Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nghe đến đây, đầu óc Phó phu nhân như nổ tung.
Bà đứng bật dậy khỏi ghế, hét một ch.ói tai đến mức cả tầng viện đều giật mình.
“ ơi!!! đích tôn của tôi!!!”
gào của bà vang vọng khắp hành lang như sắp khóc đến ngất xỉu.
“Còn đứng đó làm gì nữa?!”
“Chuẩn bị xe! Mau chuẩn bị xe cho tôi!”
“ đi đón về !”
Cả viện nháo nhào.
Y tá tưởng nhân xảy ra chuyện lớn, bảo vệ còn tưởng người cấp cứu đặc biệt.
Riêng Phó Thần đứng phía sau, cúi đầu che khóe môi đang cong đầy mãn nguyện.
Vở kịch kéo suốt ba năm…
Cuối cùng cũng đến hồi kết.
Quay hiện tại.
Chiếc Mercedes G63 màu đen bóng loáng chậm rãi dừng trước căn của tôi ở làng chài.
Cả con hẻm náo động.
Lũ trẻ con chạy theo chiếc xe, mắt sáng rực như đang nhìn phi thuyền ngoài hành tinh.
Tôi lúc ấy đang ngồi ngoài hiên nhặt rau, vừa ngẩng đầu đã cửa xe mở ra.
Phó phu nhân bước .
Bà vẫn mặc sườn xám lụa cao cấp sang trọng như ngày , tóc tai chỉnh tề quý phái.
Nhưng chân mang… một đôi sneaker thao.
Rõ ràng là để tiện chạy.
Chắc bà sợ vừa mặt là tôi xách vali con bỏ trốn tiếp.
Theo sau bà là cả hàng dài vệ sĩ áo đen.
Người yến sào, người xách nhân sâm, người bê hộp quà cao cấp.
người còn khiêng nguyên một Lego phiên bản giới hạn cao gần bằng cái bàn.
Khoa trương nhất là cái khay đào trường thọ đúc bằng vàng ròng sáng ch.óe nắng.
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn Phó phu nhân đã nhìn tôi.
“Diệp Minh!!!”
Bà hét một đầy xúc động rồi lao thẳng tới.
Tôi đứng đơ tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Mà đúng lúc ấy, Bánh Bao từ trong chạy ra.
Thằng bé còn đang chai suối uống dở, vừa cả đám người áo đen đứng kín trước cửa liền cảnh giác.
“bộp” một đặt chai đất, dang chắn trước mặt tôi.
Khuôn mặt lạnh tanh y hệt ai kia.
“Mấy người là ai?”
“Đòi nợ thuê hả?”
“ tháng này đóng tiền đầy đủ rồi nhé.”
Cả đám vệ sĩ đồng loạt nghẹn họng.
Phó phu nhân hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Ánh mắt bà dính c.h.ặ.t mặt Bánh Bao.
Đôi mắt phượng dài hẹp.
Sống mũi cao.
Cái vẻ mặt lạnh lùng coi bằng vung.
Đặc biệt là thần thái kiêu ngạo sinh kia…
Giống Phó Thần đến mức như photocopy nguyên bản thu .
Không lệch nổi một milimet.
Giây tiếp theo…
Phó phu nhân đột nhiên òa khóc.
Bà mặc kệ sườn xám đắt tiền, “phịch” một quỳ thẳng đất trước mặt Bánh Bao.
“ của bà!!!”
“ ơi cuối cùng bà cũng tìm được rồi!!!”
Bà mặt khóc đến run cả người.
“Bảo bối kim cương của bà ơi…”
“Cái mặt này đúng là sao y bản chính của bố mà…”
Bánh Bao vừa ngáp vừa chai , đôi mắt to tròn nhìn Phó phu nhân đầy cảnh giác.
“ ơi…”
Thằng bé kéo kéo áo tôi, giọng hỏi:
“Bà này bị sao thế?”
“Nãy còn khóc quỳ đất nữa…”
“Bà trốn khỏi viện tâm thần hả ?”
Tôi suýt sặc bọt.
“Diệp Bánh Bao!”
Tôi vội bịt miệng con .
“Không được nói linh tinh.”
“Đây là… bà con.”
“Bà ?”
Bánh Bao trợn tròn mắt.
từ từ quay đầu nhìn Phó phu nhân từ trên bằng ánh mắt cực kỳ hoang mang.
Rồi nghiêm túc hỏi:
“Là cái bà trong truyện cổ tích hay kể ấy hả?”
“Cái bà dùng tiền ép phải bỏ đi đó?”
Một mũi tên chí mạng đ.â.m thẳng vào tim Phó phu nhân.
Bà n.g.ự.c, khóc càng dữ hơn.
“Bác sai rồi…”
“Bác thật sự biết sai rồi…”
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, mắt rơi lã chã.
“Minh à, con muốn đ.á.n.h bác, muốn mắng bác thế cũng được…”
“Nhưng xin con… đưa về đi…”
Sau đó, Phó phu nhân vừa khóc vừa bắt đầu kể lể toàn “bi kịch nhân sinh” của Phó Thần.
là anh bị chấn thương tâm lý sau khi tôi bỏ đi.
là bây giờ nhìn phụ nữ liền buồn nôn.
là chuẩn bị mang mười lăm phần trăm cổ phần Phó thị đi cưới trợ lý Tiểu Tề.
Bà kể đến mức như ngày mai Phó Thần sẽ nắm đàn ông sang Hà Lan đăng ký kết hôn thật.
“Minh à…”
“Chỉ con mới cứu được thôi…”
“Từ nay trở đi, con chính là nữ chủ nhân duy nhất của Phó gia!”
Tôi nghe mà khóe miệng co giật liên hồi.
Người khác tin.
Nhưng tôi quá hiểu bản chất con hồ ly đội lốt tổng tài kia rồi.
Đúng lúc ấy, Bánh Bao đã lén mò tới chiếc G63 đậu ngoài sân.
Thằng bé ngồi xổm , dùng móng cạy thử cái logo Mercedes trước đầu xe.
Tôi nhìn con rồi nhìn Phó phu nhân đang khóc đến t.h.ả.m thiết trước mặt.
Cuối cùng vẫn khẽ thở dài.
lẽ…
Cuộc chạy trốn của tôi thật sự nên kết thúc rồi.
Ngày tôi dắt Bánh Bao quay về Phó Uyển, cả biệt thự đúng nghĩa cờ hoa ngập .
Phó phu nhân còn cho người trải t.h.ả.m đỏ từ cổng vào tận đại sảnh.
Hai hàng người giúp việc đứng cúi đầu đồng thanh:
“Chào mừng thiếu phu nhân và tiểu thiếu gia trở về!”
Tôi: “…”
thật rồi.
Mà người đứng chờ sẵn trước cửa chính.
Chính là Phó Thần.
Ba năm không gặp, anh gầy đi một chút.
Đường nét khuôn mặt càng thêm sắc lạnh trưởng thành, khí chất u ám phong trần càng khiến người khác không dời mắt nổi.
Anh mặc suit đen đặt may thủ công, đứng ánh đèn vàng xa hoa của biệt thự, đẹp đến mức làm người ta phát bực.
Chỉ là…
Cái vẻ mặt đau khổ thâm tình kia diễn hơi quá rồi.
Ánh mắt anh nhìn tôi như một giây sau sẽ bật nhạc bi tình nền phim truyền hình.
“Em về rồi…”
Giọng anh trầm thấp khàn khàn.
Tôi mỉm cười cực kỳ lịch sự.
“Chào anh, anh .”
Cố tình nhấn mạnh hai chữ “anh ”.
Khóe môi Phó Thần cứng .
Đúng lúc ấy, Bánh Bao từ phía sau thò đầu ra.
Thằng bé ngẩng khuôn mặt giống Phó Thần như đúc nhìn người đàn ông trước mặt.
Quan sát từ trên vài giây.
Sau đó cực kỳ nghiêm túc quay sang hỏi tôi:
“…”
“Đây là bố của con hả?”
Tôi còn chưa kịp trả lời đã tự kết luận:
“Trông cũng đẹp đấy.”
“Nhưng sao mặt bố nhìn giống kiểu bị người ta quỵt nợ mấy tỷ thế?”