Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 3
Nhưng nhìn cát bẩn, bà liền khựng lại.
Bà ấy bệnh sạch sẽ, tuyệt đối không thể chạm vào những thứ như thế .
Nhưng Tiểu Bảo vẫn khóc, bà nhìn xung quanh rồi tỏ ra bực bội.
tôi, mắt bà sáng lên, không thèm vì sao tôi lại ở .
Bà tay, giọng gấp gáp khó :
“Tiểu Ninh! là chuyện gì? Sao Tiểu Bảo lại ? Cô trông trẻ kiểu gì vậy?”
Rồi bà Tuệ Tuệ vẫn khóc.
kiến trong mắt lập tức bùng lên, bà chĩa tay vào cô bé:
“Có mày không? Có con nhỏ không?!”
Ánh mắt ghét bỏ lộ rõ:
“Có mày bắt nạt con tao không?!”
Bà ta đứng cạnh hố cát, sốt ruột phẫn nộ.
Ngay sau đó lại quay sang ra lệnh cho tôi:
“Còn đứng ì ra đó làm gì?! Mau Tiểu Bảo lên! Đem nó ra chỗ sạch sẽ!”
Tôi từng câu chất vấn ra lệnh ấy, sự khó chịu lướt qua trong mắt.
Tôi đi đến đứa bé lên.
Nhưng không Tiểu Bảo.
là Tuệ Tuệ.
6
Bà Cố tôi lại Tuệ Tuệ chứ không Tiểu Bảo.
Bà ta gào lên, không tin nổi:
“Tôi bảo cô Tiểu Bảo! Cô làm gì vậy?!”
Tôi không buồn nhìn bà, muốn đưa Tuệ Tuệ rời khỏi nhanh tốt,
để bé bình tĩnh lại.
Nhưng xoay người, tay tôi đã bà ta giật .
“Tôi bảo cô Tiểu Bảo! Cô không hả?!”
Giọng bà đầy mệnh lệnh:
“Ngay! Lập tức! Đưa Tiểu Bảo ra cho tôi!”
Tôi hất tay thật .
Làm bảo mẫu mười , sức của tôi không kiểu tiểu thư mềm yếu có thể kéo lại.
“A!” Bà Cố thét lên, tôi hất lùi mấy bước.
Bà trợn mắt nhìn tôi, mặt tràn ngập kinh ngạc như thể lần đầu tiên nhìn tôi vậy.
Tôi c.h.ặ.t Tuệ Tuệ, quay người nhìn lại.
Nhìn gương mặt bà méo mó vì giận vì không tin nổi.
“Bà Cố, nhìn cho rõ.”
“Tôi không còn là bảo mẫu nhà bà nữa.”
Tôi ôm Tuệ Tuệ đi, thì bà ta lại lao tới, chắn ngay trước mặt.
“Không được đi!” – Bà cố tình nâng giọng.
Quanh đó người xem lúc đông.
“Chưa làm rõ mọi chuyện thì cũng đừng mong đi! Tiểu Bảo nhà tôi chính là đồ t.h.a.i đẩy !”
Ngón tay bà gần chọc thẳng vào mặt Tuệ Tuệ.
Tôi dừng chân, nhìn gương mặt vặn vẹo của bà ta.
Tôi cười nhạt:
“Bà Cố, bà nhìn cho rõ đi. Tuệ Tuệ mới ba tuổi rưỡi, thấp hơn Tiểu Bảo nửa đầu.
Bà con bé có đủ sức đẩy thằng bé tuổi, rồi tự nặng hơn hả?”
Bà ta tôi hỏi nghẹn họng.
Nhưng rất nhanh lại :
“Con nhãi t.h.a.i bình thường chơi , nay tự nhiên quấn con tôi! Không nó đẩy thì là ?!”
lần nữa bà ta gọi Tuệ Tuệ là thai, ngọn lửa trong lòng tôi bùng lên.
Tôi có thể chịu bà soi mói tôi, nhưng tôi không thể chịu đựng việc bà x.úc p.hạ.m đứa trẻ ba tuổi.
“Bà Cố!”
Tôi ngắt lời, giọng lạnh thẳng:
“Giữ cho đàng hoàng! Mở ra là thai, bà như vậy thì có tư cách gì dạy con ? là thứ gương mẫu bà muốn cho trẻ con nhìn à?!”
Có lẽ mười qua tôi ngoan quá, nên bà ta chưa bao giờ tôi sẽ bật lại như thế, nhất là trước mặt nhiều người như vậy
Mặt bà chuyển từ đỏ sang trắng, rồi lại đỏ… cả người hoàn toàn cứng đờ.
Mắt bà ta trợn tròn vì nhục nhã choáng váng.
Nhưng chưa tới mấy giây, bà đã gượng lại tinh thần.
Bà lao tới, giật tay tôi kéo Tuệ Tuệ.
“Tôi mặc kệ! Tất cả là tại các người gây chuyện! Không được đi đâu hết! Hai người cho tôi Tiểu Bảo lời giải thích!”
Giọng bà sắc như d.a.o, hành động mỗi lúc điên cuồng.
Tuệ Tuệ run cầm cập, chui sâu vào n.g.ự.c tôi.
Không thèm ngợi, tôi đẩy bà ta ra lần nữa.
Lần bà thẳng xuống đất.
“Á!”
Bà hét lên, ngồi phịch xuống cát.
Tôi ôm Tuệ Tuệ, giọng lạnh lùng đến đáng sợ:
“Bà Cố, bà thôi làm mấy trò mất mặt đi được không? Giữa chốn đông người như thế bà làm gì? Bắt cóc con người khác à?”
Hai chữ bắt cóc thốt ra, đám phụ huynh xung quanh lập tức nổ tung.
Những lời bàn tán khác nhau bỗng vang rõ:
“Con té không lo cứ đi c.h.ử.i con nhà người ta? Lại còn kéo tay giành giật?”
“Trẻ con chơi cát té là bình thường, xin lỗi nhau rồi thôi, làm ầm như thế là ý gì ?.”
“Còn giành giật con người ta nữa chứ! Tưởng quay phim chắc!”
Bà Cố thì nôi tiếng là sĩ diện nhất khu .
Bà ta bật lại nhưng những ánh mắt xem thường chĩa vào.
bà há ra nhưng mãi không thốt ra được tiếng nào.
…
Bà Cố làm loạn, tôi mất kiên nhẫn.
Thật ra tôi cũng muốn biết là Tuệ Tuệ đẩy Tiểu Bảo, hay Tiểu Bảo đẩy Tuệ Tuệ.
Tôi đi tới mép hố cát, đặt Tuệ Tuệ ngồi xuống bên cạnh.
Sau đó đến chỗ Tiểu Bảo vẫn thút thít, ngồi xổm xuống.
Tôi nhìn đứa trẻ chăm suốt .
Nó tránh ánh mắt tôi, cứ nhìn loanh quanh, hai tay bấu c.h.ặ.t chiếc quần dính cát.
Tôi mơ hồ đoán được, nhưng vẫn muốn chính nó .
Tôi dịu giọng hỏi:
“Tiểu Bảo, với dì đi. Ban nãy xảy ra chuyện gì? Là đẩy con? Con tự , hay là…”
“Cô làm gì con tôi?!”
Bà Cố đã đứng dậy, bất ngờ đẩy tôi ra khỏi Tiểu Bảo!
Tôi không kịp đỡ, liền ngồi phịch xuống cát.
Bà ta chắn trước Tiểu Bảo, tay vào rồi tôi hét:
“Cô ép cung nó à?! Ép nó dối để đổ tội cho nó, giải vây cho con bé kia đúng không?!”
Tôi nhìn người đàn bà hoảng loạn, méo mó trước mặt .
Rồi nhìn Tiểu Bảo trốn sau lưng mẹ, cúi đầu co rúm.
Tôi phủi cát, đứng dậy, lách sang để mặt thằng bé.
“Tiểu Bảo, nhìn dì .”
Nó khẽ run lên.
“Nhìn vào mắt dì.”
Tôi lặp lại, giọng bình tĩnh nhưng chắc chắn.
“Từ nhỏ tới giờ con chưa bao giờ dối dì. đi, rồi đẩy ?”
Tiểu Bảo ngẩng đầu lên.
Hai mắt đỏ hoe, đầy hoảng sợ lúng túng.
Nó liếc thoáng qua bà Cố nhanh như chớp.
Rồi mới nhìn tôi.
Đúng lúc tôi thằng bé sẽ thật…
Nó thẳng vào Tuệ Tuệ:
“Chính là nó ấy! Là nó đẩy con! Là nó!”
dứt, nó lập tức trốn vào sau lưng mẹ, ló mỗi đầu ra, tiếp tục gào:
“Là nó đẩy con! Mẹ ơi, là nó! Nó làm con !”