm: “Bớt đọc truyện ngôn tình lại. Ăn không?”
“Ăn ở đâu?” Tôi hỏi.
“Cô chọn đi.”
Tôi khí chất giàu có của anh ta ghê.
cổng trường có tiệm lẩu mở, tôi định bụng đi ăn thử lâu rồi.