

Ngày thứ sáu về quê chịu t//ang, một kẻ ăn mày bỗng xuất hiện trước cửa xin cơm.
Tôi múc cho ông một bát cơm đầy.
Ông ăn như ch//ết đ//ói, không ngẩng đầu. Ăn xong, ánh mắt lại dừng trên người con bé, giọng khàn khàn:
“Cô em, con gái cô bị người ta mượn mạ//ng rồi… không qua nổi tối mai đâu.”
Ông ta nói thẳng, không hề hạ giọng.
Chị chồng đứng ngoài cửa nghe thấy, lập tức cầm chổi lao tới.
“Thằng điê//n từ đâu tới, dám nói linh tinh!”
Chị vừa ch//ửi vừa vung chổi đ/ánh túi bụi.
“Cho mày cái tội ăn nói th//ất đứ//c! Cho mày cái tội lấy o//án báo ơn!”
Đầu ông ta bị đ/ánh bật cả m//áu, tôi vội chạy lại ngăn:
“Chị, người ta chỉ nói vài câu thôi, chị làm gì dữ vậy!”
“Dữ cái gì? Ch//ó cùng rứt giậu thôi!”
Tên ăn mày cười khẩy.
“Tao chột dạ cái gì? Tao chỉ ghét loại đem chuyện này ra nguy//ền rủ//a trẻ con!”
Chị chồng liếc tôi:
“Tiểu Như, em cũng làm mẹ rồi. Người ta nguyền con em như vậy mà em đứng im được à?”
Mặt tôi nóng bừng, trong lòng bỗng chột dạ:
“Em không… chỉ là chưa kịp phản ứng.”