Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Thứ lỗi, là trẫm nhất thời giận hồ đồ.”
Xem ra người có thông minh mấy, gấp gáp không đủ tỉnh táo.
Ta nghiêng hắn: “Người ghen rồi ?”
Hắn cãi cố: “Trẫm không có.”
Ta rất chắc chắn: “Người ghen rồi.”
“Trẫm sự không có!”
Vành tai hắn đều đỏ bừng, hoàn toàn không cãi lại ta, quay bỏ .
chân rất lớn, ba hóa hai, dưới chân sinh gió.
thú vị.
Ta nhảy nhót theo .
“Kỳ Kiêu, đợi ta với mà.”
Hắn quay hăm dọa ta: “Dám cả gan gọi thẳng tên húy của trẫm, trị tội bất kính của nàng.”
Miệng hắn thì thế nhưng chân đã chậm lại.
Ta nhào tới ôm chầm lấy.
“Người không nỡ đâu! Kỳ Kiêu Kỳ Kiêu Kỳ Kiêu…”
Ta cứ thế vừa đùa giỡn vừa về tẩm cung, đóng cửa lại, hắn đột nhiên biến thành người khác, ôm ta lên giường rồi từ dưới lên.
ánh mắt có vài phần khao khát.
“Vừa rồi có ảnh vệ theo … Làm tiện , giờ thì có rồi. Tiểu Ngư, gọi thêm một tiếng.”
Ta chớp chớp mắt.
“Bệ hạ.”
“Không phải cái …”
Hắn thiết tha ta: “Cầu xin nàng đó, gọi thêm một tiếng .”
Ta khúc khích cười: “Là tội bất kính đó nha!”
Kỳ Kiêu đích thực ăn một cú boomerang, buồn bực không nên lời.
Hắn giống cún con bị nhốt ngoài cửa, cụp tai tủi .
Ta đột nhiên muốn đùa nghịch một chút.
Vì hắn có nghe thấy tiếng của ta, ta cứ trêu chọc hắn chơi đùa thôi.
Ta thầm niệm .
[Bệ hạ?]
Hắn xoay người, quay lưng về phía ta.
[Kỳ Kiêu?]
Hắn không hề lay chuyển.
[ sự giận rồi ?]
[ sự không thèm để ý ta nữa ?]
thôi.
[Phu quân?]
[Ca ca?]
“Nàng!”
Hắn quay lại lại, hồi lâu mới nghiến răng nghiến lợi, nặn ra một câu hoàn chỉnh: “Nàng ỷ trẫm thích nàng mà làm càn!”
“Nàng, khó lý!”
xem, chỉ cần chút tâm tư cẩn thận là có nắm thóp hắn.
dễ trở bàn tay.
Dễ trở bàn tay !
13
Ngày thứ ba sứ thần rời .
Kỳ Kiêu cố ý thần bí muốn cho ta một bất ngờ.
“Là gì ?”
“Rốt cuộc là cái gì ?”
Ta quấn lấy hắn suốt cả đoạn đường, hắn vẫn luôn giữ bí mật không chịu .
Cuối cùng dẫn ta một tòa cung điện.
“Đợi ái phi tận mắt thấy, biết là gì thôi.”
Ta ôm theo thắc mắc, đẩy cửa vào.
“Tỷ tỷ!”
Thiếu nữ mặc trường váy màu xanh biển nhào vào ta, giòn tan gọi.
Ta hoàn toàn sững sờ, không dám tin vào mắt mình.
Cô nương mười hai tuổi đang độ tuổi cập kê, vóc dáng ngày một cao lớn, nét ngây thơ trên khuôn dần phai nhạt, càng lớn càng thanh tú mỹ lệ.
ta thấy nàng ấy, còn có chút sợ nhận sai.
Ta mở miệng nhưng mắt đã tuôn lời.
“Gia Lâm.” Ta và nàng ấy ôm nhau : “Gia Lâm của ta…”
Nàng ấy là người ruột thịt duy nhất của ta, là người quan trọng nhất trên thế gian của ta.
Nhiều năm , phụ nghiện cờ b.ạ.c muốn bán chúng ta để trả nợ.
Ta thừa đêm tối đánh ngất ông ta, dẫn theo muội muội đang mắc bệnh cũ không chữa khỏi mà trốn ra ngoài.
vào Lục phủ, Lục Hủ Chi chỉ cho hai tỷ muội ta gặp nhau một lần một tháng, Ngụy thì lại càng không có cơ hội gặp .
Ta vốn cho rằng phải vĩnh viễn chia lìa.
Giờ thấy nàng ấy xuất hiện mắt, cứ đang nằm mơ .
Ta quá đỗi kích động, quá đỗi đau .
Cảm xúc hoàn toàn không kiềm chế, mắt không ngừng tuôn rơi.
Ta chui vào chăn cuộn tròn lại , úp vào gối .
ngủ, mắt ta đỏ hoe, góc chăn ướt đẫm mắt bị ta nắm nhăn nhúm.
Kỳ Kiêu kéo ta dậy.
“Dậy , không ngủ.”
Hắn nghiêm túc giải thích với ta: “ mà ngủ, ngày mai tỉnh dậy đau.”
Ta vùi vào n.g.ự.c hắn lau mắt, thỉnh thoảng lại nấc lên.
“ bệ hạ lại biết ?”
“Chẳng lẽ đây, bệ hạ thường xuyên mà ngủ ?”
Ta lâu , tận bây giờ mở miệng chuyện, mới phát hiện giọng mình khàn lạ thường.
“Phải.”
Hắn rũ mắt xuống nhưng không hề né tránh vấn đề .
“Mẫu hậu là cung nữ phụ hoàng lâm hạnh say rượu, phận ti tiện, nhỏ trẫm thường bị vài huynh trưởng bắt nạt.”
“Mẫu của bọn họ xuất danh môn, ăn mặc dùng vật đều hơn hẳn trẫm, vóc dáng cao, ỷ vào điểm nên bắt trẫm học chó sủa hoặc quỳ xuống rồi chui qua háng của bọn họ.”
Ta nghe mà mắt vừa ngưng lại lại muốn tuôn rơi.
phải trải qua bao nhiêu gian khổ và giãy giụa, mới có kể ra những chuyện buồn thảm quá khứ một cách nhẹ nhàng .
Tuy nhiên , hắn lại chuyển đề tài.
“ không bao giờ nữa.”
“Bởi vì trẫm đã g.i.ế.c sạch bọn họ rồi.”
Hắn còn chu đáo bổ sung: “Ta hái bọn họ xuống làm bóng mà đá.”
hắn chuyện, đuôi lông mày nhếch lên.
Sắc vui vẻ không che giấu.
“…”
Ta nghẹn họng.