Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Cô nói một chuyện.” Anh tôi. “Cô bảo, cô là do cài vào. Cô nghi ngờ cô căn bản không bảo mẫu gì cả, mà là quân cờ sắp xếp.”
Tôi ngớ một giây. Sau đó tôi bật cười.
“Đầu óc nảy số nhanh thật đấy.”
“Tô Niệm, cô có của không?”
“Không . Trước ngày hôm qua, tôi chẳng biết tên là gì.”
“Vậy tại sao cô lại điều tra cô ?”
“ cô từng tôi hai lần. Cô nói cô không tự bỏ .”
im bặt. Trọn 10 giây.
“Anh nên xem này.” Tôi đưa điện thoại anh, mở bức ảnh chụp lá thư.
Anh nhận lấy điện thoại. Xem xong, anh không nói gì. tay anh đang run.
“Ảnh thân mật là giả.” Tôi nói, “Bản thân anh là rõ nhất.”
“Tôi biết.”
“ là báo cáo kiểm toán kia, anh có thể bộ phận pháp lý đến đoàn Thị trích xuất bản gốc. Nếu cô thực sự biển thủ tiền, sẽ có hồ sơ. Nếu không có…”
“Thì đó là vu oan.”
Anh trả lại điện thoại tôi. “Tô Niệm.”
“Vâng.”
“Cô những việc này mục đích gì? Cô không nợ điều gì. Cô không nợ tôi điều gì.”
Tôi anh. “Bởi đêm nào Tiểu Đoàn nhớ mẹ.”
Hơi thở của anh ngừng lại một nhịp.
“Từ lúc sinh ra đến giờ, thằng bé chưa được mẹ bế mấy lần. Nó không biết mẹ trông thế nào, không nhớ giọng nói của mẹ… đêm nào trong lòng thằng bé mẹ.”
“Sao cô biết thằng bé đang …”
“ tôi nghe thấy.”
Nói xong câu này, tôi biết mình không thể giấu được nữa. chằm chằm vào tôi.
“Ý cô là sao?”
“Tôi có một… năng lực. Tôi có thể nghe được trẻ đang nghĩ gì trong lòng.”
Yên lặng. Một sự yên lặng tuyệt đối. Khuôn mặt anh lộ ra một biểu cảm rất phức tạp. Không cười nhạo, không nghi ngờ… Mà là một sự vỡ lẽ của đang đứng bên bờ vực, đột nhiên thấy toàn cảnh.
“ nên ngày đầu tiên cô đến, đã biết thằng bé bị bất dung nạp lactose.”
“Đúng.”
“Cô biết thằng bé sợ mùi nồng.”
“Đúng.”
“Cô biết thằng bé không chạm vào.”
“ nó bảo ‘Cô xinh đẹp kia đáng sợ quá’.”
nhắm mắt lại. Rất lâu.
“Thằng bé nói gì nữa?”
“Thằng bé nói ‘Giọng ba ba dịu dàng quá’.”
“Thằng bé nói ‘Không có mẹ, nhớ mẹ’.”
“Thằng bé nói ‘Chị là mẹ’.”
Hốc mắt đỏ hoe. đàn ông nắm trong tay đoàn trăm tỷ, đứng dưới ánh đèn hành lang giữa đêm, đỏ hoe khóe mắt. Anh không khóc. trông anh khiến xót xa hơn cả khóc.
“Tôi sẽ tìm .” Giọng anh rất trầm. “Tôi sẽ đưa cô về.”
Chương 17: Lệnh đuổi khách
Sáng hôm sau. xách vali từ trên lầu xuống, mặt mày xanh mét. Không một ai ra tiễn cô . Bà ngồi ở phòng khách, không nói một lời.
“Mẹ, mẹ cứ đứng anh đuổi sao?”
“ , là tự đã những chuyện không nên .”
“ đã gì?! đã cản bao nhiêu rắc rối nhà này…”
“ đã ép mẹ của Tiểu Đoàn ra .”
Giọng bà không lớn, từng chữ đều nặng tựa ngàn cân. há miệng: “ thì tính là gì… Cô chỉ là một thực sinh, không xứng với …”
“Chuyện đó không đến lượt cô quyết định.” từ cầu thang bước xuống. Trên tay anh cầm một hồ sơ. “Đây là hồ sơ kiểm toán nội bộ của đoàn Thị 3 năm trước. là ‘báo cáo biển thủ’ của , trong hệ thống ngay cả một mã số không có.”
Anh ném hồ sơ lên bàn. “Là cô giả nó.”
Mặt trắng bệch hoàn toàn. “Không… em không có… đó là ý của chú hai…”
“Tôi biết. cô là thực hiện.”
“Anh …”
“Từ hôm nay trở , cô đừng bước chân đến nhà họ nữa.”