Tham dự tiệc tất niên cùng bạn trai, cô em “kết nghĩa” của anh ta dựa hẳn vào người anh ta, cười cợt đầy mỉa mai:
“Chị dâu này, em nghe nói mẹ chị là tiểu tam chen chân vào gia đình người khác, còn chị từ lúc trưởng thành đã luôn làm t/ình nh/ân cho người ta, gần đây mới bám được vào anh Cố.”
“Tuy chúng ta mới gặp lần đầu, nhưng em thân với bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ của chị lắm đó.”
Nói xong, cô ta giả vờ như lỡ lời, quay sang nhìn Cố Bắc Thần, che miệng lè lưỡi:
“Ái chà, em quên mất mấy hạng tiểu tam phẫ/u th/uật thẩm mỹ để thượng vị đều không muốn bị người khác nhắc lại quá khứ.”
“Anh trai à, anh đừng trách em nhé.”
Nụ cười trên mặt Cố Bắc Thần lập tức cứng lại.
Chỉ một giây trước, anh ta còn đang khoe khoang với đồng nghiệp về nhan sắc và gia thế của tôi.
Tôi ngước mắt nhìn cô em kết nghĩa kia. Càng nhìn, cảm giác quen thuộc càng rõ rệt.
Đây chẳng phải là cô nàng h ót gơ mạng chuyên phẫ/ u thu/ ật thẩm mỹ, từng bám theo hàng chục gã nhân tì/ nh nhưng cuối cùng đều xôi hỏng bỏng không đó sao?
Vụ kiện cô ta bị nh/ân tìn/h ch/ơ/i đùa đến mức phải nhập viện, chính tay tôi — với tư cách luật sư — đã đ/ánh thắng cho cô ta.
Không biết nếu mấy bà vợ của những gã nhâ/n tì/nh kia phát hiện cô ta đang ở đây, liệu có thấy “phấn khích” không nhỉ.
…