Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng phải nói muốn nghỉ ngơi thật tốt ?”
Ta thấu tình đạt lý biết bao.
Hắn giận cười: “ tưởng đã hiểu, đang mời đó.”
Thôi được rồi, nếu ta không đến thì hắn tự đưa mình đến tận cửa.
Kỳ Kiêu ôm eo ta, tay kia kê gáy ta, tư thế vô thân mật.
“Ngủ đi.”
Ánh trăng trắng trong xuyên qua từng lớp màn lụa chiếu vào, mờ mờ ảo ảo, hương thơm thoang thoảng trong trướng, một thứ tình cảm không diễn tả bằng lời cứ thế lớn dần, lan tỏa trong đáy .
“ , chợt nhớ ra một chuyện.”
“Nói đi.”
“ có gối đầu cơ n.g.ự.c người ngủ không?”
“…”
Trong đêm tối, một thở dài ẩn nhẫn lại bất lực.
“Được.”
7
Ngày Thất Tịch, Kỳ Kiêu đưa ta vi hành xuất cung.
Trước sạp hàng những người bán hoa, người chen chúc đông vô , Kỳ Kiêu chen vào rồi dặn ta đợi hắn tại chỗ.
Rất nhiều người qua đường cầm hoa tươi tặng ta, ta không hiểu ý nghĩa là nên ngơ ngẩn nhận tất . Đến Kỳ Kiêu trở về, ta đã sắp biến thành giá hoa rồi.
Hắn ha hả cười lớn, lấy tất hoa trên người ta xuống, lại cài bông hoa trong tay hắn đầu ta.
Hắn hài thỏa ý, ngắm nhìn thành quả mình.
đến thuyền hoa, hắn mới giải thích ta.
Phong tục nước Ngụy là vào ngày Thất Tịch nam nữ tặng hoa tươi nhau, chính là để bày tỏ tình ý.
Ta uống một ngụm nước khoai môn ngọt: “Nhưng rồi tặng hoa ta không chỉ có nam tử rất nhiều cô nương xinh đẹp nữa?”
“Nước Ngụy lại cởi mở đến vậy !”
Hắn sâu sắc nhìn ta một cái.
“Đúng vậy.”
“ nên bây giờ, phải đề phòng nam lại phải đề phòng nữ…”
Ta không hiểu. Ta vô kinh hãi.
Hoàng hôn buông xuống, đèn hoa mới . nhạc trong thuyền hoa trên sông vẫn không ngừng nghỉ.
Uống trà khúc, thật sảng khoái biết bao.
Một cây ám xuyên qua không gian lao tới, cắm “phập” vào bức tường phía ta, lúc đó một viên khoai môn ta chưa kịp nuốt xuống.
Người luyện võ giác quan nhạy bén, trong chớp mắt, Kỳ Kiêu đã nhanh chóng kéo ta lại bảo vệ phía .
“Có thích khách!”
Cảnh tượng lập tức hỗn loạn. Mũi tên như mưa rào ập tới, thích khách áo đen từ bốn phía bao vây lại.
binh va chạm, bước chân hỗn loạn, với kêu la hòa vào nhau.
Trong hỗn loạn, một ám nhắm thẳng vào Kỳ Kiêu.
đại não ta chưa kịp nhận ra mình đang làm thì thân đã hành động trước một bước.
Ta cứ như vậy không chút do dự chắn trước người hắn.
Chỉ hắn kêu một .
“Tiểu Ngư, đừng!”
Khoảnh khắc tiếp theo, một cơn đau đớn ập đến kịch liệt.
8
ta tỉnh lại lần nữa thì đã về đến cung. Vết thương lưng đau đến toát mồ hôi lạnh, không ngừng nhắc nhở ta.
đời vinh hoa phú quý. Ổn rồi!
Đây đâu phải thích khách. Đúng là quý nhân ta !
Kỳ Kiêu bưng thang dược tiến vào. Hắn đã canh giữ ta rất lâu, đáy mắt thâm quầng, cằm mọc những sợi râu lún phún. Trong mắt nửa là lo lắng, nửa là sợ hãi.
“Vì ngay mạng không cần.”
“ lại ngốc đến vậy?”
Ta tựa vào tay hắn rồi uống hết từng muỗng.
“ từng nói ở đây, có chống lưng ta, bất kể lời có phải thật hay không, tóm lại thật sự đã tin.”
“Ngày ấy thích khách xuất hiện, không màng nữa. Nếu xảy ra chuyện, sẽ thật sự… Thật sự không nơi nương tựa…”
Ta rũ mi, hàng mi dài phủ xuống một vệt bóng mờ. Ta do dự không biết có nên thú nhận thân phận thật hay không.
Ta không đảm bảo mình nhất định có đánh cược đúng.
Nhưng bây giờ, nhân lúc ta vinh quang bị thương, nhân lúc hắn có chút tình cảm với ta, cuối ta lấy hết dũng mở miệng.
“Thật ra, không phải Thanh Hà công chúa thật sự, chỉ là…”
Hắn ngắt lời ta.
“Không cần nói nhiều, đã sớm biết thân phận rồi.”
Ta: !
Ta chợt nhớ ra, trúng ám , hắn đã gọi ta là “Tiểu Ngư”.
“Thật ra, có thấy đang nghĩ trong .”
Ta như lâm đại địch: “Bắt đầu từ nào vậy?”
Hắn: “Luôn luôn.”
Ta: !
Ta bắt đầu cẩn thận hồi tưởng, trong ta có từng có ý nghĩ đại nghịch bất đạo nào không.
…
Hình như mỗi câu mang ra, đều đủ để bị trảm đao trước mặt thị chúng rồi!
Hắn hết rồi ?
Thế thì có khác với việc lấy mạng ta đâu!!
Ta vùi mặt vào gối nín thở, hai chân đạp đạp.
Không sống nữa!
Dù ta đã đến quý phi rồi. Một người dưới một người trên vạn người. Dù là chết, phải an táng thật hùng hậu!
Kỳ Kiêu vội vàng bù đắp.
“Những ý nghĩ lung tung lộn xộn trong đầu trước đây, sẽ không truy cứu nhưng Thẩm Gia Ngư, từ hôm nay trở đi, phải sống thật tốt.”
Ta ồm ồm nói: “Thật ?”
Hắn thề: “Trí nhớ không tốt, không nhớ .”
Ta đến đây thì mới ngẩng mặt tiếp tục thở dốc.
Hắn tất mọi người trong phòng lui ra.