Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

“Cô là ai? Tại sao lại xuất trong tôi?”

Thiếu niên Tần Hạ hỏi với giọng lùng.

Sự chú ý của tôi trở lại thực tại, lúc này mới phát người trước mắt không phải là ông chồng đại gia lắm tiền của nhà . Chính xác mà nói, vẫn là anh ấy, nhưng là phiên bản mười bảy tuổi.

Quỷ tha ma bắt thật chứ.

Mới một phút trước, tôi vừa nhận chiếc nhẫn cương trị giá hàng chục triệu từ tay Tần Hạ ba bảy tuổi. Sau một hồi anh ấy nài nỉ, tôi mới chịu mặc bộ “chiến bào” màu tím y hệt bạch nguyệt quang của anh ấy để làm một trận ra trò.

Kết quả là vừa chớp mắt một cái, đã rơi vào cái trọ rách nát này. Lại còn bị mấy bình luận không rõ từ đâu tới chỉ trỏ phê phán.

Tôi vội vàng cúi xuống nhìn ngón áp út của . May quá, “quả trứng bồ câu” vẫn còn đây. Tôi mãn nguyện hôn chùn chụt vào nó hai cái.

“Nói đi.” Tần Hạ mất kiên nhẫn.

Nói thật lòng, tôi chưa bao giờ bị Tần Hạ đối xử với thái độ này.

Cho dù lúc đầu tôi chỉ là thế thân cho bạch nguyệt quang mà anh ấy tìm được, nhưng chỉ nhờ cái mặt này, anh ấy luôn đáp ứng mọi yêu cầu của tôi, kiên nhẫn vô cùng.

Tôi nhớ anh ấy từng nói, anh ấy gặp bạch nguyệt quang năm mười bảy tuổi. Vậy thì Tần Hạ bây giờ nhìn thấy khuôn mặt này của tôi, cũng phải “vừa gặp đã yêu” chứ nhỉ?

Tôi bèn bóp giọng nũng nịu: “Ông xã, em là vợ tương lai của anh mà.”

Mấy bình luận còn lên tiếng nhanh hơn cả Tần Hạ:

【Phản diện mà thèm tin à? Anh ta lại chẳng tưởng cô đang coi nó là thằng đần để giỡn mặt.】

giác cô này chỉ là cái bình hoa thôi.】

【Mấy người trước định dùng mỹ nhân kế rồi “cứu rỗi” anh ta đều tạch cả, phản diện không ăn cái bài này đâu.】

Tần Hạ quả nhiên đúng như lời bình luận nói, anh cau mày chặt chẽ: “Nếu thần kinh có vấn đề, tôi có thể báo cảnh sát giúp cô.”

Chậc, Tần Hạ thời thiếu niên sao mà khó chiều thế? Sau này chỉ cần tôi một tiếng ông xã là bảo gì nghe nấy cơ mà.

“Là thật đấy, ông xã.”

Tôi bắt đầu tìm bằng chứng: “Anh thích nhất là ở trước gương, ôm lấy em. Còn thích em cứ anh là ông xã mãi không cho dừng…”

Lời chưa nói hết đã bị Tần Hạ đang đỏ bừng mặt ngắt ngang: “Cô có bệnh à?”

2

Tôi đúng là một con “chim sơn ca” không đạt tiêu chuẩn.

Vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ bất kỳ thói quen nào của vị chủ này. Đành phải đưa một chân ra, vén tà áo mỏng lên rồi khẽ đung đưa trước mặt anh, định bụng dùng thẩm mỹ để đánh thức anh.

“Đúng rồi, anh vẫn còn là trai tân nhỉ? Vậy anh nhìn xem, em có phải kiểu anh thích nhất không? Kiểu mà vừa nhìn đã thấy cả đời, muốn cưới về nhà ấy.”

Không ngờ mặt Tần Hạ càng đỏ hơn, anh trực tiếp mắng tôi một câu: “Vô liêm sỉ!”

Tôi ngây người. Hóa ra Tần Hạ lúc trẻ lại thuần tình đến thế sao? Tần Hạ tương lai chỉ hung hăng trên giường, còn Tần Hạ bây giờ thì hung hăng ngoài đời à.

“Anh hung dữ quá hà, ông xã.”

Tôi thút thít giả vờ khóc, “Anh trước đây chưa bao giờ mắng em như thế cả. Anh xem, đây là nhẫn cương anh vừa mua cho em nè, sau này anh đối xử với em tốt lắm luôn.”

Tôi nhiệt tình khoe viên cương to đùng trên tay.

Tần Hạ nhếch mép: “Bớt lấy đồ chơi ở cửa hàng hai tệ ra lừa người đi. Cô tự đi, để tôi báo cảnh sát tống cô đi?”

Tôi là người không chịu nhất việc người khác nghi ngờ tài lực của :

“Đồ chơi hai tệ cái gì chứ? Đây là cương thật anh đấu giá về cho em đấy có biết không? Tốn tận mười triệu tệ đấy!”

“Được rồi, cô em mười triệu. Thế cô biến đi được chưa?” Tần Hạ vẫn lùng như cũ.

Tôi hết cách, đành nằm lăn lộn ăn vạ trên giường. Chiếc giường sắt nhỏ kêu “két két” dưới thân tôi.

“Anh thật sự nỡ đuổi em đi sao, ông xã? Từ lúc ở bên anh, em chẳng phải làm gì cả, cái gì anh cũng sắp xếp sẵn cho em rồi.

Em chẳng còn khả năng tự chăm sóc bản thân nữa, anh mà bỏ rơi là em chết bờ chết bụi bên ngoài mất. Đồ ăn toàn là anh thuê đầu bếp riêng nấu, quần áo toàn anh người tới, ra ngoài thì có tài xế đưa đón…”

Không biết câu nào đã chạm trúng Tần Hạ, anh đột ngột hỏi: “Nếu là thật… những gì cô nói là thật sao?”

“Thật giả gì chứ? Đương nhiên tất cả đều là thật rồi.” Tôi ngơ ngác.

Tần Hạ chỉ cười tự giễu một cái: “Bỏ đi, tôi đúng là điên rồi.”

3

Kết cục là tôi vẫn bị Tần Hạ đuổi ra ngoài.

ngoài cửa gõ nửa trời mà anh ta chẳng thèm mảy may để ý. Người hàng xóm bên cạnh mắng tôi nhỏ tiếng chút, nên tôi đành hậm hực thu tay lại. Ánh đèn hắt ra từ khe cửa cũng tắt phụt.

Không có chỗ nào để đi, tôi đành ngồi xổm bên cạnh cửa đếm ngón chân.

Mấy bình luận lại được dịp mỉa mai:

【Đã bảo chiêu này không xong rồi mà. Nếu phản diện năm nay 7 tuổi thì may ra có ích, chứ đây người ta 17 tuổi rồi.】

【Cười chết mất, mau reset làm lại từ đầu đi thôi, hỡi cô vợ tương lai của phản diện mười năm tới.】

Ánh đèn từ khe cửa lại sáng lên. Một tiếng “két” vang lên, cửa mở ra.

Tần Hạ ngược sáng, từ trên cao nhìn xuống tôi. Tôi tủi thân ngước mắt lên nhìn anh.

“Tôi tạm thời cho cô ở nhờ.”

Tần Hạ nói với xúc không rõ ràng, “Bất kể cô chọn cách giả điên giả khùng vì lý do gì, tôi hy vọng cô mau chóng bình thường lại rồi dọn đi.”

Anh ta nói một tràng dài nhưng tai tôi chỉ lọt được mỗi hai chữ “ở nhờ”. Tôi phấn khích ôm chầm lấy bắp chân anh, dụi dụi: “Em biết mà, dù là lúc nào ông xã cũng sẽ đối tốt với em.”

Gương mặt vừa mới hạ nhiệt của Tần Hạ lại bắt đầu bốc cháy. Anh rút chân về, lắp bắp: “Cô… cô có biết xấu hổ là gì không hả?”

Tôi hiếm khi chịu nhún nhường: “Xin lỗi anh nhé ông xã, em quen tay mất rồi.”

“Kể cả những gì cô nói là thật thì cũng không được. thời gian thì bây giờ chúng ta chưa ở bên nhau, nên cô không được phép tôi là ông xã nữa.” Tần Hạ nói năng cực kỳ có lý lẽ.

“Biết rồi, ông xã. À không, biết rồi, Tần Hạ.”

“Cô biết tên tôi?” Tần Hạ có vẻ ngạc nhiên.

Tôi bĩu môi: “Cưới nhau tận năm năm rồi, biết cái tên thì có gì lạ đâu?”

Tần Hạ im lặng một lát rồi bảo: “Được rồi, vào đi.”

Tôi định dậy nhưng thất bại. thói quen, tôi giang hai tay ra nũng nịu: “Tê chân rồi, ông xã ơi.”

Tần Hạ sững người một chút, rồi một tay bế bổng tôi lên, khép cửa lại.

Sau khi đặt tôi xuống, anh quỳ xuống dùng chính bộ quần áo bẩn của lau sạch chân cho tôi.

“Sau này đừng đi chân đất, dưới sàn lắm, cúm tôi không có tiền mua thuốc cho cô đâu.”

Vẻ mặt Tần Hạ có chút không tự nhiên. Nhưng tôi thì nhận sự chăm sóc này một cách cực kỳ tự nhiên: “Ông xã… à không, Tần Hạ, anh tốt quá.”

Tần Hạ mặt đi: “Tôi không phải đang đối tốt với cô.”

Mấy bình luận sững sờ:

【Cái gì vậy? Phản diện cứ thế là đổ luôn à?】

【Hóa ra phản diện thích kiểu phụ nữ đã có chồng? Trước có người thực nhiệm vụ dưới tận 3 tiếng mà anh ta chẳng thèm liếc mắt, cô này ngồi xổm ngoài cửa có 2 tiếng đã xót xa đến thế rồi?】

4

Tần Hạ của bây giờ đúng là nghèo thật.

trọ rộng mười mét vuông, trừ đi cái nhà thì chỉ đủ kê thêm một chiếc giường sắt nhỏ mét hai, chẳng còn mấy không gian để đi lại.

Lớp vôi tường tróc lở mất một nửa, cửa sổ gỗ thì lung lay sắp đổ, sàn xi măng thì mấp mô không bằng phẳng. Quần áo bị nhét hết vào mấy cái thùng giấy ẩm mốc, trên chiếc bàn dài duy nhất chỉ có một cái nồi điện nhỏ và ít gia vị.

Tần Hạ định ngủ dưới sàn nhưng ngặt nỗi cả chiếu cũng chỉ có một tấm. Thế là đành phải chen chúc nằm chung với tôi vậy.

Anh đưa cho tôi một chiếc áo thun giặt đến mức mỏng dính như tờ giấy, rồi người đi vào nhà vệ sinh.

Tôi chê: “Cái này là vải polyester hả? Mặc chắc chắn không thoải mái đâu.”

Tần Hạ bực dọc: “Chỉ có cái này thôi, mặc không tùy.”

“Thôi được rồi, em mặc là được chứ gì.”

Làm chim sơn ca phiên bản rẻ tiền thì đành chịu vậy. Tôi thay quần áo xong, Tần Hạ mới từ nhà vệ sinh đi ra, tắt đèn và lên giường.

“Giường cứng quá.” “Cỏ bên ngoài không cứng đâu.” “…”

Trong căn trọ nhỏ hẹp và oi bức, chỉ có duy nhất một chiếc quạt điện nhỏ đang làm việc vất vả. Muỗi thì bay loạn xạ.

Tôi Tần Hạ một tiếng: “Tần Hạ, muỗi quá, đóng cửa sổ vào đi.”

Tần Hạ dậy đóng cửa. Nhưng lập tức, người tôi đã đẫm mồ hôi. Phần da thịt chạm vào Tần Hạ nóng đến mức như muốn tan chảy rồi hòa quyện vào nhau luôn vậy.

Tần Hạ thì ngủ nhanh, thở đều đặn. Tôi chọc chọc anh: “Tần Hạ, mở ra đi, nóng quá.”

Tần Hạ thở dài, lại dậy mở cửa sổ ra lần nữa. Tôi vẫn không ngủ được. Cứ mỗi lần định bắt muỗi là nó lại chạy mất.

Tôi nằm trong bóng tối, hết nhắm mắt lại mở mắt vì quá chán. Đột nhiên Tần Hạ ngồi dậy.

Tôi cứ tưởng anh đi vệ sinh, nhưng anh lại nhanh. Bên cạnh tôi bỗng xuất từng luồng gió mát rượi. Hóa ra là Tần Hạ đang dùng một tấm bìa các-tông quạt cho tôi.

“Ngủ đi.” Anh nói.

5

Sáng thức dậy, Tần Hạ đã ra ngoài từ lúc nào.

Trên người tôi đầy những nốt muỗi đốt, còn hơn cả số túi hiệu Tần Hạ từng mua cho tôi nữa. Ngứa không chịu , mà trong nhà đến một lọ thuốc bôi cũng không có.

Tôi nằm trên chiếc giường sắt cứng ngắc mà bắt đầu nghi ngờ nhân sinh. Bao giờ mới được về đây?

Chẳng thấy ai nói gả cho đại gia công thành danh toại xong lại phải xuyên về quá khứ để chịu khổ cùng anh ấy lúc trắng tay cả. Mà Tần Hạ cũng chẳng bao giờ kể là xưa anh ấy nghèo đến mức này.

Biệt thự, siêu xe, châu báu đều bay sạch, tôi chỉ biết nhìn viên cương trên tay mà tự an ủi . Coi như là được trải nghiệm một phiên bản Tần Hạ bụi bặm khác vậy.

Năm tôi gặp Tần Hạ, tôi 17 tuổi, anh 27 tuổi. Tôi là một đứa trẻ mồ côi vừa mất cả cha lẫn mẹ, còn anh là một đại gia có tài sản nghìn tỷ. Để có tiền đi học tiếp, tôi chấp nhận làm thế thân cho bạch nguyệt quang của anh.

Thực tế thì chẳng có tình tiết cẩu huyết nào xảy ra cả. Tần Hạ chưa từng ép buộc tôi làm bất cứ việc gì, thậm chí còn chăm sóc tôi chu đáo. Tôi thuận lợi học xong cấp ba, đỗ đại học rồi tốt nghiệp.

tôi tốt nghiệp, Tần Hạ cầu hôn, và chúng tôi ở bên nhau như một lẽ đương nhiên. Chính vì vậy, tuy danh trẻ mồ côi nhưng tôi chưa phải chịu khổ một nào. Nghĩ lại cũng thấy kỳ lạ thật…

Tôi nhịn đói ở nhà cả trời. Đến chập tối Tần Hạ mới về.

Tôi phấn khích ngồi bật dậy từ trên giường: “Tần Hạ! Anh về rồi, em sắp chết đói rồi đây này!”

Tần Hạ chắc là đã làm việc vất vả cả bên ngoài, chiếc áo thun trên người ướt đẫm mồ hôi, bốc mùi nồng nặc. Tôi hít hít mũi rồi chê bai: “Mùi mồ hôi kinh quá.”

Sắc mặt Tần Hạ cứng đờ trong giây lát, rồi lại trở lại bình thường: “Trong nhà có mì mà, cô không nấu ăn à?”

“Em không biết nấu.” Tôi trả lời một cách cực kỳ dõng dạc.

Tần Hạ bất lực thở dài, đi đến chỗ chiếc bàn dài, cắm điện nồi lẩu nhỏ rồi bắt đầu nấu mì. Cái nồi bé tí, mỗi lần chỉ nấu được một phần. Tần Hạ bưng bát đầu tiên cho tôi, rồi cầm quần áo chuẩn bị đi .

“Ăn đi.”

“Chỉ có mì không thôi à? Chẳng có vị gì hết.” Tôi khó nuốt.

Giọng Tần Hạ bình thản: “Không có tiền, ăn không tùy cô.”

Tôi đành ngậm ngùi ăn mì.

“Thế anh mua cho em lọ thuốc bôi muỗi được không? Người em bị muỗi đốt ngứa quá trời này.”

“Không có tiền.”

“Thế còn hương muỗi thì sao?”

“Cô không hiểu tiếng người à? Tôi đã bảo là tôi không có tiền.”

“Được rồi…” Tôi nhỏ giọng thắc mắc: “Tần Hạ, anh thật sự nghèo đến thế sao?”

Tần Hạ giận, gằn giọng từng chữ: “Đúng, tôi nghèo lắm, không nuôi vị đại bồ tát như cô đâu, cô mau cút đi cho rảnh nợ!”

Cánh cửa nhà vệ sinh bị anh đóng sầm lại một cái “rầm”, rung rinh như sắp rụng đến nơi.

6

【Đây là người chơi nhiệm vụ chiến lược thật à? Nhìn như tới để gây sự thì có.】

【Tôi nghi ngờ nhiệm vụ thật ra là đẩy phản diện về phía hắc hóa, còn NPC này chỉ là sản phẩm phụ của hệ thống cứu rỗi thôi.】

【Đúng kiểu cố tình gây chuyện, nói mãi vẫn chỉ toàn mấy lời đó.】

Nhìn mấy bình luận bay, tôi thật sự muốn phản bác lại.

Nhưng tôi chưa từng thấy Tần Hạ giận bao giờ, càng không biết phải dỗ anh thế nào.

Tần Hạ im lặng cúi đầu ăn nốt bát mì, không nói với tôi một lời.

Tôi rón rén bước tới sau lưng anh, nhẹ kéo vạt áo anh.

Tôi không nói gì cả.

Tôi cũng chẳng có ý gì khác đâu, Tần Hạ, tôi thật sự không có ý đó.

Tôi chọn cách xin lỗi đơn giản nhất.

Tôi biết, thật ra là tôi sai.

Trước giờ, tôi vẫn chưa thật sự điều chỉnh được cách cư xử với anh.

Tôi tiếp tục giải thích.

Tôi biết rồi.

Tần Hạ đặt đũa xuống, đầu nhìn tôi một cái, nói: “Sao lại đi chân đất nữa rồi?”

“Em… chỉ có mỗi một đôi .”

Tôi trả lời thành thật.

Tần Hạ im lặng, dậy bế tôi lên giường, lau sạch chân tôi, rồi bắt đầu thu dọn bát đũa và đồ giặt.

Lúc sau nằm xuống giường, anh đá đôi về phía tôi.

“Đi đi. Quần áo tự lấy.”

“Vâng…”

xong thì Tần Hạ đã ngủ mất rồi.

Tôi nhẹ nhàng tắt đèn, rón rén chui vào lòng anh.

Tần Hạ động đậy.

Chắc là tôi làm anh tỉnh giấc mất rồi.

giây tiếp , một làn gió nhẹ lướt qua trán tôi.

Tôi thấy Tần Hạ đúng là người tốt thật.

Dù không có tiền thì vẫn tốt như vậy.

Vì thế, tôi cũng muốn làm điều gì đó tốt cho anh.

________________________________________

7

Tần Hạ vẫn như thường lệ, ra ngoài đi làm thêm.

Tôi quyết định nấu cơm tối cho anh, để khi anh về có thể ăn một bữa nóng hổi.

Nhưng tôi chưa từng chạm vào dụng cụ bếp núc.

Phải luyện tập trước một chút đã.

Tôi lục tung trong nhà, cuối cùng cũng tìm thấy một gói mì.

Thôi được rồi, mì thì mì.

Tôi dựa vào kiến thức sống còn để nấu nước, trụng mì.

Mỗi lần nấu thử một ít, tới lần thứ ba cuối cùng cũng thành công.

Không sống, không dính nồi.

Tôi đang bưng tô mì lên ngắm nghía thì thấy một chậu hành trên bệ cửa sổ.

Tôi hái vài cọng.

Dao vừa chạm xuống, móng tay ngón trỏ tôi bị sượt mất một mảnh.

May mà không cắt vào tay.

Đang sợ run thì cửa trọ bật mở.

Tần Hạ xách túi nilon bước vào.

Lạ thật, sao hôm nay anh lại về sớm vậy?

“Người em lại nồng nặc mùi gì thế?”

Tôi tạm thời kìm lại ý định nhào vào lòng anh, giơ tay ra làm nũng:

“Anh nhìn móng tay ngón trỏ em này, em đã làm lại rồi, chỉ là…”

Chưa nói hết câu, Tần Hạ đã quát:

“Thế thì cút!”

Tôi bị dọa đến đỏ hoe mắt.

Bình luận bay lại rộn ràng:

【Tôi đã nói rồi mà, đáng đời. Phản diện như băng, EQ quá thấp thì chịu thôi.】

【Điểm hắc hóa max, điểm cứu rỗi về zero, game over.】

“Tần Hạ, em không có ý đó…”

“Cô muốn nói là người chơi thật giả gì cũng được. Nhưng tại giữa chúng ta không có bất kỳ quan hệ nào.

Nên cô muốn tìm ai cũng chẳng liên quan gì đến tôi, căn này không chào đón cô.”

Tần Hạ mặt, nói:

“Mời cô rời đi.”

________________________________________

8

Tôi hoàn toàn không hiểu đã làm gì khiến Tần Hạ giận đến vậy.

Sau khi đuổi tôi đi, anh khóa cửa rồi không ra ngoài nữa.

Tôi chờ bên ngoài tới khi trời tối mịt, anh vẫn chưa về.

Trời bắt đầu đổ .

Tôi tìm được một cái chòi nhỏ để trú.

Nhưng mỗi lúc một lớn, gió lùa bốn phía, tạt vào người tôi. Quần áo nhanh chóng ướt sũng.

Tôi run.

Tôi khịt mũi, ôm lấy cánh tay để giữ ấm.

Nhìn xuống đôi chân trần, càng nghĩ càng tủi thân.

Thời gian trôi đi từng chút một.

Đầu tôi choáng váng, mí mắt nặng trĩu.

Lờ mờ trong , tôi thấy một bóng người quen thuộc.

Tần Hạ cầm một cái ô, vén nhẹ góc áo , nửa người ướt sũng.

Chẳng lẽ đi mua áo thun về à?

Tôi mím môi, nhìn anh, bốn mắt giao nhau.

Trời đã khuya, xung quanh chỉ có ánh đèn đường yếu ớt phía xa, đủ để tôi thấy rõ xúc trong mắt anh.

Tần Hạ mấp máy môi, khẽ nói:

“Xin lỗi.”

Tôi không chịu nữa, òa lên khóc:

“Hu hu… Người ta nói cái gì em cũng không biết, thế mà anh lại đuổi em đi…”

“Em thật sự không biết chuyện gì đang xảy ra hết, hu hu…”

Tần Hạ im lặng đó thật lâu.

Tới khi tôi khóc đến khản giọng, anh mới khẽ quỳ xuống, lại nói:

“Xin lỗi.”

Tôi còn đang ngơ ngác thì anh đã lưng lại, :

“Đi thôi, về nhà.”

Về tới nhà, tôi hắt liền mấy cái.

“Đi nước ấm trước đi.”

Tần Hạ không biết từ đâu lôi ra đôi hồng có hình heo con, ngồi xổm xuống giúp tôi xỏ vào.

Tôi nhìn anh lâu, vui vẻ chạy vào nhà .

Nhưng xong thì tôi thấy chóng mặt.

Rồi tôi lờ mờ nhận ra, Tần Hạ đang đỏ mặt bế tôi lên giường.

Anh lau khô người cho tôi, lại cho tôi bát nước ấm.

Trong có mùi khói nhẹ, là hương muỗi đang cháy.

“Đói không?”

Tôi lắc đầu,

“Buồn ngủ.”

“Vậy ngủ trước đi.”

Tần Hạ cầm bát đi, ngồi xuống bên giường, dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên trán tôi.

Rồi có chất lỏng mát rơi xuống bắp chân tôi, mùi dầu hoa thơm nồng.

Tần Hạ nhẹ nhàng xoa dầu chống muỗi cho tôi, tay nhẹ. Tôi bắt đầu lim dim ngủ, níu vạt áo anh thì thầm:

“Tần Hạ, anh thật tốt. Ba bảy tuổi cũng tốt, hai bảy tuổi cũng tốt, mười bảy tuổi cũng tốt…”

Đợi lâu sau khi tôi ngủ thiếp đi, Tần Hạ mới khẽ vuốt móng tay ngón trỏ tôi, nhẹ giọng nói:

“Ngốc à, lúc nào em cũng đáng yêu cả.”

________________________________________

9

Lúc tỉnh lại, trời đã sáng.

Tôi đang nằm trong một khám nhỏ.

Tần Hạ ngồi bên cạnh, tay tôi được anh nhẹ nhàng nắm lấy, trên mu vẫn còn truyền dịch.

“Sốt hạ rồi, giờ ổn rồi.”

Tôi ngồi dậy, định nói gì đó nhưng giọng khàn đến không thành tiếng.

Tần Hạ đưa cốc nước tới miệng tôi:

“Uống nước ấm.”

Tôi định tự cầm lấy, nhưng bị anh ngăn lại:

“Đừng cử động, cẩn thận tay.”

“Vâng…”

Tôi để anh tự đút.

Uống xong, bụng tôi liền réo inh ỏi.

“Em đói quá.”

“Nghe rồi.”

Tần Hạ ra ngoài mua một cái bánh thịt bò về.

Tôi ngạc nhiên:

“Hôm nay không ăn mì nữa à?”

Tần Hạ không nói gì, chỉ mở túi nilon, nhét bánh vào miệng tôi.

Ừm, ngon thật!

Tôi vừa nhai vừa hỏi:

“Tần Hạ, sao cái bánh này còn bốc khói vậy?”

“Còn dư hôm qua, ăn không hết nên hâm lại.”

Giọng Tần Hạ vẫn bình thản.

“Hóa ra hôm qua anh đi mua đồ ăn cho em với cả hương muỗi, dầu xoa… Em còn được tặng đôi heo con nữa.”

“Tần Hạ, anh tốt thật đấy.”

“Khụ, dính miệng kìa.”

Tôi lau khóe miệng,

“À… ơn.”

Truyền xong nước, nhiệt độ cũng đã hạ bớt.

ngoài trời cũng ngừng.

Tôi cùng Tần Hạ về nhà.

“Tần Hạ~ nước đọng bẩn quá, anh cõng em đi nha~ làm ơn đi mà~”

Tôi vừa lí nhí vừa cúi đầu nhìn đường, cố né mấy vũng nước.

“Dư Âm, em là người hai bảy tuổi rồi đấy. Sao mà còn làm nũng như mười bảy tuổi thế, không biết ngượng à?”

Tần Hạ miệng thì nói vậy, nhưng vẫn cúi người xuống, hai tai đỏ bừng.

Tôi hớn hở trèo lên lưng anh.

“Ngượng gì chứ, anh cũng lắm trò lắm.”

“Dù sao cũng là em đang thể tấm lòng mà. Tối nay em nấu mì cho anh nhé, em biết nấu rồi.”

“Anh biết rồi.”

Tần Hạ lội nước, nói:

“Anh từng nếm thử rồi. Nhưng sau này, có vài chuyện chỉ cần em làm thôi.”

“Anh ăn rồi à? Có khó ăn không?”

Tần Hạ ngập ngừng một chút, rồi khẽ đáp:

“Không, ngon lắm.”

“Anh nói rồi đấy nhé. Sau này anh sẽ là của em, thì coi như đây là luyện tập trước, vài việc chỉ em làm thôi.”

Tôi vừa dứt lời thì tuột một chiếc.

“Tần Hạ, heo con của em kìa~”

Tần Hạ đỡ tôi xuống, nhặt chiếc lên đưa cho tôi.

Rồi tiếp tục đi tiếp.

Tôi ôm anh chặt hơn một chút.

“Tần Hạ, sau này anh cũng từng cõng em lần lắm, chỉ là khi đó em đi giày cao gót, còn bây giờ là heo con.”

“Dù là cao gót heo con, em đều thích cả.”

10

Tần Hạ nói là làm.

Những sau đó, sáng nào anh cũng mua sẵn bữa sáng cho tôi, trưa thì tranh thủ chạy về nấu phần cơm cho hai người.

Thực đơn cũng dần phong phú hơn so với lúc trước toàn mì luộc.

Tuy lúc đầu, cả một quả trứng ốp la anh còn cố viện đủ lý do để khỏi chia cho tôi…

Nhưng dưới sự phản kháng mạnh mẽ của tôi, cuối cùng chúng tôi cũng “mỗi người nửa quả”.

Sau đó anh lại nhận thêm một công việc bán thời gian nữa, tối nào cũng về muộn.

Bình luận bay thi nhau bùng nổ:

【Wow, huấn luyện phản diện thành cẩu cưng cơ bắp rồi à?】

【Tôi nghi đây là kiểu “tẩy não” trá hình. Phản diện giờ như tin chắc cô ấy là ông chủ của đời ấy.】

【Nhưng mà đúng là phản diện tích cực đi kiếm tiền hơn thật. Vậy có tính là cứu rỗi không?】

Lúc đó tôi chỉ muốn nói: Đúng là thật lòng đấy, tin không tùy anh!

________________________________________

11

Cuối tháng.

Tần Hạ nhận được tiền lương, dắt tôi đi mua quần áo.

Tôi nói:

“Không cần đâu, mặc đồ anh cũng được mà, ở nhà đâu có ai nhìn đâu.”

Anh nói:

“Quần áo em mặc thì phải vừa người chứ, được không?”

Tôi cạn lời:

“Thôi được rồi.”

Trong trung tâm thương mại người đông nghẹt.

Tần Hạ nắm tay tôi, bảo tôi tự đi chọn.

Tôi nghĩ tiền còn không bằng để mua thêm trứng gà, nên tiện tay lấy cái áo thun ba tệ.

“Mua hai cái đi, thay đổi cho tiện.”

Tần Hạ “ừ” một tiếng, chỉ vào chiếc váy liền trên tường:

“Chị ơi, cái này lấy cho em size vừa nhé.”

“Em không cần cái đó mà…”

“Em vừa đi từ nãy giờ, nhìn mỗi cái váy này lâu nhất.”

Tần Hạ cầm chiếc váy, giơ lên người tôi đo thử:

“Cỡ này chắc vừa.”

chủ chen vào:

“Mặc lên sẽ đẹp lắm. Em trai đang mua đồ cho chị gái à, đáng yêu ghê.”

Tần Hạ không trả lời, hỏi thẳng:

“Bao nhiêu tiền?”

chủ nheo mắt:

“Nhìn cưng cũng dễ thương, bớt cho chút. Một trăm sáu thôi. Người khác tới toàn một trăm tám chứ chẳng rẻ đâu.”

Tôi vừa định nói “đắt quá”, Tần Hạ đã nói luôn:

“Sáu .”

Tôi trợn tròn mắt.

chủ trợn mắt :

“Trời đất, em trai em đùa vui ghê, vốn còn không đủ á. Thấp nhất là một trăm năm!”

Tần Hạ nói:

“Bảy , thêm cái áo thun nữa.”

chủ vẫn nói:

“Không được! Thấp nhất một trăm năm. Em mà đi là tiếc đấy.”

Tần Hạ không nói nữa, treo váy lại, kéo tôi ra khỏi tiệm.

Mới đi được mười mét, phía sau vang lên tiếng chủ với:

“Thôi được rồi, lấy đi! Thật ra nhìn hai đứa hợp mắt, cho em cái giá vốn. Sau này nhớ ghé thường xuyên nhé!”

ơn.”

Tần Hạ lấy túi đồ, trả tiền.

Tôi nhỏ giọng thán:

“Anh ghê thật á, em còn sợ chủ mặc cả ngược lại anh ấy chứ.”

Tần Hạ cười:

“Lúc dỡ hàng ở chợ, tôi nhìn người ta mặc cả hoài nên biết.”

“À mà… anh còn phải mua cái… cái đó nữa.”

“Cái gì cơ?”

“Khụ, ừm, đồ lót.”

Giọng Tần Hạ nhỏ dần:

“Lúc trước chỉ mua quần lót, áo lót thì em có mỗi cái thôi…”

Tôi gật đầu:

“Ờ ha, đúng là thiếu thật.”

Tần Hạ dẫn tôi vào cửa hàng nội y nữ.

Lúc này anh không còn khí thế lúc nãy nữa, mặt đỏ như cà chua chín.

“Chúng tôi chỉ bấy nhiêu tiền, mua đồ xong cũng hết sạch rồi. Cô lấy giùm chúng tôi cái nào rẻ rẻ thôi, nhìn cũng ổn là được…”

chủ nhìn dáng vẻ đỏ mặt mặc cả của anh mà cười muốn chết:

“Rồi rồi, lấy đi!”

________________________________________

12

Trên đường về nhà.

Tôi trêu chọc Tần Hạ:

“Tần Hạ, anh biết tính sổ không? Hôm nay tiêu tiền ghê nha.”

Tôi giơ tay trước mặt anh lắc lắc:

“Anh nhìn móng tay em đi, bong cả viền rồi nè, dễ gãy lắm á.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương