Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Lăng phi hoảng sợ, để cầu sống, chính g.i.ế.c con ruột.

ta lấy công dưỡng dục uy hiếp, xúi giục triều , để hắn lập ta làm Thái .

Từ đó, hai càng đối địch sâu sắc.

Ngày tuyển tú, toàn bộ y phục do Thái chuẩn .

ta muốn chọc giận Sở Quỳnh, khiến danh “bạo quân” khắc sâu hơn.

Giết không được thì ghê tởm cho chết.

Sở Quỳnh tựa như say rượu, lười biếng dựa vai ta.

“Thái nhớ thương ngai vàng của trẫm, thậm chí không tiếc cấu kết An Vương.”

“Tiếc rằng An Vương lỗ mãng, phá hỏng kế hoạch ám sát, ta mới tính tới nàng.”

“Nàng tố giác việc độc, Thái tất báo thù.”

phi, nàng tin trẫm có thể bảo vệ nàng chứ?”

Ta gật .

Sở Quỳnh nhìn ta, chốc lát, khẽ dùng chóp mũi cọ lên cổ ta như đang làm nũng.

“Trẫm sẽ không để nàng gặp chuyện.”

“Minh Châu.”

Đây là lần tiên hắn gọi tên ta.

Tiếng gọi vương vấn, dịu dàng, thật êm tai.

11

Ta chưa đợi được sự trả thù của Thái , nhưng lại đợi được trưởng tỷ của ta.

Tỷ ngồi phịch ghế trong điện, ngạo nghễ ra lệnh:

“Trong vòng ba ngày, ngươi phải nghĩ cách để Hoàng thượng sủng hạnh ta.”

Ta đảo : “Tỷ đừng tưởng mình dung mạo xấu xí mơ mộng hão huyền.”

“Chân mọc trên Hoàng thượng, muốn sủng ai thì sủng, bổn quản không nổi.”

” Ai phi không quản nổi?”

Sở Quỳnh bước điện.

Tỷ ta vội đứng dậy hành lễ, đưa đưa tình: “ nữ Tuyết bái kiến Hoàng thượng.”

“Trẫm biết ngươi, là tỷ tỷ của phi.” Sở Quỳnh đi tới bên ta ngồi , ra vẻ bất mãn:

“Tỷ tỷ ngươi muốn , phi sao lại không giúp nàng?”

“Vậy để nàng lại làm thị tỳ cận, hầu việc ăn của ngươi nhé.”

Tỷ: “?”

Ta cũng ngẩn , nhưng bên tai lại vang lên hơi thở ấm nóng.

Sở Quỳnh giọng :

“Muốn dạy dỗ thế nào thì cứ dạy.”

“Nếu có chết, đổ lên trẫm.”

“Thế… thật không hay lắm.”

Khóe môi ta suýt nữa không kìm được nhếch lên.

Sở Quỳnh đi, ta ngả ghế:

“Tiểu Tuyết , lại đây bóp chân cho bổn .”

“Nhớ phải quỳ, đừng ngẩng , bổn chán ghét kẻ xấu.”

Minh Châu!”

Tỷ kêu tên ta…

Bốp! nữ tát thẳng mặt nàng.

“Vô lễ! Quý danh của Quý phi ngươi dám gọi thẳng?!”

“Nếu hầu không cẩn thận, nô tỳ sẽ lập tức mời Hoàng thượng tới trị tội!”

Tỷ đành oán hận quỳ làm theo.

“Sức yếu quá.”

“Hừ… thôi, đi rót trà đi.”

“Chậc, sao nóng vậy?”

Bốp! nữ lại rất biết ý, tát thêm cái nữa.

“Ngươi định mưu hại phải không?!”

“Ta không có!”

Bốp!

“To gan! Lại dám xưng ‘ta’!?”

“Ta… nô tỳ là lần làm việc này, chưa quen, nô tỳ lập tức đổi chén khác.”

Lợi dụng lúc bưng trà, tỷ ghé sát, nghiến răng nhỏ:

Minh Châu, ngươi đừng quá đáng!”

Ta nhướng mày: “Ngày trước phủ, tỷ chẳng phải cũng đối xử ta như vậy sao?”

“Tỷ bắt ta bóp chân rót trà, làm thị tỳ cho tỷ, hễ không ý liền tát ta một cái. Tỷ làm vậy là để sau này ta gả đi có thể hầu phu quân và mẫu tốt hơn.”

“Sao đến lượt tỷ thì lại không vui?”

“Ta đó là… á!”

Ta trở tát nàng ngã đất, cúi nhìn nàng khinh miệt như xưa:

“Ngươi phải tự xưng là… nô tỳ.”

12

Chưa đầy mười ngày, tỷ đã gầy rộc, mặt sưng đỏ chưa tan, nhưng vẫn chưa bỏ ý định Sở Quỳnh.

Ngay trước mặt ta, tỷ quỳ trước hắn, nước lưng tròng tố cáo:

“Hoàng thượng, xin làm chủ cho nô tỳ.”

“Quý phi hở chút là trách phạt, ngược đãi nô tỳ…”

Sở Quỳnh mất kiên nhẫn, cắt lời:

“Trẫm lại thích phi điểm này.”

“Ngươi chịu chút khổ da thịt, phi thì được vui vẻ.”

là tỷ, ngươi chẳng phải cũng nên vui sao?”

Tỷ trợn tròn .

Ta đoán nàng đang muốn mắng hắn là kẻ điên… vì ta cũng hay lén mắng vậy.

“Xin Hoàng thượng cho nô tỳ xuất !”

“Nô tỳ nhớ phụ !”

“Chuẩn.” — Sở Quỳnh nhìn sang ta:

phi cũng lâu rồi chưa về tướng phủ, trẫm cùng nàng về thăm.”

Ta nghi ngờ hắn chẳng có ý tốt.

Quả nhiên, Sở Quỳnh dẫn theo mấy nghìn cấm vệ quân, khí thế ầm ầm như muốn san bằng tướng phủ.

Phụ thấy hắn đã quỳ :

“Vi bái kiến Hoàng thượng. Không biết Hoàng thượng dẫn nhiều cấm vệ quân tới đây là vì việc gì?”

Sở Quỳnh kéo ta lòng, phất .

Cấm vệ áp giải tỷ lên trước.

khanh, trẫm có hai nữ của ngươi, ngươi muốn ai?”

Không phụ và tỷ, ngay cả ta cũng sững sờ.

Cẩu Hoàng đế này lại muốn giở trò gì nữa?

Không đoán được ý hắn, phụ dè dặt đáp:

“Minh Châu và Tuyết đều là nữ của vi , vi đương nhiên muốn cả hai.”

“Đã vậy, để trẫm chọn giúp.”

“Từ nay, Minh Châu phi của trẫm, không liên quan tới gia.”

“Hoàng thượng…”

“Kháng , trảm.”

Ba chữ chặn họng tướng quân.

Cấm vệ trả Tuyết lại cho ông.

Ta đang choáng váng thì Sở Quỳnh kéo lên xe.

“Hoàng thượng, vì sao lại cắt đứt quan hệ của thiếp gia?”

Sở Quỳnh bóp ngón ta đáp: “Gần đây lão tướng quân qua lại Thái quá mật, trẫm sợ nàng liên lụy, nên dứt khoát trừ bỏ mối họa.”

“Hơn nữa, trẫm nghe gia, nàng chẳng được sống yên ổn.”

“Cái nơi rách nát đó, bỏ cũng tốt.”

“Nàng muốn thì hoàng chính là nhà của nàng.”

Thình thịch—

Ta nghe rõ tiếng tim mình đập nhanh.

【Cẩu Hoàng đế, thế này thì thật khó để ta không yêu.】

Lực bóp bỗng mạnh thêm.

Sở Quỳnh ngẩng nhìn ta, yết hầu khẽ động.

phi, đêm nay… có thể thị tẩm không?”

13

Ta đã chuẩn tinh mài mực.

Nhưng Sở Quỳnh lại kéo ta lên giường.

Ánh nến lay động, ta vô thức túm lấy vạt áo hắn.

【Lúc này nhận thua, có chê cười không nhỉ?】

【Nhưng ta xem phim thôi, chưa từng thực hành bao giờ…】

Ta gắng nhớ lại mấy cảnh nóng từng xem.

Cổ bỗng đau nhẹ — Sở Quỳnh khẽ cắn da thịt ta, đưa che ta.

Giọng khàn khàn mơ hồ xa dần:

phi, phải chuyên tâm.”

Sự thật chứng minh, thể Sở Quỳnh hoàn toàn vô sự, hơn nữa … rất được.

phương diện ấy, hắn ta cực kỳ hòa hợp.

Biết ta nông sâu, hiểu ta nặng nhẹ.

Ta cảm thấy mình nhặt được báu vật.

Tùy chỉnh
Danh sách chương