Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17

Tôi nhìn cô ấy, trong lòng có chút không dễ chịu, nhưng cuối cùng vẫn lý trí ngắt :

“Xin lỗi, tôi là một kẻ phàm phu tục t.ử, tôi không có lý tưởng vĩ thế.”

Vốn tưởng những này có dập tắt định của cô ấy, nhưng không ngờ, giọng điệu của T.ử Lâm đột ngột thay đổi.

Cô ấy cười đầy ẩn :

“Vậy sếp Trần biết cô có một con, liệu mối quan hệ của hai người có tiếp tục phát triển được nữa không?”

Tôi không khỏi ngỡ ngàng, nghe đầu óc mơ hồ.

nói tiếp:

“Cô nói cô có một cháu, vài năm tìm tôi khám bệnh. Sau đó tôi nhớ lại kỹ càng, tôi quả thực cô, ở hành lang khoa nhi của học Y, lúc đó cô còn tóc ngắn. Vì chuyện này, tôi về lật lại tất hồ sơ bệnh nhi. Tôi tìm thấy một bệnh nhi nhỏ , trông cô bé khá giống cô. Cộng thêm lần chúng ta trò chuyện, tôi nhận ra sự hiểu biết của cô về chứng tự kỷ còn chi tiết hơn người bình thường. Cô thậm chí còn biết “Lý thuyết người mẹ tủ lạnh”. Ngoài những điều đó ra, cho dù cô là một người họ hàng cực kỳ nhiệt tình, cô không nắm rõ giai đoạn của khóa học can thiệp như lòng bàn tay được. Vì vậy, tôi có lý do hợp lý nghi ngờ rằng, cô chính là mẹ của trẻ đó. Và chắc hẳn sếp Trần vẫn chưa biết chuyện này nhỉ? không, anh ấy chẳng bất lực nói rằng cô là người theo chủ nghĩa không kết hôn, không sinh con tôi cố trêu chọc về mối quan hệ của hai người.”

Nghe nửa trời, hóa ra cô ấy đang đe dọa tôi.

những này của cô ấy nói ra, khiến tôi lạnh sống lưng, khiến tôi dở khóc dở cười.

Tôi kinh ngạc khả năng quan sát nhạy bén của cô ấy, nhưng bất lực chứng mù mặt của cô ấy.

Kiếp , tôi đưa Tiểu Dã chỗ cô ấy học liên tục nửa năm trời, cô ấy mới miễn cưỡng nhớ được mặt tôi.

đó, mỗi lần tôi cô ấy đều hỏi:

“Chào chị? Xin hỏi chị là…?”

Vậy hai đặc điểm này kết hợp lại, lại khiến cô ấy đoán trúng được phần lớn.

Nhìn ánh mắt kiên định của cô ấy, tôi nhận ra rằng tiếp tục phủ nhận, cô ấy sẽ dùng hành động thực tế xới tung cuộc đời của tôi và Minh lên.

Thế là, tôi đành phải thú nhận:

, tôi đúng là có một con, nhưng đó là một trai. Thằng được chẩn đoán mắc chứng tự kỷ thoái lui mới hai . Nhưng sau đó, năm thằng lên năm, chúng tôi một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi, nó không còn nữa.”

như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Cô ấy há hốc miệng, đứng hình hồi lâu, không thốt nên .

Tôi ngược lại an ủi cô ấy:

“Không sao đâu, tôi biết đe dọa của cô không có ác , cô chỉ muốn giữ lại công trình nghiên cứu này thôi. , nói thật lòng, tôi ước gì con tôi vẫn còn sống, vậy, có lẽ thằng đợi được cô thành công. Có lẽ, đúng như cô nói, nó có rất nhiều điều muốn nói với tôi, nhưng tôi không cách nào đọc được sóng não của nó. nó còn sống, đợi cô thành công, tôi có biết được: Tại sao nó cứ luôn nhét kẹo mút vào túi xách của tôi? Tại sao cứ thích dùng đầu đập vào cửa? Và , tại sao cứ hễ thấy ch.ó con của người ta là lại lao vào ôm c.h.ặ.t không buông… Tất nhiên, so với những điều đó, tôi càng muốn biết nó có vui hay không… Tôi muốn biết, nó có hối hận làm con của tôi không…”

Tôi nói, cố kìm nén nước mắt.

đột nhiên đứng dậy ôm chầm lấy tôi.

Không ngờ người gầy yếu như cô ấy, ôm người khác lại có sức lực lớn hơn Minh.

Nhưng so với sức lực của mình, giọng nói của cô ấy lại dịu dàng như nước:

“Khóc đi, làm mẹ khóc vì con, đó là chuyện bình thường.

*

Tôi lỡ hẹn chuyến đi ch.ó với Minh.

Anh giận dỗi không thèm tôi mấy liền.

Thật chẳng hiểu nổi, Tiểu Dã rốt cuộc là di truyền cái tính nhỏ mọn này từ ai nữa!

bù đắp, tôi tự nguyện mỗi dành ra một tiếng giúp anh ch.ó.

Đường xá quanh khu dân cư tôi đều thông thuộc, nhưng ch.ó đi dạo còn khó hơn một trẻ tự kỷ nhiều.

Đặc biệt là con ch.ó này của Minh, của nó quy đổi ra người thì xấp xỉ bảy tám mươi rồi.

Thế nhưng mỗi ra khỏi cửa là nó lại như ngựa đứt cương, chạy loạn khắp nơi.

Hơn nữa Hoàng có nhân duyên cực tốt, gần như khu này ai biết nó.

ai cười híp mắt thè lưỡi, người ta vuốt ve vài cái là cái đuôi lại vểnh tận lên trời.

Là một người yêu ch.ó, tôi chưa thấy con ch.ó nào “bậc thầy ngoại giao” thế.

Mấy người hàng xóm có kinh nghiệm đều nói nó vẫn còn tâm hồn trẻ thơ.

Một nọ, tôi đang Hoàng đi dạo bên bờ sông trong công viên thì một ông lão chất phác, ông ấy từ xa gọi tên Hoàng.

Hoàng nghe thấy tiếng ông ấy, lập tức kéo lê thân hình già cỗi, khập khiễng chạy tới, nhào vào lòng ông lão.

Một người một ch.ó, tác quy đổi tương đương nhau, trông cứ như một đôi bạn già.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.