Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bầu không khí hơi khựng lại, Trần Minh mỉm cười nhàn nhạt, đang nghe câu của người khác.
Chu Hành lại tiếp tục sức:
“Hồi năm chúng mình câu trộm cá ở hồ trong trường, suýt nữa là thành công rồi, kết quả chèo thuyền về, không biết điện thoại của ai reo , đèn pin của bảo vệ chiếu thẳng tới, làm đám sợ đến lật thuyền!”
người nghe xong cười đến quên trời đất, Trần Minh cũng cười rạng rỡ gió xuân.
Nhưng phòng Lâm của tôi bỗng giơ tay, nhe hàm răng trắng hếu nói:
“Tớ biết đêm đó là thế nào này! Là Trương Duyệt gọi điện cho Trần Minh, ấy dặn anh ấy sáng hôm sau đọc sớm nhớ mua cho ấy bánh kếp trứng ở nhà ăn Đông Uyển! đó người họ sến súa lắm, ha ha ha!”
Lời vừa dứt, não bộ của Chu Hành đóng băng thấy rõ.
Trần Minh ngồi bên cạnh thu lại nụ cười.
Dù anh vẫn giữ thói quen nhếch môi một góc ba phần, nhưng xuyên qua ồn ào của bàn tiệc, tôi vẫn có nắm bắt rõ ràng lấy lệ và lạnh lùng của anh.
Với thân phận hiện tại, chắc hẳn anh rất lo lắng người “cố nhân” là tôi đây sẽ mượn cũ để bám víu quan hệ.
Quả nhiên, khi Chu Hành dẫn dắt chủ đề sang công việc, Trần Minh rất hào phóng đưa cành ô liu cho các cũ, ngoại trừ tôi.
bàn này là tinh anh bước từ khoa Luật đại A, nhưng đến tầm tuổi này, ai nấy ít nhiều đối mặt với giai đoạn thắt nút cổ chai. Hoặc là muốn thăng chức, hoặc là muốn nhảy việc.
Trần Minh chia sẻ tầm nhìn của mình không giấu giếm, anh phân tích triển vọng ngành nghề, tình hình kinh tế, tất trúng phóc điểm mấu chốt.
Cuối , anh hào sảng tuyên bố: người có bất kỳ khó khăn gì có tìm anh.
Dù sao Công nghệ Cự Nguyên của anh hiện có định giá hàng chục tỷ USD, liên quan đến nhiều lĩnh vực công nghệ cao, lại nắm giữ kỹ thuật “nghẽn cổ chai”, là một siêu kỳ lân đúng nghĩa.
Phải nói rằng, sống lại một đời, cuộc đời của anh là điều mà tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Trần Minh của kiếp vốn đạm bạc danh lợi, một lòng vùi đầu vào thuật. Nếu không phải vì con cái bị bệnh, cần chi trả chi phí can thiệp đắt đỏ trong thời gian dài, anh đã làm giáo sư pháp lý ở trường đại đời, thanh bạch tự tại.
Nào ngờ sau khi trọng sinh, anh chỉ mất mười một năm đã hoàn toàn xoay chuyển hướng của cuộc đời. Người bình thường có bắt quàng làm họ được với anh khác nào được ngồi tên lửa.
Vì vậy, buổi họp lớp này sẽ là bước ngoặt định mệnh của nhiều người.
tôi hiện tại, với tư cách là một kẻ cuồng công việc, lại không góp vui vào náo nhiệt này, thật có đáng tiếc.
Khó khăn lắm mới đợi được đến tàn cuộc, người tiễn Trần Minh xe.
Tôi nhìn thư ký có vóc dáng chuẩn siêu mẫu nhưng lại vô khéo léo đang thắt dây an toàn cho anh, người ghé tai trò .
Không kìm được mà nhớ đến kiếp , anh mới vào công ty luật, mỗi tiếp khách tôi đến đón anh về nhà. Anh say khướt nhưng vẫn luôn nhớ bật nhạc, phát bài hát tôi thích nghe.
Không nghi ngờ gì nữa, chúng tôi đã từng yêu nhau vô sâu đậm. Nhưng cũng chính vì thế, nỗi đau sau này mới trở nên chí mạng đến vậy.
Tôi đang thẩn thờ Trần Minh bỗng hạ cửa kính xe xuống.
Ánh mắt hơi say của anh dừng trên người tôi, giọng nói xa cách khách sáo:
“Luật sư Trương, hay là tiện đường tôi đưa một đoạn?”
Tôi sững người, đây là câu nói đầu tiên anh nói với tôi tối nay.
này người tự động dạt một lối , đẩy tôi về phía cửa xe. Lũ nịnh hót này!
Tôi xoay người mỉm cười nhẹ nhàng, cũng khách sáo đáp lại:
“Không cần đâu anh Trần, lát nữa trai tôi đến đón.”
Phía sau vang tiếng hít hà của người. Trần Minh nhếch môi một cái, không nói gì rồi rời .
*
Dương Nho đến đón tôi mang theo một bó hoa cẩm chướng. Anh ấy vẫn luôn trêu đây là “hoa bà già”, nhưng tôi lại thích nhất.
Dương Nho cười gian xảo:
“Chao ôi, thật là đáng tiếc, không được nhìn thấy biểu cảm của sếp lớn họ Trần khi thấy anh tặng hoa cho em.”
Tôi nhận lấy hoa, lườm anh ấy một cái:
“Anh nghĩ nhiều rồi, người ta tối nay suýt nữa nhận em là ai kìa.”
Dương Nho cười nhạt:
“Cũng đúng, ta bây giờ không phải là người thành đạt bình thường, hoàn toàn không đẳng cấp với chúng ta. Nói cho em biết nhé, người anh muốn đến chỗ ta kéo nghiệp vụ, hẹn mấy mà không hẹn được. Anh tự nhủ, cho dù anh không phải đàn anh đại của ta ít nhất cũng là một trong cộng của công ty luật Trung Đạt, thân phận vậy gặp ta lẽ đến một cũng không gặp được sao?”
Đây là đầu tiên tôi nghe anh ấy nói này, quả thực khá bất ngờ. Bởi vì kiếp , quan hệ của người họ tốt đến mức gần mặc chung một cái quần.
Thế là tôi tranh thủ dìm hàng:
“ có đó sao? Nhưng tối nay anh ấy đối với các cũ có nói là chu đáo hết mức. Lớp em có tên Triệu Tiểu Du, đây Trần Minh có giao thiệp gì với ấy, tối nay cũng nhớ ấy là ai. Thế nhưng người ta không nói lời, trực tiếp giao cho một dự án lớn. Triệu Tiểu Du đó vừa nghỉ t.h.a.i sản xong quay lại làm việc, vốn lo bị sa thải. Giờ tốt rồi, có dự án Trần Minh đưa cho, chắc quay về sẽ được chức giám đốc.”