Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Nụ hôn ấy, nhẹ như lông vũ, chạm vào trái tôi, lại đủ sức từng sợi dây thần kinh rung lên.

Tôi anh hôn đến choáng váng, cho đến khi không còn chút không khí phổi, anh mới chịu buông .

Tôi tựa vào tường gấp, nóng rực, nóng đến mức chỉ sợ chạm vào là bỏng.

Anh cúi , trán chạm trán tôi, cũng rối loạn. đáy mắt sâu thẳm ấy, tình cảm cuộn trào, không còn cách che giấu.

“Tiểu Mi…”

Anh gọi tên tôi, giọng khàn .

tôi loạn nhịp. Tôi vội vàng đẩy anh , lưng lại, không dám đối diện.

“Anh… anh vừa rồi rõ ràng là trêu em!”

“Không có.”

Anh từ phía sau ôm lấy tôi, cằm đặt lên vai tôi, nóng hổi phả vào hõm .

“Anh thật.”

“Em không tin.”

“Tại không tin?”

Tôi mím môi, giọng nhỏ dần:

“Người như anh… chỉ cưới một mình em.”

Một người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp, quyền lực và kiêu ngạo như anh—

làm chỉ vì một người mà dừng lại?

“Người như anh là người ?”

Anh bật cười , lồng ngực rung nhẹ.

mắt em, anh là kẻ chỉ biết nghĩ bằng bản năng?”

Tôi không trả lời, nhưng sự im lặng đã thay tôi hết.

Anh dài, xoay người tôi lại, hai nâng gương tôi, buộc tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Tô Tiểu Mi, nhìn anh.”

Giọng anh nghiêm túc hiếm thấy.

trước, anh nhận, anh đối xử với em tệ. thô lỗ. Vì anh không biết cách .”

“Anh chỉ biết một chuyện—anh muốn em. Muốn đến mức mất kiểm soát.”

“Sau khi em rời , anh tìm em suốt .”

Giọng anh trầm .

ấy, bên anh không có bất kỳ người phụ nữ . Em có điều tra, có hỏi. Phó Nghiêm này… cả đời chỉ từng có một mình em.”

Ba chữ cuối cùng anh , như chạm thẳng vào tôi.

tôi nóng bừng.

Tên đàn ông này, nghiêm túc được vài là lại người ta không biết nên phản ứng .

“Em… em không quan tâm!” Tôi cố mạnh miệng.

“Em quan tâm.”

Anh khẳng định, đầu ngón nhẹ nhàng vuốt má tôi.

“Đôi mắt em với anh như vậy.”

Tôi , đập hỗn loạn.

“Tiểu Mi,” giọng anh dịu , mang theo khẩn cầu,

“cho anh thêm một cơ hội được không? Lần này, anh học cách dịu dàng, học cách em.”

Tôi còn chưa kịp cảm động trọn vẹn, anh đã nghiêm túc bổ sung một :

“Anh không để em… khó chịu nữa.”

Tôi: “……”

Mọi xúc động nháy mắt này đập tan.

Tên này đầu không có chút gì đứng đắn hơn được ?!

Tôi tức giận dẫm mạnh lên chân anh.

“Xít—”

Anh hít một , nhưng không buông tôi , ngược lại còn ôm chặt hơn.

“Em định giết chồng à?”

“Ai bảo anh linh tinh!”

“Anh đâu có.”

Anh đáp vô tội.

“Đây là vấn đề nghiêm túc, liên quan đến hạnh phúc lâu dài.”

Tôi thật sự anh chọc tức đến mức không biết nên khóc hay nên cười.

“Phó Nghiêm.”

Tôi hít sâu một .

“Em hỏi anh một .”

“Ừ.”

“Anh… có em không?”

hỏi vừa thốt , tôi đã nhảy lên đến họng.

Anh im lặng.

Sự im lặng kéo dài lòng tôi lạnh dần.

Ngọn lửa nhỏ vừa được nhen lên, từng chút một tắt .

Quả nhiên… là tôi tự mình đa tình.

Tôi cười nhạt, đẩy anh :

“Thôi, coi như em chưa hỏi.”

Tôi người định rời , thì anh nắm chặt.

Anh từ phía sau ôm lấy tôi, đầu vùi vào hõm , giọng trầm khàn:

“Anh không biết.”

Cả người tôi cứng đờ.

“Anh không biết cái đó có gọi là không.”

Anh .

“Anh chỉ biết, không nhìn thấy em, anh phát điên.”

“Chỉ cần nghĩ đến việc em ở vòng người khác… anh chỉ muốn hủy diệt cả giới.”

“Anh chỉ biết, nụ cười của em giới anh nở hoa. Nước mắt của em… anh vỡ nát.”

“Anh chỉ biết,”

anh siết chặt vòng ,

“Tô Tiểu Mi, em là kiếp nạn đời này của Phó Nghiêm anh—và anh cam tâm tình nguyện.”

Nước mắt tôi rơi lúc không hay.

Đồ ngốc.

Nếu này còn không gọi là , thì là gì nữa?

Tôi người lại, nhón chân lên, chủ động hôn lên môi anh.

Anh sững người.

Rồi lập tức, từ động chuyển sang chủ động, nụ hôn sâu đến mức như muốn hòa tôi vào của anh.

Lần này, tôi không né tránh, mà vụng về đáp lại.

lâu sau, môi mới rời nhau.

Cả hai đều gấp.

“Vậy là em tha thứ cho anh rồi?”

Ánh mắt anh sáng rực, như chứa đầy .

Tôi hừ một tiếng, :

“Còn phải xem anh biểu hiện .”

Anh cười, nụ cười rạng rỡ như đứa trẻ được kẹo.

Rồi anh bế bổng tôi lên.

“Á—! Anh làm gì vậy!” Tôi hoảng hốt ôm lấy anh.

“Về nhà.”

Anh tuyên bố đầy tự hào.

“Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.”

Tôi: “……”

Tôi biết ngay mà.

Đầu óc người này chưa bao giờ đứng đắn nổi quá ba phút.

“Phó Nghiêm! Anh thả em ! Eo em còn đau!”

“Yên tâm.”

Anh cười vô hại.

“Tối nay anh … dịu dàng.”

“Không cần!”

“Cần chứ.”

Giọng anh trầm , mang theo ý cười.

“Em thích.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương