Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Editor: Trang Thảo.

Cuối cùng tôi vẫn ở lại.

Xuất phát từ tư lợi, cũng vì những nguyên nhân khách quan, tôi đã không để Chu Gia phải ra ngoài tìm chỗ khác. Nhà anh rất rộng, vừa vặn có hai phòng . Bên ngoài sấm sét ầm đùng, nằm trong căn phòng khách trống trải có duy nhất một chiếc , tôi có chút âm u, đáng sợ. Tôi đắp tấm chăn mỏng, trằn trọc suốt một đồng hồ vẫn không được.

Cho đến khi tôi nghe động lạ phát ra từ phòng bên cạnh. Hình của Chu Gia , lẫn trong là những thở dốc đầy hoảng hốt. Anh gặp ác mộng ?

Nghĩ đến những chuyện về fan cuồng mà quản lý của anh lúc tối, tôi không yên lòng đã đến gõ phòng anh.

“Chu Gia ?”

Chờ rất lâu vẫn không ai ra mở , tôi cứ ngỡ anh đã say. Đang định rời đi thì bên trong truyền đến giọng : “ không khóa, đi.”

Tôi hơi ngẩn ra. Để tôi tự mở ? Do dự một lát, tôi vẫn đẩy bước . Ánh đèn từ hành lang xuyên qua khe , đổ Chu Gia . Hai tay anh ôm lấy gối, cuộn tròn ở góc tường, trông vô cùng sợ hãi.

Tim tôi khẽ thắt lại: “Cậu gặp ác mộng à?”

Anh rũ mắt, lắc , trông chẳng khác nào một chú ch.ó con đáng thương bị bỏ rơi.

“Lớp trưởng, có phải tôi làm phiền cậu không? Xin lỗi nhé.” Thái độ của anh thực sự dịu dàng và tinh tế, hoàn toàn khác hẳn con trước đây.

Lòng tôi lại mềm đi một chút: “Cứ gọi tên tôi là được , không cần khách sáo vậy.”

“Được, Tương Nguyệt.”

“…”

“Trông sắc mặt cậu không tốt lắm, có cần tôi giúp gì không?”

“Cậu có thể ở lại với tôi một lát được không?”

“Hả?”

“Không được ?” Đôi mắt xinh đẹp ấy thoáng hiện vẻ uất ức: “Tôi một mình có chút sợ, cứ giác trong phòng có …”

Tôi im lặng đảo mắt nhìn quanh phòng anh. Phòng anh còn trống trải hơn phòng khách, đến cũng không có, thì giấu đâu được chứ? vì đối phương là Chu Gia có gì không ổn, tôi cũng không tài nào thốt ra lời từ chối. Tôi có thể bước , xuống bên cạnh anh, tựa lưng tường.

Lúc thì không , một lát, tôi dần nhận ra có gì không ổn. Phòng anh không có , nghĩa là chỗ tôi đang lúc này chính là “” của anh. Hai đêm hôm khuya khoắt cùng trên “”, lại còn dựa sát nhau thế, thật là có chút mập mờ.

Tôi nghi hoặc liếc nhìn anh một cái. Anh bỗng nhiên : “Tương Nguyệt, cậu có muốn về cuộc sống của tôi mấy qua không?”

Chân mày tôi khẽ nhướng , giả vờ tò mò gật . Thực ra những chuyện anh tôi đều , anh từng trong các bài phỏng vấn .

Kỳ nghỉ hè tốt nghiệp cấp ba, anh gặp được An Dương. An Dương anh là một nhân tài hiếm có đã kiên trì thuyết phục hơn nửa , anh mới đồng ý ký hợp đồng. Trong hai , anh vừa đi vừa chuyên tâm luyện tập và sáng tác tại công ty. Đến thứ ba đại , anh một bước thành danh. Với ngoại hình xuất sắc, lại có khả năng ca hát, vũ đạo và sáng tác, trong vòng , anh đã tạo ra vô số sân khấu và tác phẩm gây vang, vững vàng vị trí nghệ sĩ hàng .

“Tôi xong . Để trao đổi, cậu có phải cũng một chút về mình không?”

Tôi đang mải mê thưởng thức giọng của anh thì bất thình lình anh hỏi ngược lại. Tôi suýt chút nữa thì sặc: “Tôi chẳng có gì hay để , mỗi ngày đều ở trường lớp, nhàm chán lắm.”

Tôi vốn không hứng thú lắm với việc , vì bố tôi là tiến sĩ, mẹ là thạc sĩ tôi không thể xong đại thôi. Cuối cùng, tôi có thể kiên trì tiếp đến tận bây giờ.

“Vậy ngoài việc lớp ra, cuộc sống của cậu không có gì thú vị ?”

“Ví dụ chuyện gì?”

“Ví dụ … yêu đương chẳng hạn?”

Ánh mắt Chu Gia sáng rực. Trong một khoảnh khắc, tôi đã không kìm được mà suy nghĩ vẩn vơ. rất nhanh sau , tôi đã lấy lại bình tĩnh. Chu Gia ở trong giới giải trí đã gặp qua bao cô gái ưu tú, có thể nảy sinh ý đồ gì với tôi được chứ.

“Nhiệm vụ tập của tôi nặng lắm, không có thời gian nghĩ đến chuyện đâu.” Tôi bán tín bán nghi đùa để chuyển chủ đề: “Nhớ hồi cấp ba có không ít bạn nữ cậu rất đẹp trai. Nếu sớm cậu sẽ trở thành siêu , đâu những cô nàng thầm mến cậu khi đã sớm tỏ tình .”

“Trong số những , có bao gồm cậu không?”

“Hả?”

Tôi không anh đang ám những khen anh đẹp trai hay là những thầm mến anh. Tôi có chút chột dạ, tim đập loạn một nhịp: “Cậu gì cơ?”

Anh khẽ nhếch môi, quay mặt đi chỗ khác lắc : “Không có gì.” tôi nhận được tâm trạng của anh dường trầm xuống hẳn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.