Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khóe môi ngậm lấy ý cười nhàn nhạt.
Một trận đau nhói truyền đến từ lồng ngực.
… Không đúng! Rốt cuộc nàng mơ cái !
6
Trẫm nói cho nàng nơi là nước Ngụy, trẫm có tiếng nói.
Thay vì bị Hủ Chi kiềm chế sắp đặt thì không bằng tìm trẫm chỗ dựa.
Nàng hiểu có không, cứ chằm chằm trẫm rồi gật đầu.
Một loại lực xung kích mang tên mỹ mạo trực tiếp đánh vào tim.
Sao trẫm lại chảy m.á.u mũi rồi?
Trẫm cảnh cáo chính mình, không bị mỹ sắc mê hoặc!
Bằng không chẳng phải là hôn quân sao?
Trẫm liên tục đọc thầm Thanh Tâm chú trong lòng.
Nàng vô tội nói: “Thần thiếp không hề mê hoặc hạ, thần thiếp chẳng cả.”
Trẫm nghiến răng nghiến lợi: “Nàng chằm chằm trẫm, thủ đoạn của nàng thật cao minh!”
“ , vậy ta không nữa.”
Nàng dùng khăn lụa đỏ che mắt.
“ hạ, vậy chưa?”
Môi đỏ khép mở.
Lẩm bẩm đó.
Không hiểu.
hôn.
… Sao trẫm lại ngất đi rồi!
vậy, từ giãy giụa.
7
Nàng thật đẹp!
Trẫm thật thích!
Trẫm chính là hôn quân! (Hai tay chắp sau lưng, ưỡn ngực)
8
Ảnh vệ chặn một phong tín do Hủ Chi truyền đến.
Trẫm tức đến mức nắm chặt nắm đấm.
Hão huyền, không xấu hổ.
Người chính tay trẫm đón về thì đừng hòng đưa nàng đi!
Nhưng tối đó, ảnh vệ vội vàng báo tin.
“Không quý phi nương nương đâu rồi!”
Trẫm đập bàn đứng dậy: “Cái ?”
“Vừa rồi quý phi cho người trong lui hết, nói một mình tĩnh tâm, đợi đến khi nữ phát hiện không đúng thì không bóng dáng đâu nữa rồi!”
Nàng thật sự trốn Hủ Chi rồi sao?
“Đi, đuổi theo.”
Trẫm nghiến răng nghiến lợi rồi lại dặn dò: “Kẻ họ cứ thế c.h.é.m g.i.ế.c tại chỗ, còn đưa nàng về , không tổn hại một sợi tóc nào của nàng. Trẫm nàng sống tốt, nhốt nàng vào thất, ngày đêm trừng phạt thật kỹ.”
Trẫm không phải đang nói lời tàn nhẫn.
Trẫm thật sự hết cách rồi.
Trẫm giận đến mức bất lực.
Rõ ràng trẫm nàng tàn nhẫn tuyệt tình, lại trẫm để đi tên nam nhân khốn kiếp kia nhưng khi tóm nàng, trẫm không nỡ nói nặng lời.
Trẫm hận nàng lắm.
Hận nàng không yêu trẫm.
Thẩm Gia Ngư.
Rốt cuộc nàng… Có tim không.
9
Ồ.
Thì là hiểu lầm.
Vậy thì không sao rồi.
Nàng bưng điểm tâm, mắt sáng lấp lánh.
“ hạ nếm thử không?”
“…”
“…”
Nàng ăn đi.
Trẫm đột nhiên nhớ lâm triều có vài tên đại thần khó coi vẫn chưa mắng.
Trẫm đi trước một bước.
Có phải nàng tự cho rằng có nắm thóp trẫm, ỷ trẫm thích nàng có tùy tiện càn không?
Lạnh lùng, nhất định phải lạnh lùng!
trẫm phải cho nàng không thách thức giới hạn của trẫm!
Không lạnh nổi chút nào.
Giới hạn của trẫm cứ lùi dần lùi dần.
Cảm giác nàng đang đùa giỡn trẫm trong lòng bàn tay, giống đùa giỡn một chó con.
Nhưng nói đi phải nói lại.
chó thì có sao?
chó chẳng mất mặt.
12
Thật trẫm vẫn luôn phái người tìm kiếm muội muội của nàng, luôn sẵn sàng bí đưa người về .
luôn cho người bí điều tra loại độc nàng trúng.
Ngày sau tìm thuốc giải.
Trẫm bí xử tử Xuân Đào và Xuân Hạnh.
Nô tài ỷ thế h.i.ế.p người không giữ lại.
Sau này trẫm lại hỏi nàng, có lấy mạng Hủ Chi không.
Nàng trầm mặc hồi lâu.
Cuối lắc đầu.
“Nếu không phải nhờ hắn thì thần thiếp sẽ không ở cạnh hạ.”
Không hổ là nữ tử trẫm yêu quý.
Xinh đẹp vậy thì đi, tâm địa lại còn lương thiện.
Trẫm đại phát từ bi.
Tháo một cánh tay của tên họ .
Cho hắn nhớ đời.
Người nước Sở đến đòi lời giải thích.
Nói đùa sao.
Là hắn xui xẻo, trên đường gặp phải sơn phỉ, liều c.h.ế.t chống trả, quang vinh bị thương đó .
Liên quan đến trẫm?
Cứ đi nói với trăm vạn đại quân của trẫm đi.
13
Yến tiệc trong .
Nàng ngồi cạnh trẫm, nhấc một chùm nho lên.
Sao vậy?
Nàng diễn cảnh bạo quân và yêu phi đút nho trong thoại bản sao?
vậy, trẫm đành miễn cưỡng phối hợp một chút vậy.
Trẫm: “A…”
Nàng không hề ngẩng đầu, thoăn thoắt ăn hết cả một chùm nho, cuối mới chú ý tới trẫm đang cứng đờ tượng cạnh.
Nàng nghi ngờ hỏi: “Người ‘a’ cái vậy?”
“…”
Trẫm không sao.
Trẫm tự mình ổn định lại.
Đúng lúc thị nữ bưng lên một đĩa chìa vôi.
chìa vôi nhiều xương, trẫm gắp một miếng, tỉ mỉ gỡ xương .
Nàng không rảnh rỗi.
Bận rộn những nam nhân dưới đài.
[Vị tiểu tướng quân buộc đuôi ngựa cao ở hàng thứ ba trái thật đẹp trai, yêu rồi yêu rồi!]
[Vị mặc đồ đỏ phải có phải là Trạng nguyên mới năm không? Ta phong vận hắn vẹn toàn!]
[Yến tiệc trong này đơn giản quá tuyệt! Tìm cớ tổ chức thêm một trăm lần nữa vậy!]
Trẫm hít thở sâu.
Trẫm không giận.
Trẫm quyết định lạnh lùng gỡ xương .
Miếng thịt trắng nõn rơi vào bát.
Mắt nàng sáng lấp lánh.
Trong lòng hân hoan: “Phu quân đối với ta tốt nhất!”
Hừ hừ.
không?
Nàng vừa rồi trúng bao nam nhân nhưng chỉ gọi mỗi mình trẫm là phu quân.
Trẫm là người nàng yêu nhất trong số những người “ một yêu một”.
Nàng quả nhiên rất yêu trẫm.
Trẫm khóc c.h.ế.t .
14
Với tư cách là Hoàng đế, phải viết vài lời huấn dụ cho con cháu đời sau.
Trẫm suy nghĩ nát óc, từng câu từng chữ đều cẩn trọng.
[Điều thứ nhất.]
[Đắm chìm trong tình ái là đại kỵ của bậc quân vương.]
Ngoài Ngự Thư Phòng, tiếng bước chân vang lên từ xa đến gần.
“Phu quân, tối chúng ta ngoài ăn món hoành thánh canh gà kia nhé!”
Là ai?
Thì là hoàng hậu yêu quý của trẫm!
viết đến .
Tan họp!
(Hết)