Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Bên cạnh món chơi là một vải nhung màu hồng.

là phần thưởng tôi đổi Hoàng vào cấp ba được hạng nhất, bằng cách từ bỏ cơ hội đi du lịch.

Các góc đã sớm mòn rách. Chúng tôi không có tư cách thay mới, chỉ có thể vá lại vá.

Hoàng cũng không chê. Nó luôn vùi đầu vào , chỉ lộ ra một đoạn đuôi, ngủ khò khò.

Tôi cầm lên, phủi sạch.

đi ra khỏi phòng chứa , tôi gặp mẹ tôi.

Không biết bà từ lúc nào, đang ngồi sofa phòng khách, không nói gì.

Tôi giả vờ như không nhìn , đi thẳng phòng mình.

tôi đi ra lần , bà kéo khóe môi cười với tôi:

“Đây là tôi. Không phải con nói không còn quan gì với tôi ? Con đến tôi trộm cái gì?

“Có tin tôi báo cảnh sát không?”

8

Tôi nhìn dáng vẻ của mẹ.

Bà ngồi , chẳng mấy so với vô số lần từng dạy dỗ tôi.

Nhưng giọng điệu nói ra lại không còn nhẹ nhàng như trước.

Tôi cảm có chút nghiến răng nghiến lợi.

Khá buồn cười.

thực tế, tôi cũng bật cười.

Tôi đổ hết trong túi mình lên bàn, bà nhìn rõ tôi mang đi những gì.

Giấy tờ tùy thân của tôi, thẻ mật khẩu điền .

chơi của Hoàng, màu hồng.

“Mẹ báo cảnh sát đi, con đến mẹ trộm đấy.”

Tôi mặt không cảm xúc nói.

Không nghe mẹ tôi nói gì, tôi lại nhét từng món vào túi.

xoay người định đi.

“Con đứng lại!”

Mẹ tôi cuối cùng không duy trì nổi lớp mặt nạ bình tĩnh.

Bà the thé quát lên, một tay bóp vai tôi:

người con có chỗ nào không tiêu tiền của tôi? Vậy mà dễ dàng đoạn tuyệt quan với tôi?

“Tôi nói con biết, là tôi sinh con ra, là tôi nuôi con lớn.

“Mạng này của con là do tôi , mạng của con chính là của tôi. Con có tư cách gì mà đứng đây làm loạn với tôi?”

Bà trợn mắt, khóe mắt như nứt ra.

Tôi lặng lẽ nhìn bà, khinh miệt cười.

Tôi giằng ra, kéo giãn khoảng cách với bà.

“Không phải mẹ nói con tự do ?

“Xin lỗi nhé, bây giờ lời mẹ nói với con chẳng còn chút tác dụng nào .

“Hay là mẹ sinh thêm một đứa?”

Khóe miệng tôi mang theo nụ cười lạnh, hoàn toàn chọc giận mẹ tôi.

Bà hất đổ chiếc cốc bàn, mảnh vỡ rạch gò má tôi, tôi ngay cả mắt cũng không chớp.

“Con ép chết mẹ à?

“Con biết những năm mẹ đã bỏ ra bao nhiêu bồi dưỡng con không?

con lại lớn thành cái dạng này?”

Tôi coi như không nghe , xoay người rất dứt khoát.

Sợi dây mẹ tôi dùng trói tôi đã đứt từ lâu , bà đã sớm không thể khống chế tôi .

Trước kỳ , thật ra tôi đã lên kế hoạch tương lai.

Tôi đã liên với một hàng. Nơi tuy lương thấp, nhưng bao ăn ở.

Tôi lại xin khoản vay hỗ trợ sinh viên, cuộc sống sẽ không thành vấn đề.

Rời khỏi , tôi trực tiếp đến hàng báo danh.

Quản lý nhìn tôi tay không, hỏi một câu:

“Cô bé, cháu không có hành lý gì à?”

Tôi gật đầu.

Quá khứ chẳng có gì đáng lưu luyến.

Thứ nên vứt hay không nên vứt, thật ra tôi vốn chẳng sở hữu thứ gì.

Từ nay , tôi sẽ sống vì chính mình.

đi làm, tôi tự đến quán net điền .

Giáo viên gọi điện hỏi tình hình của tôi, nhắc đến mẹ tôi:

“Mẹ em từng đến tìm cô, còn hỏi bên giáo viên có thể nhìn của em trong thống không, có thể giúp em điền ngành Vật lý không.”

Tôi rất dứt khoát nói:

“Cô đừng ý đến bà . Bây giờ em đã đoạn tuyệt quan với bà .

“Đây là cuộc đời của chính em, em sẽ tự chịu trách nhiệm, không cần người kiểm soát.”

Giáo viên không nói thêm gì , chỉ nhắc tôi giữ kỹ tài khoản và mật khẩu.

Tôi ừ một tiếng, nhìn chằm chằm thời hạn chốt trang web, xác nhận một của mình.

Ngày tháng trôi từng ngày một.

Quản lý là một dì trẻ hơn mẹ tôi một chút. Bà không biết hoàn cảnh của tôi.

Nhưng vẫn rất thương tôi, một cô gái đến cả quần áo thay giặt cũng không có, nên ứng trước lương tôi.

Tôi cầm tiền mua một bộ quần áo.

ký túc xá, mấy cô gái làm việc cùng tôi cười tươi gọi tôi ăn hoa quả:

“Em cũng đến làm thêm hè à? Nghe nói em vừa xong, nhỏ vậy ?”

thế nào? này đi thành phố nào?”

Bọn họ nhìn tôi bằng đôi mắt sáng rỡ, khiến tôi có chút không quen.

Hơn mười năm đầu đời, trong cuộc sống của tôi ngoài Hoàng và mẹ ra, không có bạn bè.

Người bạn duy nhất là một cô gái chuyển trường đến hồi lớp chín.

trở thành bạn cùng bàn của tôi, lúc nào cũng cười nói với tôi thần tượng của cô .

Có lần cô gửi tôi một ảnh minh tinh.

Bị mẹ tôi nhìn .

Bà giật điện thoại của tôi, trả lời thay tôi, nói những lời rất khó nghe:

【Cậu là sinh chuyển trường đúng không? Lớp chín còn chuyển đến vào thời điểm này, ngoài phạm lỗi ra thì còn khả năng nào à?

【Thảo nào ngày nào cũng không hành tử tế, suốt ngày dùng điện thoại quấy rối người , thiếu tình thương đến thế ?

【Cậu không cấp ba thì người còn đấy.】

, cô gái thích cười kia chuyển lớp. Tôi không gặp lại cô .

Mẹ tôi khinh thường chuyện :

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.