Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 5
Bà Cố thấy khiêu khích thất bại, liền giận điên, định bỏ đi.
Tôi bước ra chắn trước, không chút biểu cảm:
“Bà Cố, bà còn chưa xin lỗi.”
Bà ta gần như mất lý trí, hất mạnh tay tôi:
“Tránh ra!”
Bà Lâm tôi, nhẹ lắc đầu, ra hiệu đừng cản nữa.
Xung thấy hết trò vui, nên các phụ huynh cũng gọi mình về ăn tối, dần tản đi.
Bà Lâm ôm Tuệ Tuệ mệt mỏi đến mức trắng bệch cùng dẫn tôi về nhà.
…
Tối hôm đó, tôi ru Tuệ Tuệ ngủ được lúc, thì Bà Cố gọi điện .
Tôi không muốn bắt máy, nhưng không hiểu sao tôi vẫn tò mò xem bà ta còn muốn giở trò gì.
nối máy, giọng bà ta đã ra lệnh:
“Cô lập tức nấu ngay cho tôi, Bảo lại sốt rồi.”
Tôi chẳng hề hoảng loạn.
Nghĩ đến cái thằng bé ban ngày dám nói dối đổ oan Tuệ Tuệ, dù tôi đã chăm nó , lòng tôi cũng đã nguội lạnh rồi.
Tôi hờ hững đáp:
“Không có.”
Bà ta vặn lại ngay:
“Sao lại không! Tôi tận mắt thấy cô quê !”
Tôi bật cười mỉa:
“ đó thì liên quan gì đến bà? Tôi ăn rồi.”
Bà gần như phát điên:
“Vậy bảo ba cô đến ngay cho tôi!”
Tôi nhướng mày hỏi:
“Bằng cách ? Giờ là nửa đêm, lại chẳng có xe cả.”
Bà gào như mất trí:
“Dù là đi bộ cũng đưa ! Bảo nhà tôi mà xảy ra gì lớn, thì nhà cô đừng hòng yên thân!”
Đến đây, thì tất cả tình nghĩa tôi tự lừa dối mình rằng vẫn còn đã sạch.
bà ta quá xem thường người khác rồi.
Tôi làm mười , nhưng tôi không ch.ó nhà bà ta.
Còn bắt ba tôi nửa đêm lết bộ sang à?
Đã không coi nhà tôi là người, thì tôi cũng chẳng cần nể nữa.
Tôi bật cười:
“Tôi không đưa đấy. thì vào . Bà bây giờ là cái thá gì mà sai khiến tôi?”
Nói xong, tôi dập máy.
Cũng thuận tay tắt nguồn.
…
Sáng hôm sau,
Tôi mở điện thoại.
Hàng loạt cuộc gọi nhỡ đều Bà Cố.
Tin nhắn thì đầy lời dọa nạt, c.h.ử.i rủa.
Tôi chẳng đọc cái .
Xóa sạch.
Rồi chặn cả nhà bà ta.
Ăn sáng xong, Bà Lâm vội đi làm.
Tôi đưa Tuệ Tuệ ra sân chơi.
đến thì đã thấy Bà Cố xa lảo đảo chạy , đầu tóc rối bù.
Tưởng bà ta đi tìm ai khác.
Có khi lại là Bảo lạc nữa.
Ai ngờ bà ta lao thẳng về phía tôi.
Chưa kịp mở miệng, bà ta đã tay vào tôi, như thể tôi nợ bà ta mấy trăm triệu vậy.
“Bảo cô mà biến đi đâu vậy hả?! Cô có biết Bảo viêm phổi nhập không?!”
“Đều tại cô! Nếu ba cô tối qua đưa thì Bảo có cần nhập không?!”
Tôi ngơ người bà ta, không hiểu sao trước đây tôi lại không nhận ra bà ta lại đần độn đến vậy.
thì đi chứ sao?
vả chả cái quỷ gì, thứ đó chữa được viêm phổi chắc?
Tôi bà ta như người điên:
“ thì sao không đi ? Gọi tôi làm gì?”
Bà ta trừng mắt mà vẫn nói như đúng rồi:
“ sao trước đây hễ nó , uống cô nấu là khỏi?!”
Bà ta nói xong còn tỏ ra đắc ý lắm như thể chứng minh được tôi là thủ phạm.
Tôi liếc thấy xung đã có người hóng .
Tôi nhếch môi, mở miệng:
“Bà Cố à, nghe cách nói bà là tôi hiểu bà chưa quan tâm trai mình rồi.”
“Bà có biết sao mỗi lần Bảo mà lại có tác dụng không?”
“ đêm tôi cũng thức cả đêm trông thằng bé, t.h.u.ố.c hạ sốt, chườm khăn, lau người. Đến sáng tôi mới đi nấu cho nó bồi bổ.”
Nghe vậy, Bà Cố hét :
“Nói xằng nói bậy! Cô thức trắng đêm thì qua hôm sau sao cô làm việc nổi? Rõ ràng ngày cô cũng bận tối tăm mũi!”
Tôi nghe xong câu bà ta gào, là biết thời cơ rồi.
Tôi bật cười khẩy:
“Tôi làm ở nhà bà mười , cẩn thận ly tí, còn sợ mình làm không đủ. Còn bà thì sao? tôi lót sẵn vài cái túi rác mà đuổi việc tôi, thậm chí quăng đồ tôi ra đường!”
Tôi không thèm trả lời câu hỏi vớ vẩn bà ta.
Bà ta là cái thá gì mà tôi ngoan ngoãn để bà ta làm nhục?
Hôm nay, lời tôi nói không để bà ta nghe mà là cho người đang đứng xem .
Tôi thẳng bà ta, giọng rõ ràng chữ:
“Suốt đó , bà không tăng cho tôi xu tiền lương!”
“Ngược lại mỗi tôi quê theo nhà, thịt xông khói, gạo nhà trồng cho nhà bà.”
“Còn đồng hỗ trợ cho thứ đó tôi chưa thấy bao giờ!”
Nghe vậy, mấy bà xung nổ tung:
“Nhà chủ kiểu gì vậy trời! Tôi thì sợ cô giúp việc nhà tôi chạy mất, ngày cũng sợ chăm không đủ tốt ấy!”
“Thiệt luôn đó! Gặp được người chăm trẻ như vậy là phước bảy đời rồi!”
“Trời đất, còn đòi đồ ở quê người ta?! Thứ này giờ không rẻ đâu, lại còn làm bộ làm tịch! Đúng là mất !”
Thấy đám đông đổi phe, Bà Cố liền cuống .
tay vào tôi, gào:
“Cô nói dối! Mọi thứ đều không đúng! Mọi người đừng nghe cô ta! Cô ta bịa đó!”
Nhưng các gương đây gần như tôi đều nhận ra, đa phần là người hôm qua xem đầy đủ kịch vui.
hôm qua vốn còn nóng hổi, hôm như thêm dầu vào lửa.
Nên dù Bà Cố có giải thích nát họng, thì đám đông bà ta bằng ánh mắt khinh bỉ.
bà ta chạy người này sang người khác để thanh minh, nói loạn, loạn thì lộ ra sự hèn mọn, tôi thấy… đáng thương.
Tôi bế Tuệ Tuệ, quay người rời đi.
Tâm tôi nghĩ điều:
Cái tính điên khùng như vậy, tốt nhất đừng để lây sang trẻ .
…
Nửa tháng sau đó, tôi không thấy người nhà họ Cố đâu nữa.
Rồi nghe người xung nói nhà họ đã bán nhà, dọn đi rồi.
Hóa ra hôm đó có cư dân trong khu rất khó chịu với hành vi nhà họ Cố, cho rằng nhà đó vô văn hóa, không có học thức… có thể ảnh hưởng trẻ trong khu.
Rồi người đó kéo thêm mấy bà chủ khác, chèn ép mấy mối làm ăn nhà họ Cố.
Đúng vậy.
Ngày hôm ấy, tôi đã cố tình nói như thế trước mọi người.
tôi biết, người ở khu này ai cũng giàu, ai cũng có quyền, có quan hệ.
Tôi đ.á.n.h cược rằng lời nói sẽ đến đúng cái tai cần nghe.
Và tôi đã thắng…
HẾT