Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1.
Sắp đến dịp Quốc Khánh, cả ký túc xá đều tranh nhau mua vé về , chỉ có tôi là không mua được.
lo không biết nói sao với bố mẹ thì điện thoại bật lên một quảng cáo:
“Tour du lịch bảy ngày ở núi Hổ Đầu! Không phải 9999, cũng không phải 999, chỉ cần 99 tệ, bạn sẽ có trải nghiệm du lịch trọn gói.”
Tôi sững sờ.
Núi Hổ Đầu? Đây chẳng phải là quê tôi sao? Lại chỉ có 99 tệ.
Phải biết rằng, tôi học đại học ở tỉnh ngoài, một vé tàu cao tốc về đã tốn 500 tệ, chưa kể tiền xe từ ga về quê.
Nếu không phải vì năm nay tôi là sinh năm nhất, bố mẹ không quen xa tôi lâu nhớ tôi rất nhiều, chắc họ cũng chẳng muốn tôi phải vất vả đi lại.
Dù sao thì đi đi về về cũng không phải là số tiền nhỏ.
Bố mẹ tôi đều là nông , cùng lắm chỉ buôn bán nhỏ lẻ ở thị trấn, kinh tế không hề dư dả. thì hay rồi, tham gia một tour du lịch, chỉ mất 99 tệ cả lượt đi về, tiết kiệm được hơn 1000 tệ, thật quá tuyệt vời. Tôi liền quyết định ngay, lập tức chuyển tiền.
Đến lúc gia nhập đoàn du lịch, hướng tổ chức mọi người lên tàu cao tốc, vừa đếm người vừa tươi tự giới thiệu:
“Tôi là hướng lần này của các bạn, Lý Phi. Mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Lý.”
Lý Phi trông có vẻ không đáng tin cậy. Anh ta mặc đồ luộm thuộm, tóc vàng rối bù, người gầy gò, trông giống như thiếu dinh dưỡng.
Anh nói tiếng phổ thông không chuẩn đôi tam bạch càng khiến người ta cảm thấy khó chịu.
không thể phủ nhận anh ta rất dẻo miệng, nói toàn những lời hoa mỹ, lập tức khiến các các dì trong đoàn vui thích thú.
Khi anh ta yêu cầu mọi người nộp giấy tờ tùy thân, mọi người đều ngoan ngoãn nộp. Sau khi xong xuôi, tôi thấy nụ đắc ý nơi khóe miệng của Lý Phi, trong lòng chợt thót lên.
Trời ơi! Có phải tôi bị lừa rồi không?
Quả nhiên, sau khi di chuyển từ tàu cao tốc sang xe buýt, sự côn đồ của Lý Phi dần lộ .
Anh ta ngậm một điếu thuốc, không quan tâm khói có làm mọi người khó chịu hay không, cứ thế phì phèo.
Một chị gái ghế đầu không nhịn được nói vài câu. Lý Phi lập tức sầm mặt lại, nhổ bãi nước bọt xuống chân chị ta:
“Phì! Ông đây thích hút thì làm sao nào? Không thích à? Không thích thì cút xuống! Tao nói cho mày biết, ở nơi hoang vu này chỉ có một chiếc xe buýt núi, nếu không muốn tao bỏ chúng mày lại thì ngoan ngoãn đi.”
Lý Phi thay đổi thái độ quá nhanh khiến chị gái ấy choáng váng, run rẩy vì tức giận cũng không dám phản ứng lại.
Rốt cuộc, lời anh ta nói là sự thật.
Núi Hổ Đầu, đúng như tên gọi, xung quanh chỉ toàn là núi. Vì không phải điểm du lịch nổi tiếng nên rất ít người đến đây chơi, xe buýt từ thành phố chỉ có một chuyến mỗi ngày. đã giữa trưa, ràng không còn chuyến nào về nữa.
Không khí trong xe buýt trở nên căng thẳng. Ngay lúc đó, bụng của một cạnh bất ngờ phát ra tiếng động. Mọi người đều nhìn sang, ấy ngượng ngùng mở miệng:
“Hướng Tiểu Lý, đã 12 trưa rồi, khi nào chúng ta ăn trưa đây?”
vậy, Lý Phi nhướng mày, ném cho mỗi người một gói bánh quy nhỏ rồi không nói thêm.
Mọi người lúc này đều không thể yên được nữa.
Dù khi đăng ký tour có viết là bao ăn bao ở, chỉ có 99 tệ nên cũng chẳng ai mong đợi có đồ ăn ngon. ít nhất phải cho người ta ăn no chứ.
Một gói bánh quy thôi à? Định bố thí rồi đuổi ai đây?
Lập tức, trong xe tràn ngập tiếng phàn nàn.
“Đói chết mất, chút đồ này ai mà ăn cho đủ?”
“Đúng vậy, ăn không no thì chiều làm sao chơi được? Sức đâu mà có.”
“Có không? Với lại cũng không có nước uống nữa, khát chết mất thôi.”
có người hỏi, của Lý Phi vốn nheo lại bỗng sáng lên. Anh ta lấy từ trong thùng sau ra cả đống đồ ăn, nước uống, thậm chí còn có hộp thơm lừng.
Tôi cũng đói rồi. tính mua một hộp ăn. khi nhìn giá thì tôi chỉ còn biết bật vì tức.
hộp 100 tệ. Mì ăn liền 80 tệ. Nước khoáng 60 tệ.
Nhìn mãi đến cuối cùng, cái bánh mì rẻ nhất cũng 30 tệ một cái.
Cướp tiền à?
Những người tự nhiên cũng nhìn thấy giá cả. Tất cả đều phát điên lên. Một chiếc xe hai mươi mấy người, ngoài tôi ra, những du khách đều là các bác lớn tuổi tầm 50, 60 tuổi, rất có sức chiến đấu.
Họ chỉ mũi Lý Phi mà đầu mắng:
“Bán đắt thế này, chắc các người du lịch đến nghèo rớt mồng tơi rồi hả? Tin tôi tố cáo các người lừa đảo không?”
“Đúng là vô lương tâm, ràng là nạt người ta. Lúc đăng ký thì nói ngon ngọt, hóa ra toàn là dối trá.”
“Tôi không tin đâu, anh dám bỏ đói chúng tôi, tôi nhất quyết không mua.”
Bị mắng như vậy, Lý Phi cũng chẳng bận tâm, ngược lại còn tỏ ra ngang ngược hơn.
“Không mua? Được thôi, công ty du lịch chúng tôi là công ty đàng hoàng, chưa bao ép khách du lịch mua cả. Mọi người không muốn mua thì đừng mua.”
“ tôi phải nói trước, nếu tối mà lại đến tìm tôi mua, thì giá sẽ tăng gấp đôi đó. Nhắc các vị luôn, chuyến du lịch núi Hổ Đầu của chúng ta kéo dài bảy ngày lận.”
“Cũng đừng nói với tôi là muốn kết thúc chuyến đi về , giấy tờ của các vị đều ở trong tay tôi rồi.”
Câu cuối cùng khiến những người định làm loạn lập tức im bặt.
Không có giấy tờ, không có mạng.
Ở chốn núi rừng hẻo lánh này, nếu có ai bị bỏ lại, không biết chuyện sẽ xảy ra. Mọi người đi du lịch đều muốn vui vẻ, không ai muốn gặp chuyện xui xẻo.
Tại chỗ có không ít người dao động, mua bánh mì nước khoáng. Những thứ đắt hơn thì chẳng ai mua nữa. Thấy vậy, Lý Phi lạnh một tiếng, góc tự mở một hộp .
Mùi thơm ngát tràn ngập khắp xe. Mọi người tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Tôi thì không mua cả, từ trong ba lô lấy ra chiếc bánh mì đã chuẩn bị sẵn đầu ăn. Con đường này tôi rất quen. Cùng lắm chỉ chạy thêm hai tiếng nữa là đến thị trấn.
Thị trấn hôm nay lại đúng ngày họp chợ. Hai bên đường đầy rẫy các sạp buôn bán, ở giữa còn có một tiệm đồ cổ, bên trong bày đầy những món đồ mang đặc trưng của núi Hổ Đầu.
Xe của đoàn du lịch dừng ngay trước cửa tiệm này. Chưa kịp để mọi người thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy Lý Phi nói:
“Được rồi, đây chính là thị trấn đặc trưng của núi Hổ Đầu, mọi người có thể đi dạo một chút, đừng tản ra xa nhé.”
“Nhất là tiệm đồ cổ này, mỗi người phải tiêu ít nhất 5000 tệ.”
5000 tệ vừa nói ra, mọi người lập tức không chịu nổi nữa. Cho dù là đăng ký những tour đắt nhất cũng không đến mức phải tiêu 5000 tệ, huống chi đây mới chỉ là ngày đầu tiên.
Nhìn thấy sắp cãi nhau nữa rồi, Lý Phi ngay lập tức cau mày, đe dọa:
“Không mua thì tôi sẽ bỏ các người lại đây, xem các người làm sao mà trốn ra khỏi núi được.”
Tôi: “?”
Lại có chuyện tốt như thế này sao?
Mọi người lẩm bẩm chửi rủa đi tiệm đồ cổ, chỉ còn tôi một đứng yên ở cửa xe chưa động đậy. Lý Phi khó chịu rít một hơi thuốc, đẩy tôi một cái, nói:
“ bé, tôi khuyên đừng có cứng đầu.”
“Đợi lát nữa chúng tôi đi hết, chỉ còn lại ở chỗ hoang vu này, đừng có khóc lóc cầu xin tôi.”
nói sẽ bỏ tôi lại đây, tôi sáng lên. Tôi không phải đồ ngốc, tự bỏ trốn khỏi đoàn du lịch là sẽ bị phạt tiền. bây thì . Đây là hướng tự nguyện muốn bỏ tôi lại. Sợ anh ta đổi ý, tôi lập tức gật đầu.
“Tôi đồng ý! Thực ra không giấu anh, tôi vừa tới đây đã cảm thấy vô cùng thân thuộc, giống như trở về vậy, chẳng nỡ rời đi.”
Lý Phi: “???”
Chắc là bị lời của tôi làm cho sốc, điếu thuốc trên miệng Lý Phi rơi xuống đất, ánh nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc, mắng ngay không do dự.
“ bị ng.u vì xe lâu quá à?”
Tôi: “……”
Một lúc sau, Lý Phi lại nghĩ rằng đã hiểu ra vấn đề. Anh ta khinh khỉnh quét nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Đừng có giở trò với tôi, tôi biết cố tình nói thế chỉ vì không muốn tiêu tiền, tưởng tôi tin à?”
“Tôi nói cho biết, tôi đã sắp xếp với người ở đây rồi, đừng có mà không biết điều.”
“Nếu còn không mua đồ, tôi sẽ gọi người đấy.”
Gọi người? Buồn thật.
Tôi liếc nhìn bố bán lưu niệm ở bên cạnh, rồi nhìn sang những sạp xung quanh. Ồ, chẳng phải đây là bác tôi sao?
Còn có anh cả, anh hai, ba, thím ba, Triệu, Vương, cuối cùng, người uống trà kia, chẳng phải là trưởng thôn của chúng tôi à?
tôi ở núi Hổ Đầu nổi tiếng là không dễ chọc . Tổ tiên truyền lại nghề nuôi cổ trùng. Mỗi người đều biết chút ít về cổ thuật. Chỉ là ngoài mặt không được phép sử dụng nên mọi người mới chuyển sang trồng trọt, buôn bán.
khắp núi Hổ Đầu, ai mà không biết Xà Khẩu chúng tôi giỏi nuôi cổ chứ.
Hơn nữa, rất bao che người .
Tôi là sinh đại học đầu tiên của , lớn lên nhờ xóm, là “cục cưng” của . lại bị người ta đe dọa ngay trên đất của . Tôi có thể chịu được sao? Tôi liền chạy thẳng về phía bố , vừa chạy vừa hét:
“Bố ơi! Anh cả, anh hai, bác, trưởng thôn, con đây, con bị người ta nạt rồi!”
6.
Sau khi nói xong, sợ những người đi theo trưởng thôn không hiểu chuyện xảy ra, tôi liền lớn tiếng kể ràng về việc Lý Phi, gã hướng lừa đảo này đã lừa chúng tôi ra sao, lừa một xe khách bao nhiêu tiền, giữ chứng của chúng tôi để ép tiêu dùng số tiền lớn.
Khi chúng tôi phản kháng, hắn còn đe dọa sẽ gọi người đến xử lý. Tôi cẩn thận kể lại toàn bộ.
Những du khách bị lừa xong cũng đầu lên tiếng đồng tình.
Người kiếm tiền không dễ dàng, vốn dĩ đã căm ghét những kẻ lừa đảo.
Huống chi, Lý Phi lại lừa cả những đứa trẻ lớn lên trong , nên họ lập tức nổi giận.
Vừa ném bắp cải thối trứng gà hỏng Lý Phi, vừa chửi rủa:
“Đồ lòng lang dạ sói, chuyện trời không dung như thế này mà cũng dám làm, phải hết bọn lừa đảo lại!”
“Đúng thế, thật nghĩ mấy chục năm học vu thuật của bà đây vô ích à? Dám đe dọa bảo bối tôi, thật là sống quá chán rồi sao?”
“Chúng ta nhất định phải đòi lại công bằng cho , không thể cứ để yên như vậy.”
Ngay cả anh trai tôi, người vốn nho nhã, cũng không nhịn được mà chửi thề.
“Khốn kiếp, cặn bã!”
“May mà đoàn du lịch này đến núi Hổ Đầu, có chúng tôi bảo vệ Tống , nếu đi đến những nơi núi sâu rừng thẳm thì hậu quả…”
Nói đến đây, anh trai im lặng.
Mọi người theo bản năng tưởng tượng ra hậu quả, càng nghĩ càng bực bội.
Không biết ai là người đầu tiên ra chân.
Khi tôi kịp phản ứng, Lý Phi đã bị vô số cái chân đá qua đá lại.
Tiếng la hét thảm thiết làm mọi người đau cả đầu.
Bố tôi giơ tay tát thêm một cái.
“Câm miệng! Ồn quá!”
Khi chủ cửa đồ cổ, Chu , người đến, Lý Phi đã gần như bị đá ngất, cả người vừa bẩn vừa hôi, mặt mũi bầm dập.
Nhìn còn thảm hơn kẻ ăn xin vài phần.
Lý Phi vừa thấy Chu như nhìn thấy cứu tinh.
Ôm lấy chân Chu khóc lóc:
“Anh Chu, cuối cùng anh cũng đến rồi.”
“Chính là con nhỏ ch.ết tiệt kia phá hỏng quy tắc của đoàn du lịch chúng ta, còn một đám quê đến đánh tôi.”
“Anh nhất định phải giúp em, anh Chu, em sắp bị đám ng.u này đánh ch.ết rồi.”
thấy lời này của Lý Phi, mọi ánh đều đổ dồn về phía Chu .
Chu tất nhiên cũng nhìn theo hướng tay của Lý Phi chỉ thấy tôi.
Giây tiếp theo, chỉ thấy vẻ mặt hung ác của Chu ngay lập tức đổi thành vẻ mặt niềm nở, vui mừng nói:
“Chị ?”