Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Sau giờ , Tống Dương Triệt nhìn sang tôi.
Tôi tưởng anh sẽ ghi điểm cho tôi nên vui vẻ chạy lại.
Nhưng anh lại nói:
“Để anh ra.”
Tôi: ?
“Để anh ra ngoài. Anh sợ tối.”
À, là bảo tôi mở tên trong danh sách đen của anh ra.
“Vì ?”
Được rồi, đã lộ rồi, tôi cũng lười giả vờ nữa, cứ thế thừa nhận.
“Vì anh em, anh không chia .”
“Thế làm anh đoán được em chính là yêu online của anh?”
Anh bảo hôm đó tôi đi nộp báo cáo thí nghiệm, anh đã đoán được tám chín phần rồi tìm Phạm Kỳ Kỳ ra để xác nhận.
Việc tôi yêu đương online trong ký túc xá không phải là bí mật.
Phạm Kỳ Kỳ nghe câu hỏi của Tống Dương Triệt thì đương nhiên hiểu ngay chuyện gì xảy ra.
Nhưng cô ta không chúng tôi quay lại.
Cô ta nói với Tống Dương Triệt rằng tôi chia anh vì tôi đã ở bên Ngô Thụy.
Còn nói chiếc Tống Dương Triệt gửi cho tôi là của cô ta.
“Vậy anh và Phạm Kỳ Kỳ là…?”
“Là em của nhà hàng xóm, từ anh còn nhỏ, bố anh mất, bố cô đã giúp đỡ anh rất nhiều, anh luôn coi cô như em của mình.”
“Vậy anh lại nghe lời em anh? Cô bảo dời thời hạn bài tập, anh cũng dời luôn?”
“Gì cơ? Không phải em dời ? Anh thấy em lo lắng thế, không nỡ nên mới dời cho các em, bộ não của em thật sự cần thêm một tuần nữa.”
“Ừm, chính vì bộ não này nên em mới không phải là sinh viên cao , cũng không phải là cô 172 xinh đẹp.”
“Anh không sinh viên cao , cũng không cô 172, anh em.”
“Phương Kỳ, anh em, em gửi những câu chuyện hài hước cho anh, chia sẻ niềm vui nỗi buồn với anh và tám chuyện anh, bất kể em là ai.”
Anh bỏ vẻ đùa giỡn, bắt nói với tôi một cách nghiêm túc.
Tim tôi bắt dao động.
“Nhưng em đã nói chia rồi.”
“Anh không đồng ý, nữa anh vẫn còn trong danh sách bạn chat của em , vậy? Em treo anh làm vật may mắn à?”
Tôi: …
Không thể nói lại anh được nữa.
15
Sau tan trở về ký túc xá, tôi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Phạm Kỳ Kỳ.
Chắc chắn cô ta sẽ được bảo lưu kết quả tập nhưng bây giờ vì trượt môn, cơ hội đã hoàn toàn tan biến.
Cô ta lo lắng mức khóc trong ký túc xá.
Bạn Tiểu Hạ an ủi: “ thể là giáo sư Tống cũng không ngờ cậu vắng mặt, thầy đối xử với cậu tốt như vậy, cậu đi nói với thầy một tiếng, như lần trước thầy cũng đồng ý cho gia hạn nộp bài.”
Nghe xong, Phạm Kỳ Kỳ cầm điện thoại định gửi tin nhắn nhưng đột nhiên như nghĩ ra điều gì, cô ta nhìn tôi một rồi nản chí.
hay hóng chuyện bèn giật lấy điện thoại của cô ta, nói: “Để tôi giúp cậu soạn lời.”
Nói xong, mở cuộc trò chuyện tên Tống Dương Triệt, ngạc nhiên: “Kỳ Kỳ, lần trò chuyện trước với giáo sư Tống lại là tuần trước thế?”
“Ngữ điệu của cậu lạnh nhạt quá…”
Phạm Kỳ Kỳ tức giận và ngượng ngùng, mặt đỏ bừng: “Cậu đừng lo chuyện bao đồng!”
gõ gõ vài dòng trong khung chat rồi nhấn gửi.
Chưa kịp nhận được trả lời, chỉ thấy một dấu chấm than đỏ xuất hiện.
Phạm Kỳ Kỳ bị Tống Dương Triệt chặn tin nhắn.
Hai bạn còn lại nhìn nhau, ngạc nhiên.
Tiểu Hạ phản ứng nhanh nhất, vỗ đùi: “À! Giáo sư Tống này, ảnh đại diện không phải là ảnh trong cuộc trò chuyện của Phương Kỳ à?”
“Phương Kỳ cậu…”
Tôi gật , thản nhiên thừa nhận: “Ừ, anh là bạn trai tôi, yêu online của tôi, bây giờ gặp mặt rồi.”
“Vậy Kỳ Kỳ là…?”
Thằng hề nhảy qua nhảy lại
Từ này là do Tống Dương Triệt nói về cô ta.
Sau biết sự thật, anh đã chặn Phạm Kỳ Kỳ ngay trước mặt tôi.
Những sau đó, Phạm Kỳ Kỳ cố gắng liên lạc với Tống Dương Triệt nhưng không thành công.
Cô ta quay sang tôi, mua một chiếc mang theo hương vị xoài.
Phạm Kỳ Kỳ nghẹn ngào xin lỗi và tôi đi xin Tống Dương Triệt giúp cô ta.
Tôi nhìn chiếc đó, mỉm cười từ chối: “Không được đâu, tôi nặng 50 ký rồi, ăn không nổi.”
Sau thầy giáo chuyên ngành quay lại, Tống Dương Triệt không phải tiếp tục dạy chúng tôi nữa.
Anh đã chuyển giao công việc giảng dạy và báo cáo tình hình điểm danh trung thực cho thầy giáo.
Thầy giáo cũng cứng , quyết định ngay lập tức cho Phạm Kỳ Kỳ trượt môn.
16
Sau anh không còn làm giáo viên nữa, tôi cuối cũng thoát khỏi cảm giác lén lút yêu thầy giáo.
Nhưng tôi vẫn chưa dám nói với bố tôi.
Tống Dương Triệt tôn trọng sự lựa chọn của tôi, nhưng anh lại càng thêm chăm sóc bố tôi .
Trước đây, công việc là công việc, nhưng giờ đây anh cứ như là làm một hầu.
Bố tôi không biết phải làm , mỗi về nhà đều ngồi ở bàn ăn tự hỏi mình phải là đã làm gì sai ở trường khiến Tống Dương Triệt sợ hãi không.
“Đứa trẻ này, cao một mét tám, mỗi cúi trước mặt bố như quỳ xuống vậy.”
“Ôi… , nghĩ nó làm gì sai với bố không?”
Tôi đang ăn quy, suýt chút nữa vì câu này cắn phải lưỡi.
“Không… không đâu.”
“Rốt cuộc là vậy?”
…
Tôi quay chạy văn và cảnh cáo anh: “Không được lấy lòng bố em! Không được cúi !”
Tống Dương Triệt viết xong báo cáo thực nghiệm cho tôi rồi ôm tôi ngồi đùi anh, hôn môi tôi một : “Ừ, anh biết rồi.”
Tôi đẩy anh ra: “Bố em còn ở bên kia kìa!”
“Chẳng qua là anh quỳ xuống cho bố em xem thôi.”
“Đã nói là không được hạ thấp bản thân!”
“Nghe em.”
17
Tuy Tống Dương Triệt đã không còn tỏ ra khúm núm như trước nữa.
Nhưng bố tôi vẫn luôn nơm nớp lo sợ.
Lập đông, ông mời Tống Dương Triệt nhà ăn sủi cảo, cố gắng xoa dịu mối quan hệ thầy trò khiến ông bất an này.
Bố tôi vừa mở lời: “Tiểu Tống à, Lập đông cậu rảnh không…”
Tống Dương Triệt đã vội đáp: “Rảnh ạ, rảnh ạ, nào cũng rảnh ạ.”
Bố tôi: Còn chưa nói hết …
Tống Dương Triệt , anh xách theo những túi quà lớn nhỏ, dáng vẻ đó hoàn toàn không giống như nhà thầy ăn cơm.
giống như đi gặp bố yêu .
“Chẳng phải vậy ? Bé cưng, hửm?”
Nhân bố tôi đang bận rộn trong bếp, anh đã kéo tôi và hôn tới tấp.
Tuần giữa kỳ, chúng tôi đã mấy không gặp nhau.
Ngay từ bước , ánh mắt anh đã dán chặt tôi như keo.
“Bé cưng à, nhớ em quá.”
Nụ hôn của anh cuồng nhiệt và nóng bỏng, suýt chút nữa tôi đã bị hôn thiếu oxi.
Tôi trả đũa anh, trực tiếp đưa cởi cúc áo sơ mi của anh, luồn trong nghịch ngợm cơ bụng của anh.
Chậc, cảm giác còn tuyệt nữa.
Những không gặp, lại lén lút tập luyện rồi.
Tôi càng càng táo bạo, anh vội vàng giữ chặt tôi đang định di chuyển xuống dưới, giọng nói trầm thấp khàn khàn:
“Được rồi bé cưng, anh sợ lát nữa em sẽ không ra khỏi này được mất.”
Tôi cúi .
Nhìn thấy cậu nhỏ Tống đã đứng rồi.
Vội vàng ngoan ngoãn chắp sau lưng.
Hơi thở cả hai nặng nề, mê ly rối loạn.
“Ừm…” này ngoài cửa truyền tiếng gõ cửa của bố tôi: “Đã phác họa xong trọng điểm chưa? Nồi sủi cảo tiên đã xong rồi, ra ăn cơm trước đi.”
Vừa nãy Tống Dương Triệt nói với bố tôi là sẽ phác họa trọng điểm ôn thi môn chuyên ngành cho tôi.
Từ trong bước ra, bố tôi nhìn chúng tôi một cách kỳ lạ, rồi lại nhìn nhau.
Cuối tôi nói: “Phương Kỳ, đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng lén ăn cay trong , xem miệng kìa, sưng hết cả rồi!”
Bố tôi phụ họa: “Đúng vậy, còn làm hư cả Tiểu Tống, vừa nãy phải còn cho Tiểu Tống ăn không? Miệng cậu cũng sưng rồi!”
“Mau ăn nhiều sủi cảo cho đỡ.”
Tôi và Tống Dương Triệt đồng thời nhìn nhau.
Ừm, lần sau sẽ tiết chế …
– Hết –