Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1.
Kinh thành nay không có gió.
Ta đứng trên mái ngói của trà lâu nhìn xuống đường phố Trường An.
Phía dưới, một chiếc xe ngựa đang lao đi rất nhanh. đúng quỹ đạo, bánh xe bên trái sẽ vấp phải một hòn đá lớn. Toàn bộ thân xe lật nghiêng, người ngồi trong sẽ qua đời ngay lập tức.
Đó là kết cục đã định.
Ta cúi xuống, nhặt một mảnh gốm vỡ từ kẽ ngói. Ngón tay ta b.úng đi. Mảnh gốm bay xé gió, găm thẳng vào bắp chân con ngựa dẫn đầu.
Con vật đau đớn hí vang, chệch hướng sang phải. Chiếc xe đ.â.m sầm vào đống củi ven đường, khói bụi mịt mù nhưng thân xe vẫn đứng vững.
Một mạng người đã được giữ lại.
Cùng lúc đó, l.ồ.ng n.g.ự.c ta thắt lại như có ai dùng dây thép siết c.h.ặ.t. Một ngụm m.á.u nóng dâng lên cổ họng, vị rỉ sắt tràn đầy khoang miệng.
Ta lau vệt m.á.u nơi khóe môi, quay người bước vào bóng ta.
“Cứu người là phạm quy, Tịch .”
nói vang lên từ phía mảng tường đổ. Lục Diễn bước ra, vạt áo bào thêu chỉ bạc lấp lánh dưới ánh trăng. Hắn không ngăn cản, chỉ đứng đó quan sát như một vị khách xem kịch.
Ta không quay đầu, âm khản đặc:
“Ta chỉ sửa lại cho đúng.”
Lục Diễn nhẹ, tiếng khô khốc:
“Đúng của ngươi là sai của trời. này ngươi mất bao nhiêu năm thọ nguyên?”
Ta không đáp, cũng chẳng muốn tính toán điều vô ích ấy. Ta bước xuống thang gỗ, hòa vào dòng người hiếu kỳ đang chạy về phía tai .
trường, một người đàn trung niên run rẩy bước ra khỏi xe. ta là Lễ Bộ Thượng Thư, người lẽ ra phải c.h.ế.t nay vì một cuộc trừng trị.
Nhưng giờ đây, ta vẫn . Cuộc chiến trị ở kinh thành đã bị ta bẻ lệch một góc .
Một đôi ủng đen thêu mây dừng lại trước đống đổ nát. Ánh mắt ta chạm phải người đàn vừa xuống ngựa.
Hắn mặc quan phục màu lục thẫm, lưng đeo trường kiếm đơn giản. mặt hắn lạnh như tạc, đôi mắt sắc sảo lướt qua mọi ngóc ngách của tai .
Trình Khước. Quan điều tra của Đại Lý Tự.
Hắn không nhìn người bị , mà cúi xuống xem xét vết thương trên chân con ngựa. Hắn rút mảnh gốm vỡ ra, xoay nhẹ trên đầu ngón tay.
“Mảnh gốm này không phải từ mặt đất nảy lên.”
Hắn lẩm bẩm, âm trầm thấp nhưng rõ ràng. Một viên tiểu lại chạy đến, lắp bắp hỏi:
“Đại nhân, chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi mà?”
Trình Khước đứng dậy, ánh mắt hắn bất thần quét về phía đám đông đang đứng xem. Ta đứng trong góc khuất của bóng cây, hạ thấp vành nón lá.
“Lực găm rất sâu, góc độ từ trên cao xuống.”
Hắn bắt đầu di chuyển, hướng về phía trà lâu ta vừa đứng. Từng bước chân của hắn đều đặn, dứt khoát, mang áp lực của một kẻ chuyên săn đuổi sự thật.
Ta lùi lại, nhanh ch.óng lách qua con hẻm phía .
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta đập lệch nhịp. Không phải vì sợ, mà vì sự phản phệ của cách đang bắt đầu tàn phá cơ thể.
Thế gian này không có gì miễn phí. Ta cứu mạng lão thượng thư, một phần sự tồn của ta sẽ biến mất.
Ta thấy mờ nhạt đi một chút trong .
ta vừa ra đến đầu hẻm, một bàn tay rắn chắc đột ngột nắm lấy cổ tay ta. Lực bóp rất mạnh, khiến khớp xương đau nhức.
“Cô nương, hôm khuya khoắt, sao lại vội vàng thế?”
Ta ngẩng đầu. Là Trình Khước. Hắn đã vòng ra đường tắt chặn đầu.
Ánh mắt hắn găm c.h.ặ.t lấy mặt ta, như muốn soi thấu lớp màn đậy. Hắn nhìn thấy vết m.á.u chưa kịp lau sạch trên cổ áo ta.
Ta không vùng vẫy, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
“Đại nhân nhận nhầm người rồi.”
Ta nói, phẳng lặng không gợn sóng. Trình Khước không buông tay, hắn đưa mảnh gốm vỡ lên trước mặt ta.
“Mảnh gốm này cùng loại với chiếc chén cô vừa dùng trên trà lâu.”
Hắn khẳng định chắc nịch. Ta chớp mắt, cảm nhận lạnh từ kiếm bên hông hắn truyền sang.
Đây là đầu tiên có người tìm thấy ta nhanh đến thế.
2.
Ta nhìn sâu vào mắt Trình Khước. Đôi mắt ấy quá sạch sẽ, sạch đến mức khiến người ta thấy khó chịu.
“Đại nhân tài trí hơn người.”
Ta xoay cổ tay, dùng một lực khéo léo thoát khỏi sự kìm kẹp. Hắn ngỡ ngàng trước kỹ thuật thoát thân kỳ lạ này, nhưng không lập tức rút kiếm.
“ sao phải cứu ta?”
Hắn hỏi, bước chân nhích lại gần hơn một chút. Khoảng cách này đủ ta ngửi thấy mùi trầm hương đạm trên người hắn.
Ta lùi lại nửa bước, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo:
“Chỉ là ta chưa đến lúc phải c.h.ế.t.”
Trình Khước nhíu mày, vẻ mặt đầy sự nghi hoặc:
“ c/h/ế/t có số, quan phủ có luật. Cô can thiệp vào án kiện của Đại Lý Tự, đó là phạm pháp.”
Ta , một nụ không có chút ấm:
“Luật của các người chỉ xử lý được những gì nhìn thấy bằng mắt. Còn thứ ta làm, các người không hiểu được đâu.”
Nói xong, ta ném một nắm bột mịt mù về phía hắn. Trình Khước bản năng đưa tay mặt và lùi lại.
làn khói tan đi, con hẻm chỉ còn lại bóng ta và tiếng gió rít qua khe tường.
Ta trở về căn nhà nằm sâu trong ngõ hẻm phía Tây thành. Đây là nơi ta trú ngụ mỗi thực xong một “bẻ ”.
Căn phòng trống rỗng, không có đồ đạc quý giá, chỉ có những ngọn nến cháy dở tỏa mùi hương thơm dịu. Ta ngồi xuống trước , bàn tay run rẩy gỡ lớp mạng mặt.
Trong , khuôn mặt ta tái nhợt. Một lọn tóc đen bên thái dương đã chuyển sang màu trắng xóa.
Đây là cái giá.
Mỗi can thiệp vào dòng chảy của số phận, thời gian của ta sẽ bị rút ngắn lại. Ta không phải là thần tiên, cũng chẳng phải yêu ma. Ta chỉ là một kẻ vá lỗi, một kẻ đi thu gom những mảnh vỡ của trời.
Lục Diễn xuất ở tự bao giờ. Hắn tựa lưng vào khung , nhìn lọn tóc trắng của ta bằng ánh mắt phức tạp.
“Trình Khước không phải là người đơn giản. Hắn có trực giác của một con sói.”
Ta cầm lược chải lại mái tóc, mệt mỏi:
“Hắn sẽ sớm quên thôi. Con người luôn tự tìm cách giải thích những điều kỳ quái bằng suy nghĩ của họ.”
Lục Diễn bước vào, đặt một lọ t.h.u.ố.c lên bàn:
“ này khác. Ngươi đã lại dấu vết quá rõ ràng. Mảnh gốm đó, hắn sẽ không vứt đi đâu.”
Ta im lặng. Trong đầu ta lên hình ảnh Trình Khước đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt kiên định và cô độc.
Sáng hôm , tin tức về việc Thượng thư bộ Lễ thoát n/ạ/n thần kỳ lan nhanh khắp kinh đô. Người ta nói ta có đại phúc, được thần linh chở.
Chỉ có ở Đại Lý Tự, không khí lại vô cùng căng thẳng.
Trình Khước ngồi trước bàn làm việc, trước mặt là ba mảnh gốm vỡ từ ba án khác nhau trong vòng hai năm qua.
Một mảnh từ sập cầu ở phía Nam.
Một mảnh từ hỏa hoạn ở kho lương.
Và mảnh cuối cùng từ t.a.i n.ạ.n xe ngựa qua.
Tất cả đều có cùng một vết cắt, cùng một lực tác động từ bên ngoài thay đổi hoàn toàn kết cục của sự việc.
“Đại nhân, ngài vẫn còn nghĩ có người đứng sao?”
Viên đồng liêu bước vào, đặt chồng hồ sơ xuống bàn, tặc lưỡi:
“Mấy chuyện này chỉ là trùng hợp thôi. May mắn của họ lớn họ .”
Trình Khước không ngẩng đầu, ngón tay hắn vuốt ve cạnh sắc của mảnh gốm:
“Trên đời này không có sự trùng hợp nào lặp lại ba cùng một cách thức. Có kẻ đang âm thầm sửa lại sổ sinh t/ử của Diêm Vương.”
Hắn đứng dậy, lấy áo choàng vắt trên ghế:
“Ta muốn gặp một người.”
“Ai cơ?”
“Lục Diễn. Kẻ duy nhất ở kinh thành này biết những chuyện mà người thường không biết.”
Cùng lúc đó, quán trà ven sông, ta đang ngồi lặng lẽ nhìn dòng nước chảy.
Một cảm giác bất an dâng lên. bàn của ta đang rung động. Một sợi chỉ đỏ vô hình vốn đã đứt đoạn từ lâu, nay bỗng dưng nối lại, hướng thẳng về phía phủ Đại Lý Tự.
Ta rùng .
sao ký ức của ta về mười năm trước lại mờ nhạt đến vậy?
Ta chỉ nhớ đã tỉnh dậy trong một cơn mưa lớn, bên cạnh là một t.h.i t.h.ể thiếu niên đã lạnh ngắt, và một nói thầm bên tai:
“Ngươi muốn hắn lại không? Cái giá là cả cuộc đời của ngươi.”
Ta đã đồng ý.
Hôm nay, nhìn vào mắt Trình Khước, ta thấy một tia sáng quen thuộc đến mức khiến tim đau nhói.
Hóa ra, dấu vết lớn nhất không phải là mảnh gốm vỡ.
Dấu vết lớn nhất là sự tồn của hắn trên thế gian này.
3.
Mưa bắt đầu nặng hạt Trình Khước bước vào phủ của Lục Diễn.
Hắn không thích nơi này. Không khí trong phủ luôn phảng phất mùi trầm cũ kỹ xen lẫn mùi của những trang giấy đã ố vàng năm tháng. Lục Diễn ngồi đó, bên một bàn cờ thế chưa có lời giải, đôi mắt hẹp dài ngước lên nhìn vị quan trẻ tuổi của Đại Lý Tự.
“Trình đại nhân đại giá quang lâm, chắc không phải cùng ta đàm đạo về trà?”
Trình Khước đặt mảnh gốm vỡ lên bàn cờ, làm xáo trộn vài quân đen trắng:
“Ta muốn biết về cô nương qua. Cô ta không có tên trong sổ hộ tịch, cũng không có dấu vết cư trú.”
Lục Diễn , ngón tay gầy guộc đẩy một quân cờ đi:
“Trên đời này có những kẻ sinh ra đã nằm ngoài sổ sách. Đừng nên đào sâu làm gì”
“Ta không tin vào những lời thần bí của các người.”
Trình Khước gằn , ánh mắt liếc thấy một bức bình phong khép hờ phía . Bản năng của một kẻ điều tra thôi thúc hắn bước tới. Lục Diễn không ngăn cản, chỉ lẳng lặng nhấp một ngụm trà.
Hắn gạt cánh mật thất. Bên trong không có vàng bạc, chỉ treo duy nhất một bức họa.
Trong tranh, một cô gái đứng dưới gốc liễu, vành nón lá khuất nửa mặt, nhưng nốt ruồi nơi đuôi mắt không thể nhầm lẫn. Đó là cô nương đã chặn đứng con ngựa của Lễ Bộ Thượng Thư qua.
Nhưng điều khiến Trình Khước lạnh lưng là dòng lạc khoản bên góc trái.
“Năm Cảnh Hưng thứ mười hai.”
Đó là chuyện của mười năm về trước.
“Điều này là không thể.”
Hắn lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t chuôi kiếm. Một người không thể giữ nguyên dung mạo suốt mười năm.
Lục Diễn bước đến đứng lưng hắn, nói thầm như độc:
“Cô ấy không già đi, Trình đại nhân. Vì cô ấy đã trả bằng thứ khác. Thứ mà ngươi, với cái suy nghĩ của Đại Lý Tự, sẽ chẳng bao giờ chấp nhận nổi.”
Trình Khước quay ngoắt lại, ánh mắt rực lửa:
“Cô ta đang ở đâu?”
“Kẻ bẻ chỉ xuất có điểm gãy.”
Lục Diễn nhìn ra màn mưa ngoài sổ:
“Nếu ngươi muốn gặp lại cô ấy, hãy tìm nơi nào có người đáng lẽ phải c.h.ế.t nhưng vẫn còn thở.”
Trình Khước không nói thêm lời nào, hắn lao vào màn mưa. Trong đầu hắn lên một án khác vừa được báo cáo sáng nay: Một toán cướp đang bao vây đoàn xe của một thương nhân nghèo ở ngoại thành.
lẽ thường, với quân số chênh lệch, đoàn xe đó không có .
Hắn thúc ngựa điên cuồng. Hắn không biết muốn phá án, hay muốn chứng minh rằng bức họa kia chỉ là một trò lừa bịp của lũ thầy pháp.