Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Editor: Trang Thảo.

Tôi giơ định đeo khẩu trang lại anh. anh chưa kịp hạ xuống đã bị tôi đè lên. Hai bàn , một lớn một nhỏ, cách một lớp khẩu trang đen chạm vào môi anh. Tất cả diễn ra chớp , đến tôi kịp phản ứng thì giác ấm áp đã len lỏi từ lòng bàn thấm vào cơ thể. Tôi rụt lại, vội vàng buông ra.

Anh cúi đầu: “Xin .” Lại là anh chủ động xin . Thái độ tốt đến mức khiến tôi có chút không quen.

“Tôi mới là người xin . Nếu không phải tại tôi, bây giờ cậu cũng không bị mắng c.h.ử.i trên mạng.” Nghĩ đến việc anh đột ngột chạy tới tìm tôi, cả ngày tôi chẳng làm việc hồn, lại đăng bài đính chính chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, tôi chủ động giải thích: “Tôi vốn định liên hệ nhân viên văn phòng của cậu để phối hợp đính chính, họ không tin tôi, tôi vào danh sách đen nữa.”

Anh ngẩn ra. Không biết nghĩ đôi đen nhánh thoáng qua một tia giận dữ, nhanh ch.óng giấu đi dưới vành mũ. Ánh mọi người xung quanh đổ dồn về phía này ngày càng nhiều. Có lẽ vì chột dạ, tôi luôn thấy nghe thấy có người hỏi: “Có phải Chu Gia Lạc không nhỉ?”

“Ở không tiện nói , chúng ra khỏi trường đã.”

“Muộn thế này , cậu đi cùng tôi ra ngoài, bạn trai cậu có để ý không?”

Bạn trai? Bước chân tôi khựng lại, khó hiểu nhìn anh. Anh vẫn đứng yên không nhúc nhích: “Có cần báo bạn trai cậu một tiếng không? Hoặc gọi anh đi cùng cũng …”

“Tôi không có bạn trai.”

Anh tỏ kinh ngạc. Tôi thắc mắc: “ cậu lại nghĩ tôi có bạn trai?” Mặc dù thứ ba đại , vì bị một gã bám đuôi dai dẳng tôi đã nói dối là mình có bạn trai, tôi không nghĩ Chu Gia Lạc lại biết đó.

Tôi nhìn anh, anh im lặng vài giây, chẳng rõ suy nghĩ điều . tôi nhận xa cách và u ám trên người anh dường đã tan biến không ít. anh mở lời lần nữa, giọng điệu có chút nhẹ nhàng: “Lớp trưởng từ thời cấp ba đã rất hoan nghênh , tôi cứ nghĩ bảy trôi qua, chắc chắn cậu sẽ có một người bạn trai rất ưu tú.”

Chu Gia Lạc của bảy sau dường đã biết nói lời ngọt ngào hơn nhiều. Tôi nghi hoặc nhìn anh, lẽ nào mấy nay anh đã điều đó giới giải trí ?

Tôi cứ ngỡ Chu Gia Lạc đi một mình. theo anh lên xe, tôi mới phát hiện người quản lý của anh, An Dương, ngồi ở ghế lái. Anh lải nhải mắng Chu Gia Lạc mặt đầy oán niệm, có vô cùng bất mãn việc anh một mình lẻn vào trường .

“Hiện tại trên mạng loạn cào cào , tổ tông của tôi ơi, cậu đừng gây thêm tôi nữa…”

Chu Gia Lạc tháo khẩu trang, lạnh lùng chất vấn: “Điện thoại đối ngoại của văn phòng là ai chịu trách nhiệm trả lời?”

thế? đột nhiên lại hỏi này?”

“Bảo người đó nếu không làm việc thì nghỉ đi.” giọng nói thanh lãnh pha lẫn cơn thịnh nộ.

An Dương ngơ ngác, liếc nhìn anh lại nhìn tôi. Chu Gia Lạc dường mới nhớ ra tôi vẫn ngồi bên cạnh, anh khựng lại một chút, ánh rút đi lạnh lẽo. nhìn tôi, anh trở ôn hòa: “Sau này nếu muốn tìm tôi, cậu có thể gọi trực tiếp vào này, không cần gọi nhân viên của tôi.”

Gương mặt vốn đã cực kỳ điển trai lúc này hoàn toàn lộ ra, ngữ khí lại dịu dàng thế, tôi gần không thể khống chế biểu mê trai của mình. Tôi chỉ có thể nhìn lảng đi chỗ khác và đáp: “Lúc tôi không có của cậu.”

“Bây giờ cậu có . tôi dùng gọi cậu là cá nhân.”

“Hóa ra là vậy …” Người quản lý bỗng nhiên hiểu ra vấn đề, chậc một tiếng liếc Chu Gia Lạc một cái. Sau đó anh biến thành người khác, quay đầu cười tôi: “Hello, cô chính là Đàn Tương Nguyệt à?”

Từ “chính là” này dùng có hơi kỳ lạ. Tôi không nghĩ nhiều, chỉ lễ phép đáp lại vài câu. Không ngờ anh lại là người rất hoạt ngôn và nhiệt tình: “ này hoàn toàn là của Chu Gia Lạc, là cậu ấy viết nhầm , lại vừa vặn bị fan cuồng nhìn thấy mới gây ra hiểu lầm. Cô cũng là nạn nhân, không cần phải xin chúng tôi. Ngược lại, chúng tôi phải nhờ cô phối hợp đính chính…”

lái xe, đừng nói .” Chu Gia Lạc đanh mặt ngắt lời. An Dương nghẹn họng, không dám nói thêm nữa.

Nhìn hướng xe chạy, tôi có chút mờ mịt: “Chúng đi đâu vậy?”

“Nhà tôi.”

“Nhà cậu ở ?”

Chu Gia Lạc chưa kịp nói thì An Dương đã chen vào: “Đúng vậy, Gia Lạc đã mua nhà ở từ bốn . Những lúc không có lịch trình, cậu ấy đều ở .”

Tôi kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Chu Gia Lạc. Anh rủ , không để lộ xúc . Hóa ra những qua anh vẫn ở cùng một thành phố tôi ? Tôi cả đại và cao , chưa từng nghe người hâm mộ nào tiết lộ rằng anh mua nhà ở chỗ này. Hơn nữa địa điểm rất gần trường tôi, chỉ mất hơn mười phút lái xe.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.